Khi nhà thơ lên sóng truyền hình bình... bóng đá

10:01 09/07/2018

Mùa World Cup 2018 đang đến những giờ phút cao trào của xúc cảm trong lòng người hâm mộ môn thể thao “vua”. Mỗi trận đấu mang lại nhiều cung bậc tình cảm: hân hoan, hào hứng, thất vọng, buồn khổ... theo từng đường bóng. Trong làng văn cũng có rất nhiều người hâm mộ đang cuồng nhiệt cổ vũ cho đội bóng mình yêu thích, thành thật khóc - cười sau mỗi trận bóng, và cuối cùng là đặt bút... làm thơ.

Sau mỗi trận bóng, làng văn cũng có những vần thơ mang nhiều cung bậc cảm xúc về tình yêu với trái bóng tròn

Bóng đá chính là một bài thơ hay

Nhà thơ Anh Ngọc là một “fan cuồng” đích thực đối với môn bóng đá. Nhiều giải đấu quốc tế hoặc khu vực, ông đã từng xuất hiện trên truyền hình để nói về bóng đá với tất cả niềm đam mê mãnh liệt. Có những mùa bóng, nhà thơ trở thành khách mời thường xuyên, cứ “trò chuyện” sau trận đấu hết đêm này đến đêm khác mà không hề “giảm nhiệt”.

Với sự hiểu biết và khả năng tổng hợp thông tin để biến thành những câu chuyện lôi cuốn, nhà thơ Anh Ngọc được coi như một chuyên gia thực sự chứ không phải kiểu bình luận ăn theo, hời hợt như một vài người đến với chương trình bình luận khác.

Thấy ông lên truyền hình nhiều, bạn bè cứ ngỡ ông phải kiếm bộn tiền sau mỗi mùa bóng, nhưng trong thực tế ông không bao giờ quan tâm đến mức thù lao, bởi vì chỉ cần được nói về bóng đá là thỏa nỗi khát khao rồi. 

Nhà thơ Anh Ngọc tâm sự: “Mỗi người xem bóng đá có một hứng thú riêng. Vì bóng đá chính là một câu chuyện của con người sống với cuộc đời này, chỉ có điều nó diễn ra trong một công việc, hoàn cảnh khá đặc biệt mà thôi. Đặc biệt vì nó rất tiêu biểu để thể hiện rõ các quy luật và bản chất của đời sống. Trong đó, quy luật cơ bản là nó mang trong mình những mâu thuẫn, nghịch lý nhưng không phi lý, như bản chất của cuộc sống. Hai chữ “giản đơn” và “bí ẩn” gói trọn một trong những quy luật đó.”

Yêu và hiểu triết lý bóng đá đến như vậy nên nhà thơ đã viết bài “Nghịch lý” với những câu thơ cô đọng: Cuộc sống giản đơn hơn ta tưởng rất nhiều/ Và phức tạp hơn ta từng nghĩ/ Cuộc sống tựa một bài thơ hay/ Bình bao nhiêu cũng không hết ý/ Nhưng để mặc, không bình gì cả/ Bài thơ vẫn cứ thế mà hay! 

ảnh 2
Nhà thơ Anh Ngọc

Mùa World Cup 2018, nhà thơ không “lên sóng” không phải vì mất đi độ nhiệt tình, mà đơn giản là ông muốn được lắng lại sau mỗi trận thắng - thua để hòa nhịp cảm xúc với người thân của mình, đặc biệt là hai đứa cháu nhỏ đang sống ở nước ngoài. Tất cả các trận đấu đều được nhà thơ tổng kết bằng vài câu ngắn gọn, súc tích và những dự đoán chính xác gần như tuyệt đối.

Nhưng cũng có trận ông xem bóng đá với phần lớn cảm xúc “thiên vị”, chẳng hạn trận nào có đội Anh đá, ông vẫn hồi hộp thót tim và cuối cùng thì vỡ òa niềm vui sướng: “Lần đầu tiên mình xem bóng đá World Cup mà được có cảm xúc thiên vị như xem đội Việt Nam thi đấu vì quá nửa gia đình mình là công dân Anh. Hôm nay, bọn trẻ con nhà mình cũng đang tụ tập xem và cổ vũ cho đội nhà... Cầu mong hiệp 2 các cầu thủ của thằng Aleks và bé Amy (tên hai đứa cháu của nhà thơ) trước hết bảo toàn tỷ số, và hy vọng có thêm bàn thắng. Cố lên England!!!”.

Và cuối trận đấu, nhà thơ hân hoan bày tỏ: “Hoan hô đội Anh đã thực hiện đúng chỉ tiêu, vào hiệp 2 vẫn tiếp tục chơi tưng bừng làm thêm 1 quả nữa... Chúc mừng đội bóng của lũ trẻ con nhà mình đã oanh liệt bước vào trận bán kết”.

Bình luận bóng đá như... làm thơ

Nhà thơ Thanh Thảo viết về bóng đá từ một cơ duyên ào đến trong mùa World Cup 1994. Khi đó, ông đang là một khán giả nồng nhiệt của màn ảnh và là một độc giả chăm chỉ của 5 tờ báo có những bài bình luận bóng đá ăn khách.

Một cây bút thể thao thời điểm đó đọc được những bài thơ Thanh Thảo viết về bóng đá liền tìm đến gặp ông và mời cộng tác. Nhà thơ hào hứng nhận lời viết với suy nghĩ: “Bình luận bóng đá cũng như viết một bài thơ, đừng quên cái gốc chính là… ngôn ngữ. Và văn hóa. Và đời sống. Và nghệ thuật trong sự tương đồng và khác biệt. Bóng đá là một nghệ thuật tổng hợp. Thơ là một nghệ thuật của ngôn ngữ nhưng cũng mang tính tổng hợp cao. Cái khác, bóng đá là… bóng đá, còn thơ là… thơ. Chúng có nhiều nét tương đồng, nhưng lại hoàn toàn khác biệt. Chúng đều mê hoặc người sáng tạo, mê hoặc công chúng, nhưng mức độ lại rất khác nhau. Bóng đá là một nghệ thuật cộng đồng có tính phổ biến cực rộng, còn thơ thì không thể… thi đua với bóng đá về công chúng, nhưng ở những nét vi diệu nhất, bí ẩn nhất thì hai nghệ thuật này có nhiều điểm chung”.

ảnh 3
Nhà thơ Thanh Thảo

Có một bài thơ mà nhiều người hâm mộ bóng đá thường đọc lại như một niềm ngưỡng mộ dành cho thần tượng của mình: “Ở tuổi 32, Platini lặng lẽ giã từ/ Trên sân Wembley anh chói lên lần cuối/ Tôi có thể đá thêm một vài mùa bóng nữa/ Nhưng để làm gì?/ ... Cầu trường rung lên cuồng nhiệt nghẹn ngào/ Nuối tiếc chào một - người - dừng - đúng - lúc/ Chợt hiểu: biết ra đi là nghệ thuật.../ Tự trọng là kính trọng tương lai/ Và để tương lai kính trọng mình”... (Một người dừng đúng lúc).

Mùa bóng này, nhà thơ Thanh Thảo không xuất hiện “rầm rộ” trên báo như những năm trước (có mùa bóng ông viết đến 3 bài bình luận mỗi ngày), ông viết ít hơn nhưng vẫn luôn khiến người yêu bóng đá phải bật cười sảng khoái hoặc lặng lẽ chìm vào chiêm nghiệm về bóng đá và cuộc đời sau khi đọc những bài bình luận hoặc những vần thơ sáng tác ngay sau trận đấu.

Theo Phong Lan - ANTD

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • Hôm nay là Ngày Dân số Thế giới - ngày để chúng ta nhìn nhận những vấn đề liên quan tới dân số toàn cầu. Trong vô vàn những vấn đề trọng đại, nghèo đói là một vấn đề gây nhức nhối nhất.

  • Cố Tổng bí thư Lê Duẩn: 'Chúng ta không được phép sợ Trung Quốc'

  • Tiểu thuyết ngôn tình hiện là “đặc sản” của văn học mạng Trung Quốc. Các nhà giáo dục cho rằng các nhân vật trong tiểu thuyết ngôn tình hiện nay quá… “sến sẩm”, siêu thực, khiến độc giả dễ có cách nhìn sai lệch về tình yêu và cuộc sống.

  • Sau 12 năm chờ đợi, Nghị định xét tặng danh hiệu “Nghệ nhân ưu tú”, “Nghệ nhân nhân dân” trong lĩnh vực văn hóa phi vật thể mới được Chính phủ ký ban hành, nhưng còn ý kiến trái chiều xung quanh tính khả thi, động lực đối với hàng ngàn nghệ nhân.

  • Hẳn có nhiều người luôn thắc mắc rằng - Hạnh phúc là gì mà ai cũng mải mê kiếm tìm? Và giới hạn nào cho sự giàu có của một đời người? Phải chăng, hạnh phúc là phải đi đôi với sự giàu có và ngược lại?

  • Người phụ nữ Úc có tên Turia Pitt là một trong những người phụ nữ dũng cảm và đáng ngưỡng mộ nhất thế giới, đó là lời bình luận của tờ tạp chí dành cho phụ nữ Úc - Women’s Weekly. Trong số ra tháng 6 của tờ tạp chí bán chạy nhất nước Úc, Turia Pitt đã dũng cảm xuất hiện trên trang bìa.

  • Đây là quốc gia duy nhất trên thế giới tính toán mức độ thịnh vượng của đất nước dựa trên mức độ hạnh phúc của người dân.

  • Trò chuyện về các xu hướng của ngành xuất bản Việt Nam trong thời gian tới, ông Nguyễn Cảnh Bình, Chủ tịch HĐQT AlphaBooks, cho rằng cần có những hành động mạnh mẽ hơn nữa của nhà nước và cả xã hội để thúc đẩy sự phát triển của tri thức, như vốn ODA hay các nguồn đầu tư khác cần được dành cho ngành xuất bản.

  • Dư luận nóng lên quanh thông tin hơn 10 nghìn tỷ đồng chi cho đề án “Quy hoạch và Kế hoạch nâng cấp, xây mới các công trình văn hóa giai đoạn 2012-2020”. PV trao đổi với ông Vương Duy Biên, Thứ trưởng Bộ VH-TT&DL.

  • Hiện thực xã hội tăng tốc nhanh đến mức, không ai tưởng tượng nổi trong kỳ thi quốc gia lấy bằng tốt nghiệp cho 12 năm học, cả phòng thi môn Lịch sử lại chỉ có…1 thí sinh. Phục vụ thí sinh duy nhất ấy là cả một hội đồng thi ngót 20 con người cùng một rừng phóng viên tò mò săn đón. Những phòng thi môn Sử 1 người ấy đã đi vào…lịch sử!

  • Liệu với 2 mức đầu tư cho con người như đề án, đến năm 2030, chúng ta có đội ngũ sáng tác, sản xuất mạnh trong khu vực Đông Nam Á và châu Á?

  • Đình làng là kiến trúc độc đáo, mang đậm giá trị văn hóa của người Việt từ hàng trăm năm trước. Không chỉ là công trình kiến trúc tôn giáo, tín ngưỡng, đình làng còn là nơi chứng kiến những hoạt động văn hóa vật thể và phi vật thể, nơi gắn kết và biểu lộ đời sống sinh hoạt tinh thần của cộng đồng. Triển lãm về nghệ thuật chạm khắc của đình làng Việt Nam đang được giới thiệu tại Bảo tàng Mỹ thuật TPHCM (97A Phó Đức Chính, quận 1).

  • Được ghi danh vào danh mục Di sản Văn hóa Thế giới năm 2011, và dù tỉnh Thanh Hóa đã xây dựng và ban hành Kế hoạch quản lý cho di sản từ năm 2010 thế nhưng cho đến nay, công tác quản lý, bảo vệ và bảo tồn di sản Thành nhà Hồ vẫn còn bất cập.

  • Lò gốm cổ Hưng Lợi - được Bộ VH-TT xếp hạng là di tích khảo cổ quốc gia năm 1998 - nay chỉ còn là bãi rác.

  • Trong bức thư tâm huyết gửi tới VietNamNet,  PGS Dương Quốc Việt, Bộ môn đại số- Khoa toán (Trường ĐH Sư phạm Hà Nội) đề cập tới thói quen ru ngủ, tự đánh lừa mình và dẫn tới tha hóa trong giới nghiên cứu. Để có thêm một góc nhìn của người trong cuộc, VietNamNet giới thiệu bức thư này.

  • Ở phía Bắc, trường quay Cổ Loa được đầu tư hơn 100 tỷ đồng. Trước đây, khi xây dựng phim trường Cổ Loa, các cơ quan quản lý cũng tưởng rằng ngoài việc phục vụ cho các đoàn làm phim, phim trường sẽ trở thành một địa chỉ tham quan du lịch kết hợp nhiều dịch vụ khác.

  • Chi hơn 2.000 tỉ đồng cho Festival đờn ca tài tử, Bạc Liêu nay kêu không còn tiền làm đường, kéo điện cho dân.

  • Ở thời điểm này, có thể rất nhiều người đang muốn hỏi một câu: Bộ trưởng Y tế của các quốc gia trên thế giới thường từ chức vì lý do như thế nào?

  • Việt Nam cũng có sự “phân biệt chủng tộc”. Báo chí nước ngoài bảo vậy. Cái “chủng tộc” ở đây được phân định bằng hộ khẩu.

  • Suốt gần 20 năm qua, nghệ sĩ Sébastien Laval, đến từ vùng Poitou Charentes - nước Pháp, đã rong ruổi khắp mọi miền trên dải đất hình chữ S để cảm nhận và “ghi” lại những hình ảnh sống động nhưng rất đỗi bình dị trong cuộc sống đời thường của con người Việt Nam. Chính sự lao động nghệ thuật không mệt mỏi của người nghệ sĩ tài hoa này đã đem đến sự mới lạ tại Festival Huế 2014 với bộ ảnh độc đáo về 54 dân tộc Việt...