Nhà thơ Phạm Tấn Hầu - Ảnh: Lê Vĩnh Thái
1 Tôi đang trở về đây. Tôi trở về trong mỗi ngày qua và trong niềm mơ mộng của tôi Xứ sở của chim câu và của màu hoa phượng đang lay động dòng máu của tôi Đang lay động, có phải không? Bởi một chiếc rễ cây sâu xa nào đó trên vừng trán âm u của một góc phố nội thành đã gọi đúng tên tôi như đụng phải chiếc chuông rè tê tái làm ngân lên một nỗi nhớ mênh mang *** Tôi đang trở về đây. Tôi trở về bởi không thể nào chịu nổi tiếng nói của mình cứ bị uốn cong và tắc dần đi trong cổ họng Như một con chim bị bóp nghẹt lẻ loi Tôi trở về đặng lấy lại lời ca còn ở đâu đây trên những chùm cây nhãn *** Tôi đang trở về đây. Tôi trở về trong mỗi ngày như hạt bụi trở về trên đường phố tôi yêu để nghe từng tiếng guốc bình yên vẫn gõ nhẹ mơ hồ theo một nhịp thở nào của phố phường sâu lắng Tôi thấy đã khuất xa rồi vậy mà vẫn đợi Một cái gì đây từ quá khứ sinh sôi ở trong đá trên cây hay giữa lòng bàn tay chạm trổ run run khi tách khỏi đường nét già nua một hình dáng mới Tôi không thể nào nói hết nhưng tôi đã cảm nghe trên thân thể dịu mềm kia đang trở mình lặng lẽ Như tiếng trả lời lặng lẽ của con tim Một tiếng trả lời rất nhỏ Rất nhỏ thôi để tự mình phải lật lại hoài từng chữ Như chính mình đang tự hứa trước tình yêu. 2 Tôi vốn là một chàng trai và là một đứa trẻ chỉ biết tin vào ánh mắt của Người thôi Cái chàng trai trong muôn kẻ si tình đã dạo gót khắp nơi chỉ để khắc họa vẻ đẹp của Người sâu trong cuộc đời say đắm vẻ đẹp cũ và vẻ đẹp mới lấm trên tay tôi bột tả với hồ *** Tôi trở về đây, nơi tôi đã yêu và đã từng vấp ngã đã buồn vui khi gạn đục khơi trong tập nói tiếng của Người trong sáng Và có khi tôi rơi vào thất vọng như rơi vào vòng tay nhân ái mẹ tôi (có lẽ tôi đã khóc) Nào ai biết vì sao mất mát bao nhiêu vẫn trở lại đây để gieo trồng hy vọng Bên dòng sông này, dưới chân thành ấy Đâu chỉ lật lên những dấu tích héo khô? 3 Ôi xứ sở của tôi chất ngất những đền đài và điệu hát giàu có hơn một vừng trăng và chiếu ngời trầm tưởng Chỉ để chia xẻ cho ai những vần thơ bay bổng thôi sao! Ôi tấm khăn bằng gấm hoa trải rộng nhưng bên trong ruột gan của mình con phượng hoàng đang cồn cào đập cánh Nó đập trúng giữa lồng ngực tôi Như tiếng giáng bổ của tình yêu và niềm khát vọng của tôi *** Tôi đang trở về đây. Tôi trở về bởi không thể nào chịu nổi tiếng đập cánh thiêng liêng kia ngày một lớn ngay giữa trái tim tôi. 12-12-1984 (13/6-85) |
LTS: Nguyễn Văn Phương (tức Phương xích lô), nguyên hội viên Hội Nhà văn TT.Huế đã bị chết đuối ngày 2 tháng 6 năm 2002 tại Quảng Trị..Trước đó vài ngày anh có gửi tới toà soạn chúng tôi chùm thơ dự thi như một di ngôn tuyệt mệnh.Sông Hương xin trân trọng giới thiệu những bài thơ cuối của Nguyễn Văn Phương cùng bạn đọc.
NGUYỄN XUÂN HOÀNGTên thật: Nguyễn Xuân HoàngBút danh: Hạnh Lê, Hoàng Bình Thi, Nguyễn Vân Cù, Hoàng Phủ Cam.Nguyên quán: Hương Toàn, Hương Trà, TT.Huế.Năm sinh: 1966
TÔN NỮ HỶ KHƯƠNGTên thật: Công Tằng Tôn Nữ Hỷ KhươngSinh năm: 1937 tại Vỹ Dạ - HuếĐã cộng tác với nhiều tờ báo ở Huế và Saigon từ năm 1959
TRẦN HỮU LỤC - TRƯƠNG QUÂN - TÔN NỮ THU THUỶ
Hoàng Phủ Ngọc Tường - Nguyễn Khắc Thạch - Phạm Nguyên Tường - Mai Văn Hoan - Văn Hữu Tứ - Nguyên Quân - Võ Quê - Ngàn Thương - Lê Ngã Lễ - Ngô Cang - Nguyễn Thiền Nghi - Lê Viết Xuân - Đỗ Văn Khoái - Phạm Tấn Hầu - Thanh Tú - Hồng Thị Vinh - Nguyễn Xuân Thâm - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Hoài Nhơn - Đàm Khánh Phương - Bùi minh Quốc - Nguyễn Trung Hiếu - Nguyễn Văn Dinh - Nguyễn Đông Nhật - Vũ Thị khương - Lê Huy Quang - Vương Tùng Cương - Huỳnh Quang Nam - Nguyễn Trọng Bính
TRẦN HOÀNG PHỐSinh năm 1953 tại Huế, tên thật là Bửu Nam, hậu duệ 4 đời của nhà thơ Hoàng tộc Tùng Thiện Vương, Tiến sĩ, hiện giảng dạy ở Khoa Văn Đại học Sư phạm Huế.Hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế. Tác phẩm đã in: - Dự cảm. - Cõi nhân gian lạ lẫm
PHẠM XUÂN PHỤNG...Trên thế giới chỉ có Ngài Hightech Rộng - hẹp, thấp - cao tuỳ ý lắp vào...
LÂM THỊ MỸ DẠTôi tự đóng khung trong căn nhà bé nhỏChuyện đời thườngChuyện bệnh tật, thuốc thang…Những vùng đất chỉ còn trong trí nhớTrùng điệp cao nguyênXanh thẳm biển mơ màng…
HOÀNG DIỆP LẠC...gã thời gian chăn tín đồ vào bức tranh lập thểPicaso vẽ niềm hy vọng cuối cùng...
LÊ NGỌC THUẬNCó lẽ bên kia mầy vẫn sayVẫn ngồi ngủ tỉnh giữa ban ngàyVẫn nâng ly rượu không hề tiếcVẫn cạn cả đời không mảy may
TRẦN KIÊM ĐOÀNNhắm mắt lại tưởng đêm về quá khứEm nghe gì ngoài tiếng Thu caGió trở lạnh mây bay về tứ xứKhoảng trời Không rỗng lặng la đà
TRẦN HOÀNG PHỐMột mìnhngồi vớitrống khôngBốn bề gió thổimênh môngcõi người
KIỀU TRUNG PHƯƠNGCon vềnhà trống tuênh toangGiậu thưa dâm bụt gió xang nhẹ lùa
VIÊM TỊNH Gởi Thomas L. FriedmanTừ bên kia bờ Tây xa thẳm người đàn ông cô đơn
ĐINH THUChiều mùa hạ nắng nóng nung bải hoảiCây phượng buồn rất đẹp ngó dòng sôngTa cũng đứng cúi mình nghiêng xuống đáyKhông thấy gì - cây có thấy gì không
NGUYỄN THIỀN NGHI...Chiều chúm môi thổi chén trăng caoGót âm dương đu từng cung bậc...
ĐÔNG HÀ...Khi tất cả đã không còn gìtốt xấu buồn vui trắng đen lẫn lộn...
LÊ VIẾT XUÂNBất chợt gặp mùa thuTrong tạ từ dáng láHiu hiu làn hương lạAi kéo vòm trời lên…
ĐẶNG NHƯ PHỒNTôi đánh rơi khuôn mặt mìnhtrong chén rượuĐể khi mình tỉnhnhớ mình say