Chỉ một sợi tóc dài vương bên gối. Tóc rụng thì xanh, tóc chưa rụng lại phai phôi. Sợi tóc mảnh như chiếc then cửa khép ngang lối về ký ức. (Hình như một thời ta chỉ biết nhau thôi...H) Sẽ lơ đãng bước qua bài thơ cũ, Bài thơ một người viết riêng tặng một người. Sẽ nhẩn nha quét nhà và mở cửa, Đón gió về từ mọi nẻo xa xôi... Rồi vác cuốc ra vườn nhặt cỏ, Rồi quảy thùng gánh nước tưới hoa. Bếp sẽ đỏ mỗi ngày hai buổi, Chim sẽ về bên mái hót ngân nga... Bạn sẽ tới và ta sẽ đón, Rồi bạn lại đi sau những chúc mời. Chỉ đến lúc còn riêng ta với đêm dài đoản mộng, Lại cầm đàn tóc gảy khúc đãi bôi... ..... Rồi một ngày tay ân tình chợt lỏng, Độc huyền cầm buông tiếng mồ côi... Hà Nội 5/2003 LƯƠNG NGỌC AN (nguồn: TCSH số 232 - 06 - 2008) |
ĐÔNG HÀ
THY NGUYÊN
TRẦN VĂN LIÊM
ĐINH TIẾN HẢI
Nguyễn Hữu Quý - Bùi Sỹ Hoa - Nguyễn Đức Hưng - Trần Huy Minh Phương - Hoàng Vũ Thuật - Lâm Bằng - Tô Ngây
NGÔ QUANG HUỆ
NGUYỄN QUÂN
Những câu thơ của Trần Việt Hoàng như áng mây không ở lại mà điểm xuyết bóng mình trên dòng thời gian. Hình ảnh thơ là thế mạnh trong thơ Hoàng, soi thấy giấc mơ hao gầy, chái bếp của mẹ, lũy tre sân nhà, mái rạ tẩm đầy nhớ thương, soi thấu “tiếng chuông vọng mòn đỉnh núi”.
KIM LOAN
LÊ HẢI KỲ
VÂN PHI
PHAN LỆ DUNG
LÊ VIẾT HÒA
Võ Kim Phượng - Nguyễn Hồng Vân - Huỳnh Thị Quỳnh Nga - Ngô Mậu Tình - Vĩnh Thông
TỪ HOÀI TẤN
NGUYỄN VŨ HIỆP
LÊ NGUYỆT
CHÂU THU HÀ
Trần Thị Huê - Tịnh Bình - Trần Đức Tín - Mai Hương
Ngô Công Tấn - Đặng Văn Sử - Triệu Nguyên Phong - Đức Sơn - Trường Thắng - Nguyên Quân