Đây thật sự là một quyết định rất hợp lý, đúng với nguyện vọng của đông đảo nhân dân cả nước.
Việc tổ chức một kỳ ASIAD là quá khả năng của Việt Nam
Như vậy, sau nhiều lần bàn bạc, chiều 17/4, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã giao Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch chủ trì, phối hợp với Bộ Ngoại giao và Ủy ban nhân dân thành phố Hà Nội khẩn trương làm việc với Hội đồng Olympic châu Á (OCA) và các đối tác liên quan để có phương án phù hợp rút đăng cai, không tổ chức ASIAD 18 tại Hà Nội. Việt Nam sẽ xin đăng cai tổ chức ASIAD vào thời điểm thích hợp.
Với những người yêu thể thao, việc được chứng kiến một kỳ ASIAD tại Việt Nam không khác gì trong mơ. Tuy nhiên, chúng ta đã bỏ ước mơ xa vời và đó là một quyết định đúng.
GDP Việt Nam năm 2013 là xấp xỉ 176 tỷ USD, trong khi đề án tổ chức ASIAD được đưa ra với kinh phí 150 triệu USD. Tuy nhiên, theo nhiều chuyên gia đây là một con số không tưởng. Ngay cả Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh khi trả lời báo chí cũng cho rằng với số tiền 150 triệu USD ta không thể tổ chức được một kỳ ASIAD.
Chính phủ đã nhìn thẳng vào thực tế đó là Việt Nam đang chịu ảnh hưởng nặng nề của khủng hoảng tài chính và suy thoái kinh tế toàn cầu, tình hình kinh tế - xã hội trong nước còn nhiều khó khăn. Chúng ta không thể bỏ tiền “tấn” khi đất nước còn nghèo, người dân còn nhiều nơi còn phải chạy ăn từng bữa. Nếu vẫn cố đăng cai ASIAD 18 sẽ mang tới rất nhiều rủi ro.
Thủ tướng Chính phủ đã đưa ra chỉ đạo hoàn toàn hợp lòng dân bởi vì ASIAD là đấu trường lớn, nhiều môn thể thao còn xa lạ và không phù hợp với chúng ta. Hơn nữa, thành tích của TTVN tại ASIAD phải nhìn nhận thẳng là càng ngày càng kém. Chúng ta hiện tại không có một VĐV nào có thể dễ dàng giành HCV của đại hội. Nếu nước chủ nhà thi đấu kém cỏi thì sẽ là phản ứng ngược.
Nói cho cùng, mục tiêu chính của các kỳ đại hội thể thao cũng là phổ biến thể thao đến với người dân để qua đó giúp người dân thêm yêu và tập luyện thể thao nhằm nâng cao thể chất của người dân. Tuy nhiên, khi mà những đồng tiền từ thuế của người dân dùng để nâng cấp những công trình cho cuộc chơi lớn và sau đó để nó "mọc rêu, xuống cấp" hoặc sử dụng sai mục đích giống như một số công trình phục vụ SEA Games 22 thì sẽ chẳng có ai ủng hộ.
Vẫn biết rằng, bỏ đăng cai ASIAD sẽ phần nào mất đi uy tín của Việt Nam trên bình diện quốc tế. Nhưng, nếu cứ cố tình đăng cai trong tình cảnh kinh tế hạn hẹp, tổ chức nhếch nhác, thiếu chuyên nghiệp, người dân không đồng tình thì như vậy, uy tín còn mất đi gấp nhiều lần.
Xin lấy ví dụ của Singapore, năm 1973, Thủ tướng Singapore Lý Quang Diệu đã có phát biểu gây chấn động. Ông cho rằng thời điểm đó, thay vì chạy đua theo thể thao chuyên nghiệp thành tích cao, Singapore chỉ nên phát triển thể thao cộng đồng, thể thao học đường. Chưa đầy một năm sau phát biểu của ông, tức đầu năm 1974, Ủy ban Olympic Singapore tuyên bố trả quyền đăng cai ASIAD 1978. Cho tới nay, quốc đảo sư tử vẫn chưa hề đăng cai ASIAD dù họ có đủ tiềm lực, họ dùng số tiền đó để đầu tư trực tiếp cho những người dân nước mình.
Quyết định xin rút không đăng cai tổ chức ASIAD 18 thật sự sáng suốt, hợp ý, hợp lòng dân và tin chắc rằng sẽ được nhân dân nhiệt liệt ủng hộ.
Theo VOV
Nhiều biểu hiện cho thấy nhận thức của xã hội đối với sở hữu trí tuệ còn hạn chế. Người dân chưa hình thành ý thức tôn trọng quyền sở hữu trí tuệ; chủ sở hữu chưa chủ động thực hiện việc bảo vệ quyền và tài sản của mình mà vẫn mang nặng tâm lý trông chờ, ỷ lại.
Tăng mức giảm giá sách lên tới 80% và không hạn chế số lượng ngày được giảm giá trong năm là những kiến nghị mà Hội Xuất bản VN vừa gửi lên Bộ Công thương.
Trong bối cảnh hiện nay ở nước ta, lễ hội nói chung và lễ hội dân gian nói riêng là những sản phẩm tinh thần đặc biệt, đáp ứng nhu cầu văn hóa của mọi tầng lớp nhân dân. Tuy nhiên, theo PGS.TS Trương Quốc Bình - Ủy viên Hội đồng Di sản văn hóa quốc gia, bên cạnh những hiệu quả, những năm qua việc tổ chức và hoạt động lễ hội bộc lộ không ít những tồn tại, bất cập.
Cho rằng lễ Vu lan dần trở nên vững bền, sâu sắc hơn trong văn hóa Việt, tuy nhiên nhà nghiên cứu văn hóa dân gian Nguyễn Hùng Vĩ trao đổi với Tiền Phong rằng cần xem lại nếu các nghi lễ đó quá trọng hình thức, tổ chức tràn lan theo phong trào.
Sau 9 ngày diễn ra sôi nổi, Cuộc thi tài năng trẻ diễn viên sân khấu Tuồng, Chèo chuyên nghiệp toàn quốc 2017 vừa chính thức bế mạc bằng lễ trao giải, tại Thanh Hóa. Theo đó, BTC đã trao 23 HCV, 20 HCB và 2 giải diễn viên trẻ triển vọng là Dương Thị Mai Linh (Nhà hát Chèo Nam Định), Nguyễn Đoàn Thiên Sinh (Nhà hát Chèo Ninh Bình).
Bản quyền, quyền tác giả, thẩm định thật giả đối với tác phẩm nghệ thuật… lại là vấn đề nóng trong dư luận những ngày qua.
“Đã qua rồi cái thời ca sĩ phải lệ thuộc quá nhiều vào ngoại hình và kể cả danh xưng. Nhiều giọng ca nổi tiếng, trụ được lại đến giờ ở ta, thử hỏi mấy ai mạnh về sắc vóc. Cuối cùng thì thời gian vẫn luôn đưa ra câu trả lời công tâm nhất cho những chân giá trị” - NSƯT Tấn Minh - Giám đốc Nhà hát Ca múa nhạc Thăng Long chia sẻ, trước đêm nhạc “Danh ca Việt Nam” tôn vinh 4 giọng ca nam thuộc 4 dòng nhạc (diễn ra tối 16.7, tại Cung Văn hóa Hữu nghị Việt Xô, Hà Nội).
Theo một số chuyên gia văn hóa, cần xem xét lễ hội chọi trâu dưới nhiều góc độ: văn hóa, du lịch, kinh tế... để có cách ứng xử hợp lý.
Hơn 90% người đến tham dự buổi nói chuyện “Chế ngự khủng hoảng tuổi thành niên” là thanh niên. Theo Ths Tâm lý học Nguyễn Lan Anh: đó là tín hiệu đáng mừng!
Việt Nam có nguồn lực văn hóa dồi dào, với các di sản vật thể và phi vật thể đa dạng. Nếu có chính sách hợp lý, chúng ta có thể đưa văn hóa trở thành động lực cho sự phát triển hài hòa và bền vững.
"Chúng ta được hứa hẹn về một xã hội hoàn hảo, nhưng rồi chỉ nhận lại những trò chơi khăm, tin tức giả và một sự sụp đổ rõ ràng của sự lịch thiệp." Đó là một trong những nhận định thú vị được nêu ra tại bài viết của cây bút Josh Quittner, Giám đốc biên tập của trang tin Flipboard.
Suốt hơn 2 tháng qua, chuyện cấp phép biểu diễn ca khúc là đề tài nóng của công luận. Đặc biệt hơn sau sự việc Cục Nghệ thuật biểu diễn (NTBD) mới đây cập nhật danh sách hơn 300 bài hát thuộc diện được phổ biến rộng rãi, trong đó có nhiều ca khúc cách mạng đã thành giai điệu nằm lòng của nhiều thế hệ khán giả, thì câu chuyện quản lý cấp phép đã làm “nóng” cả hành lang nghị trường.
Việc làm của Cục Nghệ thuật biểu diễn tạo ra bức xúc không đáng, làm tổn thương dư luận - đại biểu Quốc hội Phan Viết Lượng nhận định.
HẠ NGUYÊN
Câu chuyện dưới đây không hề là của trí tưởng tượng của bất kỳ cây bút hậu hiện đại nào bởi vì nó có thực.
Cộng đồng mạng đang dấy lên làn sóng tranh luận về văn hóa thưởng thức nghệ thuật - giải trí của khán giả, khi gần đây liên tục nhiều nghệ sĩ bị ném đồ vật lên sân khấu trong lúc đang biểu diễn.
Thời gian qua, vụ việc nữ sinh Phương Anh, học sinh trường THPT Phan Bội Châu (TP. Vinh, Nghệ An) tố cáo giám thị chép bài đưa cho thí sinh trong kỳ thi học sinh giỏi tỉnh đã thu hút sự quan tâm của dư luận.
Cơ quan nọ mời một tiến sĩ đến nói chuyện với cán bộ, công chức, viên chức nhằm góp phần nâng cao nghiêp vụ. Đó là người nổi tiếng trong một lĩnh vực, được rất nhiều nơi mời lên lớp, diễn thuyết.
Băn khoăn quanh việc 5 ca khúc sáng tác trước 1975 bị cấm lưu hành còn chưa có hồi kết, thì vừa mới đây dư luận lại thêm một lần ngạc nhiên đến… không tin nổi vì ca khúc “Nối vòng tay lớn” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn lâu nay chưa được cấp phép phổ biến. Sự ngạc nhiên ấy hoàn toàn có cơ sở bởi ca khúc này hiện đang được sử dụng trong chương trình SGK môn Âm nhạc lớp 9 - bậc THCS. Và khi dư luận ồn ào thì ca khúc lại được cấp phép biểu diễn.
Nhà văn Bùi Anh Tấn nổi tiếng hiền lành, ai nói gì ông thường cười cho qua. Thế nhưng mới đây, tác giả Một thế giới không có đàn bà đã tỏ rõ sự bực bội vì chuyện nhuận bút.
Thuở hàn vi, nhà sử học, nhà văn Ngô Thì Sĩ (1726 - 1780) “túi rỗng bếp lạnh”, “một đồng tiền cũng chẳng dính tay” có viết Bài văn trách ma nghèo tuyệt hay.