"đòi hỏi một chủ nghĩa anh hùng lâu dài nhất, kiên trì nhất, khó khăn nhất của công tác quần chúng và hằng ngày"
LÊNIN
Ảnh: internet
NGUYỄN KHOA ĐIỀM
Hằng ngày
Cái hằng ngày không được nạm vàng
Không bắt đầu bằng ánh sáng lớn
Không đốt lửa với dòng tin chữ đỏ
Không hương hoa và những cuộc duyệt binh
Chẳng giao hưởng trên mặt bàn vắng lặng
Chẳng chớp đen những bi kịch hãi hùng,
Cái hằng ngày ..
Bánh xe đạp lăn
Sáng và chiều, thường nhật
Anh yêu em cũng thôi mùa bức sốt
Đã đến ngày con cái lo toan
Cây bên đường mờ nhạt giữa mắt quen
Dòng sông cũ vỗ bờ nghe đậm đặc
Ngày chủ nhật chạy xếp hàng tất bật
Những ngày thường đôi dép cũ quen đi
Tưởng như anh không dễ khóc cười
Anh cố thủ giữa đời anh chật chội
Biết im lặng lưng chừng câu nói
Biết mỉm cười đưa đẩy cái bắt tay
Anh xài quen mớ ngôn ngữ hằng ngày
Bay tản mạn xanh xao như khói thuốc
Không kịp nhớ trái tim mình nặng nhọc
Đã đập qua đêm, đã đập qua ngày…
Năm tháng qua
Năm tháng lại về
Mưa đã đổ
Cánh rừng xưa đã lạnh
Người bạn gái như Hằng Nga bị bắn
Mười năm rồi yên ngủ giữa màu xanh
Ôi trái tim anh, trái tim anh
Lại chảy máu dưới chân đồi Công sự
Lại đốt lửa ngả rừng rừng xưa mất dấu
Để lòng tin với Đảng dẫn anh về
Lại là mình anh thầm lặng say mê
Anh đi giữa bao cuộc đời lao lực
Bao ngọn cỏ hát cười trên mặt đất
Những nẻo đường anh muốn gọi thành tên
Cuộc đời này anh lấy máu mà tin
Lấy lẽ phải để đo điều được, mất,
Lấy tiếng hát để soi vào nước mắt
Cuộc đời này sâu nặng nỗi niềm riêng
Vượt lên gian lao mỗi chặng ngày thường
Bao bà mẹ lại gánh gồng năng nổ
Những kíp thợ vẫn dầm mình trong bụi đỏ
Hẹn mùa xuân nẩy lộc những công trình
Ngày lại ngày cuộc sống tự nhân lên
Những sức lực với muôn trùng sức lực
Của hôm nay với gốc rễ muôn đời…
Mạnh hơn bóng đen nỗi ám ảnh không lời
Nhà máy điện đêm đêm rung nhịp thở
Cái hằng ngày -
đang thắp sáng trong ta
Cái hằng ngày -
Lê nin nói cho ta…
1981-1985
(SH21/10-86)
TRẦN HOÀNG PHỐ
HẢI BẰNG
PHẠM TẤN HẦUKhúc hát nhỏ gởi thành phố của tôi
Võ Quê sinh năm 1948 tại An Truyền, Hương Phú, Bình Trị Thiên. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Võ Quê làm thơ từ năm 16 tuổi và có thơ in trên các sách báo văn nghệ tiến bộ ở miền Nam từ năm 1968. Nguyên là trưởng ban báo chí Tổng hội sinh viên Huế, anh đã bị ngụy quyền bắt giam ở Côn Đảo năm 72 và năm 73 được thả, thoát ly lên chiến khu. Anh là một nhà thơ được quần chúng yêu mến trong phong trào đấu tranh của sinh viên học sinh miền Nam.
TRẦN HOÀNG PHỐ Để tưởng nhớ nhà thơ Ngô Kha và Trần Quang Long đã hy sinh
TRẦN VÀNG SAO
LÊ VĂN NGĂN
VĨNH NGUYÊNDòng sông cảm nhận
PHẠM NGUYÊN TƯỜNGCà phê với bạn thơ ở Sài gòn
FAN TUẤN ANHĐoản khúc số 56
LÂM THỊ MỸ DẠThiên thạch
HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG Kính tặng Hà Nội - Trái tim
THÁI NGỌC SANHà Nội của tôi
HỒNG NHUNhặt được ở sổ tay 1
PHẠM TẤN HẦU Để nhớ TNS“tiếng thét trong bóng đêm mới mẻ, chỉ cần hát và chỉ cần khóc” J.BRODSKY
NGUYỄN KHẮC THẠCHNgón trăng1
LTS: Tại nhà thờ họ Lê của làng Mỹ Lợi, huyện Phú Lộc, vào tháng 10 năm 1950 đã diễn ra Hội nghị Họp ban thành lập Hội Văn nghệ Thừa Thiên, đánh dấu sự ra đời sớm nhất của một hội văn nghệ địa phương trong cả nước. Kỷ niệm 60 năm sự kiện đầy thiêng liêng và ý nghĩa ấy, những ngày tháng Tám, Trại sáng tác Về Nguồn đã được Hội LH VHNT tổ chức ngay tại mảnh đất Mỹ Lợi.
LTS: Đào Tấn (1845-1907) nhà thơ, nghệ sĩ tuồng xuất sắc. Ông đã ở Huế nhiều năm, viết nhiều vở tuồng có giá trị trong văn học sử Việt Nam. Cảnh sắc thiên nhiên và con người Huế cũng là nguồn cảm hứng của thơ, từ của ông. Chúng tôi xin giới thiệu một số thơ, từ của Đào Tấn viết về miền đất sông Hương qua bản dịch của nhà nghiên cứu tuồng Vũ Ngọc Liễn.
LÊ VĨNH THÁIKhi chúng ta không là của nhau
LTS: Ngô Minh sinh ngày 10-9-1949 tại An Thủy, Quảng Bình. Bắt đầu in thơ từ năm 1975. Được giải thưởng thơ hay báo Nhân dân 1978…Ngô Minh đã từng là bộ đội chiến đấu ở chiến trường miền Nam nhiều năm, vì thế thơ anh viết về nhiều đề tài cuộc sống, nhưng vẫn mang đầy hơi thở của một người lính: sâu đằm, bỏng cháy…