Ngày ấy em áo trắng, nụ cười không buồn thả tóc bên vườn hương bưởi xanh bước vào tôi chiếc bóng định mệnh không báo trước. Chính em cũng không biết mình sẽ tồn tại thế nào giữa lòng tôi; ngỡ như tôi từng quên em bao nhiêu năm trên con đường vô định những con đường mất dấu cùng bao số phận phát tán trong tiếng thét gào của máu và lửa những lặng lẽ xé lòng sau chiến tranh... Nhưng ở góc nào xa, mơ hồ ánh sáng nhỏ còn ẩn hiện dáng em bên một dòng sông, con phố gầy giữa những mười năm cứ trôi đi trôi đi trong những đêm không phải quê nhà, bàn tay nhỏ dưới hàng hiên mưa lạnh trôi đi trôi dạt phía đìu hiu bãi gió hồn tôi. Mây bay đi. Ngày lại đến Một ngày hơn ba mươi năm qua mỏi mệt kiếm tìm đã thấy và giờ đây không còn nữa nhưng tôi biết lòng mình chẳng khác xưa chẳng nhớ màu phai trên mái tóc Vẫn hằng tin có ngày em trở về hiện ra trước tôi. Trong ánh nhìn kia đã chìm tan gió cát. Thời gian còn lung linh bao hạt bụi mà trí nhớ lưu giữ như nỗi an ủi dịu dàng hay một lời nhắn gởi quan san. Khi ấy tôi sẽ nhìn em như lần đầu thấy em buổi chiều nào tuổi mười sáu trong trắng bình an để rơi xuống giấc mơ trọn đời giấc mơ hương bưởi xanh thấm dần sau trí nhớ. Mây bay di Tôi bước xuống ngày khác hàn gắn trái tim bằng nỗi chia lìa Mây bay đi, ở cuối con đường gió em đang xếp lại một ngày không dưng nghe nơi lãng quên giọng nói mơ hồ... (nguồn: TCSH số 233 - 07 - 2008) |
lưng chừng sángngực em căng đầy giấc mơ anhlong lanh xanhmùa Đông phương trinh tiết
Vú nóngngười đàn bà dán thân thể nâu bóng vàonỗi đợi
Một tháng 30 ngàyMột năm 12 thángThời gian có thể đưa ra đong đếmTình yêu không thấy hình hài
Ta lặn vào nhau chênh chao nỗi nhớNhững niềm yêu lấm cát cuộn tràoÁnh lửa khuya phải chăng là ảoVẫy vùng trong mắt em sâu?
Người đàn bà se bóng tối trong tôikhông đêm tân hôntạo hóa nhọc nhằn đẩy bánh xe tạo hóavòng quay rớt một con ốc như con ốc sên nhòe nhoẹt nước trên đường đi qua
Người bước vào bức tranh tôikhông sắc màunét cọ vẽ bằng sóng - sóng vang không gian 18 chiềuchật chội cơn mơ
Hành hương về núi Thần ĐinhLên chùa Kim Phong trên nghìn bậc đá
Mở những khát vọng raCánh cửa đập tan bờ sóngTrái tim không thể hú hớ nổi ngọn gió thơ trên đồi hoang vuMênh mông vỡ vụn và tự mất dần bóng tối lung linh
Tôi về vốc nước dòng sôngChút rong rêu cũ phiêu bồng đã lâuCòn đây sóng vỗ chân cầuTiếng đàn xưa lạnh, ngọn cau nắng tàn
LTS: Đây là một trong những bài thơ của anh Thanh Hải trong những ngày cuối đời. Bài này chúng tôi chép trong sổ tay của chị Thanh Tâm, vợ anh. Bài thơ không có đầu đề.
Trong ánh chớp rừng mũi tên tua tủa Mỵ Châu lao trên mình ngựa kinh hoàng Vết lông ngỗng rơi cùng nước mắt Trái tim đớn đau đập với nỗi mong chờ...
Những người vợ tiễn chồng về phía ấycó bao giờ quên đâucon sông đã một thời cuồng xô như máu chảynhư khăn sô khoanh sóng bạc ngang đầu
hay Một đêm của nhà thơ Cao Bá Quát (trích)những con cá vàng ngủ mê trong điện Thái Hoàcặp mắt dấu sau bóng tốitiếng thở dàibàn tay nơi không thấy bàn tayphút chốc đốm lửa loé sángngười lính canh bên con nghê