Nắng xuân vàng phai

08:42 23/02/2018

BÙI KIM CHI

Ngoài trời bao la xinh tươi bao cô gái đẹp cười trông xinh như hoa. Lập lòe tà áo xanh xanh che bông tím vàng đẹp hơn tiên nga…

Minh họa: Nhím

Một bài ca đón chào mừng hòa theo tiếng pháo đì đùng. Mừng xuân nay đã về rồi và đông đã vượt qua. Ngập trời bao tiếng chào mừng nàng xuân đã về rồi. Về gieo bao thắm tươi vui lòng ta thấy yêu đời… Xuân đã về… Xuân đã về…”. Khúc nhạc xuân dìu dặt, tươi vui, rộn rã đang dẫn hồn tôi đến với những ý tưởng dễ thương, đáng yêu trong sự chờ đợi tuyệt diệu. Tôi đang trong tâm trạng đợi chờ phút giây được gặp anh, được nhìn lại anh - người tình muôn trùng xa cách. Ngập đầy hồn tôi lúc này là cảm giác bồi hồi, rộn rã của “một người tình” dành cho “một người tình” - hạnh phúc thật đầy.

Trời nhẹ lên cao… Nắng xuân nhảy múa điệu đàng trên từng khóm hoa luống cỏ trong vườn. Ngôi vườn đẹp, cổ kính của mấy chục năm trước vẫn còn đây. Vẫn hoa, vẫn lá khoe sắc reo vui dưới nắng xuân. Tôi bâng khuâng nhìn hoa và nắng lao xao trong vườn. Tôi mỉm cười. Nắng khiêu vũ. Những bước nhảy nắng xoay lướt uyển chuyển, có lúc thật cuồng nhiệt rồi đột nhiên dịu dàng ngã người theo làn gió nhẹ, mềm mại, yêu thương. Hồn nhạc hòa trong gió xuân hây hây quyện vào nắng ấm cùng với hương và sắc hoa vẽ nên một bức tranh xuân tươi vui, rộn ràng như lòng tôi đang vui, đang háo hức tưởng tượng phút giây được gặp anh… Hân hoan tôi rời nhà đến điểm hẹn. Điểm hẹn của chúng tôi là quán cà phê có cái tên buồn nhưng dễ thương “Đắng” - nơi mà hai mươi năm trước anh từ giã tôi ra đi. Quán vẫn đẹp và thơ mộng như ngày nào. Tôi đảo mắt tìm anh. Anh đó. Tim tôi đập liên hồi. Đưa tay làm dáng vuốt mái tóc dài một thời mê hoặc anh, tôi lặng lẽ nhìn anh lòng bồi hồi. Giọng nói anh vẫn ngọt ngào. Em vẫn như xưa. Tôi cười tinh nghịch nhìn anh. Anh cũng vẫn như xưa. Tôi nói. Rồi anh nhìn tôi. Tôi nhìn anh. Đắm đuối. Mấy phút ban đầu anh và tôi chỉ ngồi… nhìn nhau. Nhạc xuân vẫn trổi lên dịu dàng, đằm thắm, ca từ tha thiết, quyến rũ: “Gió chiều thầm vương bao nhớ nhung. Người yêu thoáng qua như giấc mộng. Vui nguồn suối mơ. Những ngày mong chờ… Hãy trả lời lòng anh mấy câu. Tình duyên với em trong kiếp nào. Xuân còn thắm tươi. Anh còn mong chờ. Ái ân kẻo tàn ngày mơ…”. Anh về lúc nào? Ngập ngừng rồi anh không trả lời. Em còn giận anh? Không, em không giận anh. Em chỉ thấy tiếc. Tiếc gì? Anh hỏi, giọng thật ấm. Tôi nói nhỏ vừa đủ cho anh nghe. Này nhá, nếu ngày ấy anh không rời Huế ra đi thì bây giờ, em nghĩ cuộc sống của anh chắc chắn sẽ có nhiều màu sắc. Anh tài hoa. Nhạc sĩ là anh, họa sĩ cũng là anh rồi anh còn là một nha sĩ. Ba cái sĩ có trong người anh sẽ giúp anh có cuộc sống đẹp, đầy ý nghĩa, nên thơ và lãng mạn giữa đất trời Huế. Cầm ly cà phê đen xoay tròn trong tay, giọng anh ngậm ngùi. Cám ơn em. Anh đã đánh mất cái sĩ thứ ba (cười). Thỉnh thoảng anh có sáng tác nhạc còn vẽ thì thường xuyên hơn. Như nhớ ra điều gì đó, anh vội vàng quay người sang chiếc ghế bên cạnh đưa tay lấy tấm khung hình khá lớn, mặt trước phủ một tấm giấy hoa màu tím trao cho tôi.

- Đây, anh tặng em. Tuy hai mươi năm xa em thật. Một khoảng thời gian thật dài, không gian xa cách vời vợi nhưng em luôn ở trong anh.

Tôi dạ và nhận tranh. Tôi đoán đây là một tác phẩm hội họa của anh mà người trong tranh có lẽ là tôi - một thời Tôn nữ của riêng anh. Không hiểu tôi đoán có đúng không nhưng dự đoán của tôi là có cơ sở bởi vì ngày ấy tôi thường xuyên có mặt trong tranh của anh. Khi thì “Thiếu nữ với hoa mai” tặng tôi nhân dịp xuân về, khi thì “Thơ ngây” quà tặng sinh nhật của tôi và cũng có lúc lại là “Nữ hoàng Cleo”, có lẽ lúc đó tôi là một Cleo sắc sảo qua hình ảnh của cô đào Elizabeth Taylo dưới mắt anh. Tôi bâng khuâng nhớ về ngày ấy - thuở “tình yêu vỡ vụn”.

Cuộc tình của tôi đẹp nhưng đầy trắc trở. Tôi, một đứa con gái đẹp của Huế với cái tên lạ, khá dễ thương - Tôn Nữ La Khê. Mọi người đều nói như thế nhưng phải cái tội “đẹp nhưng gò má cao là gái sát phu”; đó là lời bình phẩm “dễ sợ” của cái xứ Huế nhỏ bé này về tôi. Có đôi lúc tôi cảm thấy buồn và thật sự cô đơn mặc dù bên cạnh tôi vẫn có anh. Anh vẫn đi bên đời tôi dệt cho tôi những tia nắng ấm ngày xuân, thổi vào hồn tôi những làn gió thu mát mẻ dịu ngọt của Huế và cứ thế anh đã phải chịu bao điều tiếng ác của thiên hạ khi yêu tôi. Một lần đến chơi nhà anh, trước khi vào cửa tôi đã giật mình nghe lén được câu chuyện giữa mẹ anh và anh.

- Mi mà lấy hắn thì đời mi “tiêu”. Uổng công mạ đẻ con ra, nuôi con khôn lớn cực khổ con ơi!

Anh cãi lại:

- Răng mà “tiêu” hả mạ?

- Rứa mi không thấy gò má hắn cao.

- Mạ cứ cho con lấy hắn, thử con có chết không thì biết liền.

Tiếng mạ anh hốt hoảng: “Ui cha, đừng, đừng nói bậy con ơi! Thôi, thôi không bàn cãi nữa. Mạ nói không là không”.

Nghe được đến đó, tai tôi ù lên, tim tôi đập mạnh và nhảy lung tung, mồ hôi vã ra. Tôi giận run người quày quả rút lui… Một buổi chiều gió lạnh, mây vắt ngang trời màu khói hương, tôi hẹn gặp anh. Tôi trao cho anh lá thư mà suốt một đêm dài không ngủ tôi đã viết cho anh những điều mà tôi thấy cần phải nói với anh. Anh thật sự ngạc nhiên và bàng hoàng khi cầm thư của tôi trong tay. Mắt anh u hoài. Có chuyện gì không thể nói với anh được hay sao mà phải viết thư. Có gì quan trọng không em? Anh cứ đọc thư em rồi sẽ rõ nhưng phải chờ đến tối mới được đọc à nha.

Suốt quãng đường dài đi bên anh tôi suy nghĩ thật nhiều. Hay là ta xa anh, tôi tự hỏi. Trong trạng thái trầm tư, mắt anh đăm đăm nhìn xuống đất. Hai đứa tôi mỗi người là một thế giới riêng. Đúng là một buổi chiều buồn. Không gian như chùng xuống trùm lên vạn vật một màu lam huyền. Con đường Hàng Đoác thơ mộng tiễn chiều xuống dần dần cùng với bước chân lặng lẽ của anh và tôi. Tay bỏ túi quần. Dáng anh thật nghệ sĩ. Âm thầm, âm thầm như một cung đàn không tên. Anh là một đứa con trai hiền lành, đa tài, rất có hiếu với mẹ; trai Huế đa số là như thế thời của chúng tôi. Mẹ anh một đời tần tảo nuôi con, sau anh còn có đàn em bốn đứa đang tuổi ăn học; bà là một phụ nữ sắc sảo, lịch sự có vẻ mến tôi khi tôi đến chơi nhà tuy nhiên là phụ nữ Huế bà khó chấp nhận cuộc tình của chúng tôi chỉ vì tôi có “đôi gò má cao rứa là gái sát phu”. Tôi thông cảm bà nhưng lòng cay đắng. Rồi một chiều xuân anh và tôi ngậm ngùi chia tay… Em vẫn khỏe? Tôi giật mình giọng buồn xa vắng. Dạ, em vẫn khỏe vẫn “bên đời quạnh hiu” vì “gò má cao”. Rồi tôi mỉm cười ngước mắt nhìn anh cay đắng. Còn anh? nghe nói, vẫn “bên đường lẻ bóng” (nghe cải lương dễ sợ). Anh xót xa gật đầu, nói nhỏ qua tai tôi. Chúng mình làm khổ nhau. Đúng là ngày ấy mạ anh có nhận xét về em như thế thật, nhưng quyết định cuối cùng vẫn là của anh. Chỉ tại em tự ái rồi không thèm gặp anh nữa. Tôi nguýt yêu anh. Rứa không phải “không bàn cãi nữa, mạ nói không là không”. Ừ, mạ anh có nói thế nhưng em cố chấp và nóng nảy quá. Giọng anh trầm buồn. Tôi thương quá. Không ngờ lời của mạ anh nói tôi đã để tâm và nhớ nằm lòng, chờ có dịp là tuôn ra dù thời gian và sự việc xảy ra đã khá lâu. Không hiểu như vậy là tôi có quá đáng không nhưng suốt hai mươi năm qua tôi đã sống những tháng ngày cô đơn, khắc khoải nhìn thời gian trôi như suối tóc dài buồn bã sợi nhớ sợi thương đau khổ vô cùng. Không hiểu trong khoảng thời gian xa tôi, anh đã nghĩ thế nào về tôi, về người con gái một thời đã cùng anh đan kết những dấu xưa đầy kỷ niệm đẹp, ngọt ngào xen lẫn đắng cay. Tôi lặng lẽ nhìn sâu vào mắt anh. Ngỡ ngàng như giấc chiêm bao. Tim tôi đang khóc. Tôi định ôm chầm lấy anh. Nhưng không. Anh đắm say nhìn tôi. Vẫn màu mắt ấy, màu của nắng ấm ngày xuân, của tơ trời ngày hạ, của lá đổ ngày thu và của ngày đông sầu muộn như cuộc tình buồn mấy chục năm trước của anh và tôi. Anh có màu mắt đẹp, quyến rũ như mắt con gái mà một thời tôi đã say mê màu mắt ấy. Em vẫn nhớ và nghĩ về anh? Tôi giật mình, giọng trầm tĩnh, dứt khoát. Dạ. Em có nghĩ về anh, nhớ anh, nhưng em không còn yêu anh nữa. Giọng anh lạc đi. Anh không tin. Đó là quyền của anh. Cả hai chúng tôi đều im lặng giữa chiều xuân bâng khuâng, bâng khuâng buồn và bâng khuâng hoài cảm. Tôi trầm ngâm. Gió chiều xuân lành lạnh. Cái lạnh nhè nhẹ làm tê tái lòng người. Tôi mơ màng nhìn lên trần nhà nơi đó có vẽ cảnh chiều vàng êm ả của mùa thu Huế - mùa thu tôi đến cùng anh, cũng tại nơi này vào một chiều xuân có nắng vàng phai tôi và anh chia tay để rồi hôm nay trời cũng rải nắng vàng phai khắp nơi và… tôi gặp lại anh. Anh dìu tôi ra đứng dưới cội mai lão. Tôi khóc. Cố nén cảm xúc, tôi cười chua chát, ngẩng mặt lên trời đón ngọn gió xuân thênh thang ve vuốt đôi gò má của tôi. Một đứa con gái hiền lành, thùy mị, một Tôn nữ nết na rồi bây giờ là một “thiếu nữ lớn tuổi” dịu dàng, đằm thắm như thế này đây thì “sát” được ai. Tôi lại mỉm cười nhủ thầm cùng anh. Anh yêu, em mãi mãi vẫn là người yêu của anh nhưng mong anh thông cảm, mãi mãi em sẽ không phải là người phụ nữ đi bên đời anh. Em chỉ là em gái anh thôi - người em sầu muộn. Nước mắt tôi lăn dài trên má. Những giọt nước mắt ẩn uất âm thầm đã nhỏ giọt. Anh ơi, anh có hiểu cho em và cả những ai đó nữa vô tình hay cố ý đã khoác lên người em chiếc áo “sát phu” rồi bình thản dẫn em băng qua tuổi xuân để đến bây giờ:

Tình xưa đã lỡ
Áo xưa đã phai màu
Tóc xưa
Giờ đã nát nhàu thời gian
”(*)  

B.K.C
(TCSH348/02-2018)

--------------------
(*) Thơ Nguyễn Phi Trinh.  




 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • NGUYỄN ĐẮC XUÂNAnh em Nguyễn Sinh Khiêm - Nguyễn Sinh Cung sống với gia đình trong ngôi nhà nhỏ trên đường Đông Ba. Ngôi nhà giản dị khiêm tốn nằm lui sau cái ngõ thông với vườn nhà Thượng thư bộ Lễ Lê Trinh. Nhưng chỉ cần đi một đoạn ngang qua nhà ông Tiền Bá là đến ngã tư Anh Danh, người ta có thể gặp được các vị quan to của Triều đình.

  • BẮC ĐẢOBắc Đảo sinh 1949, nhà văn Mỹ gốc Trung Quốc. Ông đã đi du lịch và giảng dạy khắp thế giới. Ông đã được nhận nhiều giải thưởng văn học và là Viện sĩ danh dự của Viện Hàn lâm Nghệ thuật và Văn chương Mỹ. Đoản văn “Những biến tấu New York” của nhà văn dưới đây được viết một cách dí dỏm, với những nhận xét thú vị, giọng điệu thì hài hước châm biếm và những hình ảnh được sáng tạo một cách độc đáo. Nhưng trên hết là một cái nhìn lạ hoá với nhiều phát hiện của tác giả khi viết về một đô thị và tính cách con người ở đó. Nó có thể là một gợi ý về một lối viết đoản văn kiểu tuỳ bút, bút ký làm tăng thêm hương vị lạ, mới, cho chúng ta.

  • PHONG LÊTrong dằng dặc của giòng đời, có những thời điểm (hoặc thời đoạn) thật ấn tượng. Với tôi, cuộc chuyển giao từ 2006 (năm có rất nhiều sự kiện lớn của đất nước) sang 2007, và rộng ra, cuộc chuyển giao thế kỷ XX sang thế kỷ XXI là một trong những thời điểm như thế. Thời điểm gợi nghĩ rất nhiều về sự tiếp nối, sự xen cài, và cả sự dồn tụ của hiện tại với quá khứ, và với tương lai.

  • XUÂN TUYNHĐầu thập niên chín mươi của thế kỷ trước, tên tuổi của Lê Thị K. xuất hiện trên báo chí được nhiều người biết tới. K. nhanh chóng trở thành một nhà thơ nổi tiếng. Với các bài thơ: “Cỏ”, “Gần lắm Trường Sa” v.v... Nhiều nhà phê bình, nhà thơ không tiếc lời ngợi khen K.

  • NGUYỄN QUANG HÀTrần Văn Thà cùng các bạn chiến binh thân thiết tìm được địa chỉ 160 chiến sĩ năm xưa của đảo Cồn Cỏ, các anh mừng lắm, ríu rít bàn cách gọi nhau ra thăm đảo Tiền Tiêu, nơi các anh đã chiến đấu ngoan cường, in lại dấu son đậm trong đời mình, các anh liền làm đơn gởi ra Tỉnh đội Quảng Trị giúp đỡ, tạo điều kiện cho cuộc gặp gỡ này.

  • TRẦN KIÊM ĐOÀN- Đừng ra xa nữa, coi chừng... hỏng cẳng chết trôi con ơi!Nhớ ngày xưa, mẹ tôi vẫn thường nhắc tôi như thế mỗi buổi chiều ra tắm sông Bồ. Hai phần đời người đi qua. Mẹ tôi không còn nữa. Bến Dấu Hàn trên khúc sông Bồ viền quanh phía Đông làng Liễu Hạ năm xưa nay đã “cũ”.

  • NGUYỄN NGUYÊN ANChúng tôi đến Đông trong những ngày cuối hạ. Thị trấn Khe Tre rực rỡ cờ hoa long trọng kỷ niệm 60 năm Ngày thương binh liệt sĩ. Sau bão số 6 năm 2006, tôi lên Nam Đông, rừng cây hai bên đường xơ xác lá, hơn 700 ha cao su gãy đổ tơi bời và hơn 3.000 ngôi nhà bị sập hoặc tốc mái, đường vào huyện cơ man cây đổ rạp, lá rụng dày mấy lớp bốc thum thủm, sức tàn phá của bão Xangsane quả ghê gớm!

  • Trang Web văn học cá nhân là một nhu cầu tương thuộc giữa tác giả và độc giả của thời đại thông tin điện tử trên Internet. Hoặc nói cách khác, nó là nhu cầu kết nối của một thế giới ảo đang được chiếu tri qua sự trình hiện của thế giới đồ vật.So với đội ngũ cầm bút thì số lượng các nhà văn có trang Web riêng, nhất là các nhà văn nữ còn khá khiêm tốn nhưng dù sao, nó cũng đã mở thêm được một “không gian mạng” để viết và đọc cho mỗi người và cho mọi người.

  • NGUYỄN NGỌC TƯSinh năm 1976. Quê quán: huyện Đầm Dơi, tỉnh Cà Mau.Hiện là biên tập viên Tạp chí Bán đảo Cà MauNguyễn Ngọc Tư từng đạt nhiều giải thưởng trung ương và địa phương. Trong đó, truyện vừa Cánh đồng bất tận (giải thưởng Hội Nhà văn Việt ) đã được chuyển ngữ qua tiếng Hàn Quốc. http://ngngtu.blogspot.com

  • VÕ NGỌC LANThuở nhỏ, tôi sống ở Huế. Mỗi lần nhớ về nơi chôn nhau cắt rốn của mình, tôi vẫn gọi đó là ký ức xanh.

  • TÔN NỮ NGỌC HOATôi còn nhớ như in cảnh cả nhà ngồi há miệng nghe chính cậu em tôi là thanh niên xung phong trở về từ Đắc Lắc sau đợt đi khai hoang chuẩn bị đưa dân lập vùng kinh tế mới kể chuyện.

  • TRẦN HẠ THÁPThời gian tuôn chảy vô tình. Con người mê mải cuốn theo dòng cho đến khi nhìn lại thì tuổi đời chồng chất… Ngày thơ dại đã mịt mờ trong kỷ niệm. Mặt trăng rằm tỏa rạng còn đó nhưng dường như không còn là màu trăng xưa cũ. Thứ ánh sáng hồn nhiên một thuở mang sắc màu kỳ diệu không thể nào vẽ được. Dường như chưa trẻ thơ nào ngước nhìn trăng mà sợ hãi.

  • TRẦN HOÀNGCũng như nhiều bạn bè cùng thế hệ, vào những năm cuối thập niên năm mươi của thế kỷ trước, chúng tôi đã được tiếp xúc với Văn học Nga - Xô Viết thông qua nhiều tác phẩm được dịch từ tiếng Nga ra tiếng Việt. Lứa tuổi mười bốn, mười lăm học ở trường làng, chúng tôi luôn được các thầy, cô giáo dạy cấp I, cấp II động viên, chỉ bảo cho cách chọn sách, đọc sách…

  • MAI TRÍHễ có dịp lên A Lưới là tôi lại đến thăm gia đình mẹ Kăn Gương. Song, lần này tôi không còn được gặp mẹ nữa, mẹ đã đi xa về cõi vĩnh hằng với 6 người con liệt sỹ của mẹ vào ngày 08/01/2006.

  • HỒ ĐĂNG THANH NGỌCNếu cắt một lát cắt tương đối như cơ học trong hành trình trùng tu di tích, cắt thời gian dương lịch của năm 2007, sẽ thấy đây là năm mà người ta nhận ra di sản Huế đang mỉm cười từ trong rêu cỏ dẫu đây đó vẫn còn có nhiều công trình đang thét gào, kêu cứu vì đang xuống cấp theo thời gian tính tuổi đã hàng thế kỷ.

  • NGUYỄN QUANG HÀBấy giờ là năm 1976, đất nước vừa thống nhất. Bắc trở về một mối. Người miền Bắc, miền xôn xao chạy thăm nhau, nhận anh em, nhận họ hàng. Không khí một nhà, vui không kể xiết.

  • HÀ VĂN THỊNH Trong cuộc đời của Chủ tịch Hồ Chí Minh, quãng thời gian ở Huế không phải là ngắn. Lần thứ nhất, từ mùa hè 1895 đến tháng 5 - 1901 và lần thứ hai, từ tháng 5 - 1906 đến tháng 5 - 1909. Tổng cộng, Nguyễn Sinh Cung - Nguyễn Tất Thành (NTT - tên được đặt vào năm 1901) đã sống ở Huế 9 năm, tức là hơn 1/9 thời gian sống ở trên đời. Điều đặc biệt là, bước ngoặt quyết định của NTT đã diễn ra ở Huế; trong đó, việc tham gia vào phong trào chống thuế có ý nghĩa quan trọng nhất.

  • NGÔ ĐỨC TIẾNVào những năm 1950 đến năm 1954, tại khu rừng Khuổi Nậm, Tân Trào. Ở chiến khu Việt Bắc, người ta thấy một cán bộ khoảng trên dưới 40 tuổi, người tầm thước, nói giọng Nghệ trọ trẹ, thường có mặt ở các cuộc họp quan trọng của Chính phủ kháng chiến để làm thư ký tốc ký cho Trung ương và Hồ Chủ tịch.

  • LÊ HUỲNH LÂMNhững ngày mưa gió lê thê của mùa đông ngút ngàn vừa đi qua, những trận lụt bất thường gây nên bao tan tác, để lại những vệt màu buồn thảm trên gương mặt người dân nghèo xứ Huế, các con đường đầy bùn non và mịt mùng từng đám bụi phù sa, những vết thương còn âm ỉ trong hồn người…

  • HỒ ĐĂNG THANH NGỌCCâu chuyện tôi sắp kể với các bạn dưới đây không phải là một câu chuyện thuộc huyền sử về lửa cỡ như ngọn lửa Prométe hay biểu tượng lửa trong đạo Hinđu, hay lửa trong Kinh Dịch tương ứng với phương nam, màu đỏ, mùa hè...