LÊ HUỲNH LÂM
Ảnh: internet
Nghe mưa phiên dịch
Cho Tuệ
Anh ngồi một mình
Chiếc ghế trống
Không chờ đợi
Cơn mưa vỡ trên gương mặt cuộc đời
Con chuột băng ngang giấc ngủ muộn
Những bộ mặt không vui buồn
Những chiếc giường
Những chuyến xe
Và tiếng khóc la
Anh ngồi nghe mưa
Tạt vào am lòng
Những căn phòng bệnh viện
Lạnh hơn ngọn gió mùa đông bắc
Ùa về từng chuyến đêm
Con đường mềm như thịt da người con gái
Anh nhớ bàn tay gầy hái hoa trong khuya khoắt
Đặt trước cánh cửa bước vào tình yêu vĩnh cửu
Những cánh cửa đóng kín
Chỉ còn bàn chân chuyển động
Và trong ngôi đền một nỗi nhớ thức dậy
Tiếng chuông chùa vọng lên trong tiềm thức thành phố
Chiếc bóng đổ dài dưới bờ vai cột đèn
Men ái tình làm buốt trái tim
Anh về bên ngôi nhà kí ức
Lần tìm dấu vết của nụ hôn trong cơn mưa mùa hạ
Và mùi hương của lá trắng em ủ trong nắm tay mùa thu
Thành phố chỉ còn một lối đi
Mỗi bước chân anh vỗ xuống mặt đường
Trên bầu trời một đóa sao mời gọi
Anh dang cánh tay dài hái tặng người con gái
Trong giấc mơ của ngày
Em bày biện bốn mùa trên từng phiến lá
Anh ngã vào màu trắng của những đám mây
Có cơn say nhen lên tự đáy lòng
Anh ngồi nghe mưa
Như kinh ái tình vọng vào nỗi nhớ
Như tiếng mỏ gõ vào giấc mê địa cầu
Hằn lên những đường đau chạy dài qua cơ thể
Anh trở về trên con đường sáng thế
Nghe mưa phiên dịch.
(SH298/12-13)
LTS: Thái Ngọc San sinh năm 1947 tại An Thủy, Lệ Ninh. Thơ in trên các báo Sài Gòn cũ từ năm 1963. Trưởng thành qua phong trào đô thị, là nhà thơ tranh đấu của thành phố Huế và các đô thị miền Nam, những bài thơ xuống đường của Thái Ngọc San lưu hành trước năm 1975 đã khẳng định phong cách thơ riêng của anh.
HẢI BẰNGChuông Thiên Mụ
PHẠM TẤN HẦUXứ sở dịu dàng
TRẦN HOÀNG PHỐMùa xuân trong mưa
LÊ THỊ MÂY
NGUYỄN KHOA ĐIỀMmẹ và quả
LÊ HUỲNH LÂMNghĩ về những ngày mưa gió
(Hưởng ứng cuộc thi thơ lục bát)
LTS: Sinh năm 1972, hội viên Hội Nhà văn TT.Huế. Thơ Tường có ấn tượng từ khi còn sinh viên và đã được nhiều giải thưởng như Tác phẩm tuổi xanh, giải VHNT Cố đô Huế, thơ hay Tạp chí Sông Hương, Tạp chí Cửa Việt…Sau 2 tập thơ Hoa cúc mùa thu và Lá tháng chạp, Tường “nín” một thời gian khá dài rồi lại “Quang gánh” với trường ca. Đã vậy, Sông Hương cũng “Quang gánh” lại trường ca này với đề tựa của nhà thơ trẻ Lương Ngọc An.
NGÔ MINHViếng anh Thanh Hải
ĐỖ VĂN KHOÁIMưa trên sông tôi về
NGUYÊN QUÂNĐêm trên Bạch Mã
HẢI TRUNGBờ kè hạnh phúc
THANH TÚĐồng điệu xanh
Ngày 1 - 4 - 2010, Đại tá, nhà thơ Nguyễn Trọng Bính vĩnh viễn không còn làm thơ nữa! Quê gốc Hà Tĩnh, Nguyễn Trọng Bính nguyên là Hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế, một con người nặng tình với Huế và Tổ quốc ông từng cầm súng bảo vệ này. Viết bài thơ dưới đây, ông như đã đoán định được ngã rẽ phía trước dẫu còn nhiều trăn trở đúng với nỗi lòng của một nhà thơ mang theo mình 40 năm tuổi Đảng.
LÊ VIẾT XUÂNĐi tìm
NGÔ MINHCơm niêu
HẢI BẰNG Rút từ trong di cảo Ký ức thơ
NGUYỄN LÃM THẮNGNgợp tình
NGUYỄN KHOA NHƯ ÝĐắm đuối