NGUYỄN TRỌNG TẠO
Ảnh: TL
Biết là chiều sắp cơn mưa
mà sao tôi cứ lên chùa đường xa?
biết là người mong ở nhà
mà sao tôi cứ đi ra đất trời
Sông Hương xuôi mãi về người
ngược dòng sông ấy, và tôi gặp chùa
Trước sân cây sứ rụng hoa
dăm ba người lính nhẩn nha ngắm nhìn
chuông đồng Thiên Mụ lặng im
mình tôi với tháp Phước Duyên ngước trời
Bỗng mưa, ào ạt mưa rơi
nhớ người tôi nhớ lúc ngồi trú mưa
Nhớ người, tôi nhớ chuyện xưa
tiên cô báo mộng xây chùa bên sông
thấy người trong giọt mưa trong
rơi rơi rơi… nụ cười hồng đẹp xinh
Giật mình chợt nhận ra mình
nhận ra mưa đã lặng thinh bao giờ
Nhận ra trời sáng bất ngờ
núi non sông nước như vừa vẽ xong
nhận ra nỗi nhớ tự lòng
nhớ người đến nỗi như không nhớ gì…
Và khi từ giã chùa về
tôi đi như chính người đi trên đường…
1982-1985
(SH24/4-87)
BẠCH DIỆP
LƯU LY
HẢI BẰNG
Trong số những người cùng làm việc chung những năm đó, bên cạnh Lê Văn Ngăn, Ngụy Ngữ, Trần Phá Nhạc, Trần Đình Sơn Cước, Nguyễn Đông Nhật… vốn đã viết lách ít nhiều thì Trần Thị Tường Vy được biết đến như một nữ sinh viên trường Luật có giọng Huế đặc biệt, và là Giáng-Kiều của một họa sĩ.
BẠCH DIỆP
LÊ VĨNH THÁI
PHẠM TẤN HẦU
NGUYỄN HOÀNG ANH THƯ
HOÀI NGUYỄN
LÊ TẤN QUỲNH
NGÔ MINH
ĐỨC SƠN
PHẠM TẤN HẦU
HOÀNG PHỦ NGỌC PHAN
XUÂN HOÀNG
Nhà thơ Đinh Thu, tên thật Đinh Ngọc Thu, tuổi con Rồng, quê Tây Thượng, Thừa Thiên Huế.
LTS: Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế vừa tổ chức Trại viết ở vùng Ngũ Điền, Phong Điền vào cuối tháng 7 vừa qua, vùng đất trầm tích văn hóa lịch sử hàng trăm năm với bao tên tuổi tạc vào lịch sử dân tộc nói chung và văn học nước nhà nói riêng. Không gian biển khơi lồng lộng, gió ký ức hàng trăm năm vẫn nồng nàn thổi vào hồn thi nhân, cùng với tấm lòng của bà con miền biển đã khiến nhiều cảm xúc thơ dâng trào. Dưới đây là một số tác phẩm viết trong những ngày đầu của trại viết.
TRẦN VÀNG SAO
NGUYỄN KHẮC THẠCH
HỒNG NHU