LÊ QUANG TRƯỞNG
Nó đặt dấu chấm hết cho cuộc đời sau một phút nghĩ quẩn đầy nông nổi.
Minh họa: NHÍM
*
Sau sự ra đi đau đớn và đầy khốc liệt ấy, nó tìm thấy một thứ ánh sáng kì lạ, có lẽ nó chưa nhìn thấy bao giờ. Như là tia hy vọng duy nhất níu kéo con người ta bên bờ vực thẳm của sự chán nản, buồn bực và stress nặng, đôi mắt lờ mờ, bàn tay quờ quạng trong bóng tối theo hướng phát ra luồng ánh sáng le lói kia. Nó đi mãi, đi mãi...
Bàn tay tươm máu và đôi chân trần tím tái vì ướt lạnh, nó đã đến đích, là điểm khởi nguồn cho chút ánh sáng hi vọng mơ hồ, xa xăm kia. Lê chân theo quán tính. Bản năng. Vô định. Nó chẳng còn tin vào mắt mình nữa. Nó đang đứng trước cổng ngôi nhà mà mãi hồi lâu nó mới dám nhận là nhà mình. Tiếng kèn ò e, tiếng trống bóc bóc, nghe não nuột mà thê lương vô cùng. Mẹ nó, dì nó, cô nó, dường như cả họ hàng hai bên nội ngoại đều tề tựu trước quan tài lớn đặt ở giữa nhà, khóc lóc thống thiết lắm.
Mẹ nó là một phụ nữ trung niên, ngày xưa là một o du kích xinh xắn trong tiểu đội gồm 11 cô gái làm nhiệm vụ trinh sát mặt đường ở Trường Sơn khói lửa. May mắn được sống trong thời bình, cô tiểu đội trưởng ngày xưa kết hôn với một chàng trai cùng làng rồi sống hạnh phúc cho đến khi sinh ra nó. Cái nghèo đeo đẳng buộc người đàn ông uất chí lên đường lập nghiệp. Người ta chẳng biết anh đi đâu, làm gì, mà bặt vô âm tín. Ba trong tâm tưởng nó chỉ là một chuỗi ký ức mơ hồ, rối loạn. Mười sáu năm, lớn và khát khao nhớ, nó tiếc hùi hụi những phút giây được bên ba, dù là phút giây đau đớn nhất - cảnh ông đánh mẹ nó vì sự uất hận cảnh đời tù túng, nghèo nàn và đói rách của một thằng đàn ông. Không có người ba rọi sáng dòng đời, nó thả thân mình cuốn phăng theo con nước dữ. Vùi dập. Nát tan.
![]() |
Minh họa: NHÍM |
Con trai mười sáu lần đầu điên đảo vì tình. Mẹ mua cho nó dàn vi tính trả góp, giản đơn là để con mình không thua kém và không tự ti với chúng bạn. Cũng có CPU, cũng có màn hình nhưng khổ nỗi chúng cũ quá rồi, ố vàng, to đùng và lắm lúc đình công. Mồi lần bật máy nó thích thì thích thật nhưng tiếng rè rè của quạt bám đầy bụi, mùi khét lẹt và có khói bốc lên làm nó phát hoảng. Nó theo chúng bạn tham gia mạng xã hội. Nó ngày càng trở nên thân thiết với người bạn gái cùng tuổi trên Facebook. Hợp nhau, vui vẻ, quen thân và yêu nhau tự bao giờ. Yêu điên dại và cuồng nhiệt. Nhà nghèo nhưng với bản tính ga lăng, nó chi tình phí vung tay lắm. Ăn cắp vặt có, làm thuê cũng đôi khi, nhưng không bao giờ đủ cả. Tiện liên lạc với người yêu, nó đánh liều xin mẹ tậu cái điện thoại di động đời mới, vờ như để trao đổi bài vở với bạn. Biết tỏng, mẹ nó chửi mắng thậm tệ, ầm ĩ. Mẹ bảo nó là thằng phá gia chi tử, thằng trời đánh và những từ ngữ phàm tục của một người đàn bà thôn quê chân lấm tay bùn. Bà chửi. Bà khóc. Bà lao vào công việc như một con thiêu thân gầy nhom. Là vì nó. Bồng bột và vô tâm, nó hận cuộc đời, hận “hai con ác quỷ” mà nó mang ơn sinh thành. Lầm lạc quá! Đúng lúc thoi thóp giữa dòng đời thì, tình yêu dìm nó chết hẳn. Nó nhận ra người yêu phụ bạc qua những dòng chuyện trò trên mạng xã hội của cô gái đó với một chàng trai bí ẩn khác. Nó biết mình bị cắm sừng và là tình hờ mà thôi. Tình đầu vỡ vụn như quả cầu pha lê chưa tròn hình. Lực bất tòng tâm, nó hận cái nghèo như ba nó đã từng uất chí. Cuộc sống với nó là những ngày dài “ngập tràn” tiếng chửi rủa càu nhàu và bộ mặt quạu cọ của mẹ, những giọt nước mắt ứa ra dù không muốn. Như con quỷ dữ, mắt nó thâm quầng, khô cằn như li rượu cạn, chỉ còn phảng phất mùi dĩ vãng. Tìm lối ra khỏi địa ngục trần gian đó, nó tìm đường bầu bạn với thần chết. Tinh thần hoảng loạn với dao lam sắc bén trên tay, nó khóc như chưa từng được khóc, nước mắt hùa nhau ào ra lần cuối. Giọt máu đỏ đưa nó vào màn đêm thâm u. Lịm dần, chìm dần, mất dạng.
Ngay lúc này, đứng trước ngôi nhà mình, nó lấy làm ngạc nhiên tột độ khi nhìn cảnh tượng kia. Tiến sâu vào trong sân, nó lên tiếng hỏi cậu nó, cậu nó không trả lời, lên tiếng gọi í ới mẹ nó, bà cũng chẳng thèm ngoái nhìn nó. Bất giác nó hét to, nhưng kì lạ thay dường như không ai biết đến sự hiện diện của nó, thậm chí là nghe nó hét nữa. Tiến sâu vào trước quan tài, nhìn lên bàn thờ nó mới vỡ lẽ ra khi ảnh thờ không ai khác chính là nó. Nó hoảng hốt vô cùng. Trong một giây định thần, nó hiểu rằng, phần xác thịt của nó đang thối rữa từng ngày, còn phần linh hồn đã được giải thoát, nó đã gia nhập vào cái thế giới là lúc còn sống nó gọi là “Người Âm”...
Mẹ nó kêu la thảm thiết. Khuôn mặt già nua héo hon vì cú sốc tinh thần quá lớn. Tóc mẹ nó lơ phơ từng chùm bạc trắng. Mi mắt sưng húp lên vì khóc quá nhiều. Giọng mẹ khản đặc. Nó thoáng trông thấy bộ áo quần công nhân trong lớp vải áo chế mỏng tanh của mẹ. Có lẽ hôm qua khi nghe tin dữ, bà lao ngay về nhà chưa kịp thay quần áo bê bết đất.
Quay người nhìn, bất giác nó nhận ra bóng hình ai quen lắm ngoài cửa kia, chỉ len lén nhìn vào với vẻ mặt ái ngại và sầu thảm. Đó là người yêu nó. Quen nhau qua mạng xã hội chỉ được hơn hai tuần, cô bạn cùng xã đã quyết định hẹn hò với nó và chấp nhận lời yêu chỉ sau vài buổi hò hẹn như thế nữa. Hai đứa đã vạch ra kế hoạch tươi đẹp cho tương lai vậy mà giờ đây, đó chỉ còn là hồi ức trong cô gái trẻ kia.
Nhìn vẻ mặt đau đáu của mẹ mình và mối tình dang dở cùng cô người yêu, trong lòng nó dâng lên một thứ cảm xúc hỗn độn khôn tả, có buồn đau, có chán chường, có cả hối hận nữa. Nước mắt vỡ òa trên má tự khi nào. Nó ôm mặt khóc hu hu như con nít, mong tháo gỡ phần nào mớ cảm xúc tơ vò ấy. Nó nấc lên từng hồi thảm thiết. Hai hàm răng đánh vào nhau kêu lạch cạch. Nó hối hận lắm rồi. Nó sẽ không vòi tiền mẹ mua điện thoại nữa, nó sẽ không làm khổ mẹ nó nữa. Nó sẽ không bồng bột lấy dao lam cứa vào động mạch ở tay nữa. Một lần thôi đối với nó đã là quá đủ. Nó chạy thục mạng, chạy như điên về nơi khơi nguồn của tia hy vọng mờ ảo đó. Nó lao vào đó. Nó đang rơi.
Bịch..!
Nó lồm cồm bò dậy mang chăn lên giường. Trán ướt đẫm mồ hôi, trong tay nó vẫn còn con dao lam sắc bén.
Nó thở phào nhẹ nhõm vì đó chỉ là cơn ác mộng.
*
Màu đỏ ngầu đáng sợ của máu, của thất bại, lỗi lầm và số phận. Màu trắng tinh khôi của tâm hồn, của thành công, bao dung và ý chí. Đời sẽ tươi xanh thôi!
Trại sáng tác Trẻ, Phong Điền 2012
L.Q.T
(SĐB9-12)
VÕ TUẤN ANHTà áo dài đượm màu tím biếc, nón lá nghiêng che thấp thoáng lúc sang sông ngập trán trong những giọt nước mưa đầu mùa trên đất cố đô. Những phong vị ấy dường như là mùi vị của Huế, nguyên sơ và thanh thoát đến lạ thường, tất cả hình ảnh đấy quá đỗi thân thương đối với những ai đã trót nặng lòng với Huế.
Kính gửi: Ban biên tập Tạp chí Sông HươngTừ ngày biết đến Tạp chí Sông Hương, cháu thường theo dõi và rất thích đọc, đặc biệt là những trang thơ. Gần đây cháu rất vui là tạp chí đã có những thay đổi về hình thức cũng như nội dung.Thỉnh thoảng cháu cũng làm thơ, nhưng chủ yếu viết cho mình đọc, cùng lắm là tặng cho bạn bè. Không dám gửi cho tạp chí nào cả, sợ họ cười.Lần này theo lời khuyên của mấy đứa bạn, cháu gửi mấy bài thơ này lên Tạp chí Sông Hương để các chú các cô trong ban biên tập xem cho cháu.Cháu xin chân thành cám ơn và kính chúc các chú các cô trong ban biên tập khỏe, hạnh phúc. Q.L
LTS: Cái đẹp có khi phải hơi thiêu thiếu một chút mới gây được mỹ cảm ở người thưởng ngoạn... Có lẽ xuất phát từ quan điểm ấy mà Lãng Hiển Xuân viết truyện ngắn nầy với chiều sâu ý tưởng đầy chất nhân văn, nhưng người đọc cảm thấy vẫn còn thiếu một chút gì...Chúng ta vui mừng khi biết đây là trang viết đầu tay của anh. Xin giới thiệu với bạn đọc, và chờ đợi Lãng Hiển Xuân những sáng tác mới.SH
LTS: 17 bài thơ đầu tay làm thành tập "Mùa huyết phượng" 17 nốt nhạc xanh lưu luyến thổn thức chia tay với tuổi thần tiên.Sông Hương xin giới thiệu trong số 17 bài thơ ấy
TẠ XUÂN HẢI - ĐỖ THƯ
LTS: Trong những ngày đầu tháng 8, Sở GD-ĐT, Hội LH VHNT TT-Huế đã phối hợp tổ chức Trại sáng tác Thiếu nhi 2009 tại làng cổ Phước tích và Khu du lịch Thanh Tân. Trên 40 tác giả nhí đến từ các thôn làng, TP Huế đã cùng nhau viết về nét đẹp quê hương, về bốn mùa đi qua trong mắt, về những kỷ niệm đẹp trong đời và những khát vọng vươn lên... Do số trang có hạn, Sông Hương xin giới thiệu 2 bài thơ trong số rất nhiều tác phẩm có được từ trại viết ấy.
MINH CHÂU TRẦN Truyện ngắnTôi sinh ra và lớn lên ở làng Tây Hồ, ngôi làng được ngăn cách với chung quanh bằng mấy luỹ tre rậm rạp và cánh đồng quê bát ngát. Làng chúng tôi cách làng Đông một cái gò và cánh đồng ấy. Trên gò là một ngôi miếu nhỏ nhưng cổ kính. Nghe bà tôi kể lại thì nó đã rất lâu đời rồi và linh thiêng vô cùng.
LTS: Cuộc thi sáng tác văn học “Trang viết học trò” do Sở Giáo dục - Đào tạo tỉnh Thừa Thiên Huế phát động trong năm 2008 đã thu hút hơn hai ngàn bài dự thi của cả ba cấp học và đã tổ chức lễ trao giải thưởng ngày 15/5/2009 cho hơn 50 bài viết có chất lượng. Các nhà văn, nhà thơ Hồng Nhu, Lâm Thị Mỹ Dạ, Mai Văn Hoan, Phạm Phú Phong, Nguyễn Khắc Phê đã được mời làm Ban Chung khảo cuộc thi. Tạp chí Sông Hương kỳ này vui mừng giới thiệu với bạn đọc một bài đạt giải trong cuộc thi này.
HOÀNG KIM NHI (CLB Văn học Trẻ Thừa Thiên Huế) Nhân đôi mắt, máu trái tim
Đêm Phước Tích
Khúc hát chị đi tìm
...Mùa nắng hạn thèm được nghe tiếng sấmCha thở dài nhìn đập nước cạn khôCỏ cháy héo thương bầy trâu trơ mõmĐêm con cóc nghiến răng đến thẫn thờ...
DƯƠNG THÙY DƯƠNG (Câu lạc bộ Viết Trẻ Thừa Thiên Huế)Lớp 3. Vào năm 198 mấy, tôi biết về những giao xúc yêu đương của người lớn. Phòng ngủ của mẹ tôi không có cửa vì phòng ngủ của những người lớn lúc bấy giờ đều như thế, không có cửa. Một tấm rèm nhựa màu xanh lấp lánh như phòng ngủ của mẹ đã thuộc hạng sang.
Trần Vĩnh Liên, sinh tháng Tư năm 1975, vào thời điểm lịch sử dân tộc chuyển sang trang mới.Bạn viết trẻ của Sông Hương dù khá đông đảo nhưng tìm được một người chào đời vào cái mốc lịch sử ấy thì quả là hiếm!Sông Hương giới thiệu trang thơ đầu tay của Trần Vĩnh Liên với ý nghĩa đó.Ước mơ thời học sinh của Liên là sẽ theo học văn chương, nhưng như một duyên nợ, Liên lại là cử nhân ngoại ngữ (Khoa tiếng Đức - Đại học Ngoại ngữ Hà Nội). Thơ Trần Vĩnh Liên giàu ước mơ và dự cảm nhưng còn thao thức, phân vân giữa đường biên hư - thực; nhiều rung động muốn giãi bày nhưng lại giữ gìn, e ấp. Chính điều đó đã làm nên nét quyến rũ thầm kín, run rẩy của thơ Trần Vĩnh Liên.
Phan Danh Hiếu - Ngô Thị Thục Trang - Trần Đình Khuê - Nguyễn Thị Hương - Trần Văn Quyết - Nguyễn Đình Dương
LÊ THỊ PHƯƠNG HIỀN Truyện ngắnTháng bảy mưa ngâu ấy với Thuỷ là nhiều kỷ niệm nhất. Đúng dịp nghỉ hè của trường đại học, Thuỷ và Huy có thời gian quấn quít bên nhau bù lại những ngày bận tối mắt vì ôn thi. Huy chở Thuỷ trên cái xe đạp vẹo vọ, đợt ấy Hà Nội dầm trong mưa nhưng chẳng có ai cảm thấy chán đi chơi cả. Hai đứa chung nhau một chiếc áo mưa.
NGUYỄN LÊ VÂN KHÁNHGió lạ“Huế vào đêm cuối năm mưa lùn phùn và những cơn lạnh ù ù miết vào da thịt tôi. Gió mỗi lúc một lớn. Tôi không nghĩ đêm 30 vẫn còn những cơn gió lạ lùng như thế. Mẹ tôi lúc còn sống bà thường nói rằng ông trời dung dưỡng tất cả con người sống trên mặt đất này.
NGUYỄN MẠNH TIẾN (*)“Thiên sứ đích thực của triết gia là điều chỉnh những điều chênh lệch; kiện tráng những điều chính nghĩa; thăng hoa những điều thánh thiện”. (Alcuin)
NGUYỄN KIM LOAN - NHỤY NGUYÊN
Lê Thị Phương Thảo - Hoàng Lan