Suốt gần 20 năm qua, nghệ sĩ Sébastien Laval, đến từ vùng Poitou Charentes - nước Pháp, đã rong ruổi khắp mọi miền trên dải đất hình chữ S để cảm nhận và “ghi” lại những hình ảnh sống động nhưng rất đỗi bình dị trong cuộc sống đời thường của con người Việt Nam. Chính sự lao động nghệ thuật không mệt mỏi của người nghệ sĩ tài hoa này đã đem đến sự mới lạ tại Festival Huế 2014 với bộ ảnh độc đáo về 54 dân tộc Việt...
Nghệ sĩ nhiếp ảnh người Pháp Sébastien Laval bên bộ ảnh thể hiện sự đặc sắc về văn hóa 54 dân tộc Việt Nam được trưng bày ở cầu Trường Tiền.
Những ngày giữa tháng 4, du khách trong nước và quốc tế khi đến với Cố đô Huế để tham dự Festival không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy các bức ảnh được chụp bằng màu đen trắng được sắp đặt với phong cách rất nghệ thuật và hết sức ấn tượng trên cầu Trường Tiền bắc qua sông Hương. Từ người đi bộ đến bác đạp xích lô hay người chạy xe máy... đều phải “ngước mắt nhìn ảnh” và trầm trồ thán phục. Tuy nhiên, họ không hề hay biết, để có được trọn vẹn bộ ảnh thể hiện bản sắc văn hóa của 54 dân tộc trên đất nước Việt Nam, nghệ sĩ Sébastien Laval đã phải mất gần 2 thập kỷ rong ruổi trên khắp mọi nẻo đường.
Bên dòng sông Hương thơ mộng, hiền hòa với màu nước xanh ngắt, tranh thủ thời gian rảnh rỗi quý báu, nghệ sĩ Sébastien Laval tâm sự với chúng tôi, rằng: Ông chọn cầu Trường Tiền để trưng bày bộ ảnh độc đáo về 54 dân tộc Việt, bởi lẽ đây là một không gian hết sức đặc biệt, có thể thu hút sự chú ý của nhiều người. “Trước đây, tôi đã rất băn khoăn về việc chọn địa điểm để triển lãm 62 bức ảnh đen trắng (khổ 1x1m) này. Nhưng sau đó tôi nghĩ rằng, ở Cố đô Huế không có nơi nào khác tuyệt vời hơn không gian ở cầu Trường Tiền khi tất cả mọi người đến với Festival có thể tận mắt chứng kiến những nét văn hóa đặc sắc của các dân tộc Việt Nam qua ảnh, đặc biệt là du khách đến từ nhiều nước trên thế giới...”, Sébastien Laval trải lòng.
Sébastien Laval kể lại, để thực hiện được bộ sưu tập ảnh nói trên, ngay sau khi rời ghế giảng đường đại học, năm 1995, ông có cơ hội sang Việt Nam do một dự án tài trợ. Sau chuyến đi lần này, cảm thấy đất nước và con người Việt Nam quá thân thiện, đặc biệt là những nét văn hóa đặc trưng của các vùng miền ở những nơi mà Sébastien Laval đặt chân đến luôn có sức mạnh “vô hình” lôi cuốn nên sau đó, ông quyết định trở lại Việt Nam để thực hiện chuyến hành trình “ghi” lại dấu ấn văn hóa của con người Việt. Với ý tưởng này, Sébastien Laval đã đi từ các bản làng xa xôi ở Tây Bắc đến Tây Nguyên và dọc các làng quê ven biển đầy nắng gió của miền Trung. Ở những miền đất ấy, ông đã gặp gỡ và cùng sống với bà con người dân tộc thiểu số như: Cơ Tu, Pa Cô, Thái, Mường... để tìm hiểu các nền văn hóa khác nhau của mỗi dân tộc, để rồi từ đó chắt lọc “nét riêng” và thể hiện qua góc máy của mình. Giờ đây, người Cơ Tu, Pa Cô ở các xã vùng cao huyện Nam Đông; A Lưới (tỉnh Thừa Thiên - Huế) không còn thấy xa lạ với một người đàn ông cao lớn, có nước da trắng luôn mang chiếc ba lô lỉnh kỉnh máy móc trên lưng như những ngày đầu Sébastien Laval mới tìm đến…
Ngước nhìn những bức ảnh được treo trên cầu Trường Tiền mà bà Lê Trần Ana, một Việt kiều Mỹ gốc Huế, không thể giấu hết sự ngạc nhiên: “Đây là lần thứ 6 tôi về Huế để dự Festival nhưng chưa lần nào tôi chứng kiến cảnh cầu Trường Tiền được trưng bày những bức ảnh đẹp và quyến rũ như thế. Qua đây, tôi như được hiểu sâu hơn về văn hóa các dân tộc ở những vùng cao mà bản thân chưa từng có cơ hội được đi để tìm hiểu...”. Sau nhiều năm gắn bó, đến nay, nghệ sĩ Sébastien Laval đã có nhiều cuộc triển lãm ảnh về cuộc sống và con người tại Việt Nam. Trong đó, phải kể đến cuộc triển lãm “Hà Nội 18h-6h” diễn ra tại TP Hà Nội cách đây không lâu thu hút sự chú ý của giới truyền thông và đông đảo nghệ sĩ nhiếp ảnh trong cả nước.
Trong những ngày diễn ra lễ hội Festival Huế, khi màn đêm buông xuống, cầu Trường Tiền “6 vài 12 nhịp” hiện lên với những ánh đèn sắc màu tím, đỏ, vàng... lung linh huyền ảo như càng làm nổi bật giá trị độc đáo của hàng chục bức ảnh mà nghệ sĩ Sébastien Laval đang trưng bày tại đây. Sébastien Laval nói rằng: “Nếu không yêu mến con người và đất nước Việt Nam thì tôi sẽ chẳng bao giờ đi hết mọi miền Tổ quốc của các bạn để làm nên những bức ảnh “kỳ diệu” như thế...”. Và tôi tin, điều ấy là sự thật.
Nguồn CAND
Ngày nay, khi văn học không hoàn toàn bấu víu vào những đại tự sự mà thay vào đó là sự lên ngôi của tiểu tự sự thì thế giới trong văn chương trở thành những thế giới ảo, dung chứa tất cả những lệch pha và ngụy tạo so với thế giới khách thể. Người sáng tạo cũng từ đó ý thức được sức mạnh trong việc cách tân bút pháp và thay đổi cảm quan trong thế giới chữ của mình.
NGUYỄN VĂN TOÀN
Té ra, cái thời nhân dân lao động làm chủ xã hội đã… xưa rồi Diễm. Và rằng, ở thời điểm hiện nay, VIP đã là một phần tất yếu của cuộc sống. Và họ cũng được dân gian nhìn nhận là những ông vua “con” ở cõi nhân tình thế thái khi sở hữu đầy ắp bao cơ man đô la và vàng bạc.
Huế là thành phố sông ngòi chằng chịt, từ sông đến đầm phá và biển. Đặc biệt, sông Hương và hệ thống thủy đạo kinh thành Huế cũng như các cồn bao quanh kinh thành phần lớn là hình ảnh mang tính biểu tượng của Huế, là một trong những cảnh quan chính của thành phố. Một sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa sông nước và lịch sử thành phố có khả năng tạo ra một sản phẩm du lịch độc đáo cho Huế, mở ra nhiều cơ hội việc làm và thu nhập cũng như cải thiện cuộc sống người dân dọc hai bên bờ sông.
Tri thức vốn dĩ là tài sản chung của nhân loại. Tri thức là cái kho học thuật vô giá mà mỗi con người cần được trau dồi để bảo đảm vai trò, chức năng của mình trong xã hội.
Việc đại biểu Đỗ Văn Đương (TP HCM) đề nghị Quốc hội nên có Luật Từ chức (17/11) khiến dư luận xã hội có những phản ứng trái ngược nhau trong mấy ngày trở lại đây.
Việt Nam đang đứng trước con đường có khá nhiều chông gai và nhiều thử thách. Hơn bất cứ quốc gia nào trên thế giới, Việt Nam cần nhiều sự đổi mới để tiếp tục phát triển.
Trong những năm gần đây, công cuộc công nghiệp hóa, hiện đại hóa nông nghiệp, nông thôn đã tạo nên sự trù phú cho nhiều làng quê Việt. Tuy nhiên, song hành với đó bản sắc văn hóa làng Việt đang bị mai một dần; nếu không có giải pháp gìn giữ thì những làng quê truyền thống, những nếp làng xưa sẽ chỉ còn trong ký ức.
I. Ba bước chuyển hệ hình trong văn học Việt Nam và vai trò của các nhà văn trẻ
SHO - Có cảm giác như xã hội đang mặc nhiên coi chuyện chạy điểm cho con em, chạy theo thành tích cho học trò lâu ngày đã thành thói quen khó chữa khiến người ta quên rằng lòng tự trọng, lòng nhân ái là cao hơn hết và cần có mặt hơn hết! Có phải người ta đã quên đi lòng tự trọng, lòng nhân ái cần có hay không? Tôi không bi quan đến mức nói rằng người ta đã quên nhưng quả thật không thể dửng dưng trước câu hỏi đó.
Bài viết này có thể gọi là sự nối tiếp bài " Các cây viết trẻ Việt liệu đã thua trên sân nhà? " cách đây không lâu của tôi. Tôi viết bài tiếp theo này là vì ở bài viết trước có nhiều ý kiến thảo luận của người đọc đã mở ra cho tôi những cách nhìn sâu rộng khác hơn về chủ đề đã nói trong bài viết trước.
LTS: Tình cờ trong lúc lang thang trên mạng, SHO đã đọc được bài viết này trong một blog. Thiết nghĩ đây cũng là vấn đề nảy sinh thực trạng đáng buồn giữa các nhà văn trẻ và các nhà xuất bản, SHO đăng tải để chúng ta cùng cận cảnh...
Tháng bảy về rồi, nơi quê nhà quê mẹ đã thu chưa? Nơi con ở bây giờ, gió đã chuyển mùa, để rồi chiều nay khi lang thang trên con đường xứ sở, con chợt thảng thốt nhận ra rằng chỉ còn vài ngày nữa thôi, mùa Vu lan sẽ lại về. Nhanh thật đó!
Với đặc thù của môn Lịch sử ở bậc THPT, những câu hỏi mang tính khái quát về tiến trình lịch sử sẽ có giá trị hơn nhiều so với những câu hỏi đi quá sâu vào tiểu tiết mà chúng ta vẫn gặp trong các đề thi Lịch sử hiện nay và kết quả thi nhiều khả năng sẽ tốt hơn.
Dễ ai quên câu hát: “Trời sinh voi trời không sinh cỏ, Thượng đế buồn Thượng đế bỏ đi”.
Lòng yêu nước vốn rất sâu sắc và mãnh liệt xét trên 2 bình diện xã hội gồm giai tầng lãnh đạo(người nắm quyền cai trị) và người dân (kẻ bị trị) đã có lúc bị mai một và chỉ còn như cái bóng khi dân bị bóc lột, hà hiếp còn vua, quan chỉ chăm chăm cướp đoạt, làm giàu, hưởng lạc và chia bè kéo cánh.
Có những tình huống mà im lặng không giúp ta tránh né được hiểm nguy, ngược lại chỉ làm tăng mối họa vì khiến người khác lầm tưởng im lặng là bạc nhược.
Bán bà con xa mua láng giềng gần, điều đó đúng trong trường hợp người láng giềng có đủ nhân cách và mức độ tự tin để chúng ta làm được điều đó.
Báo chí trong tháng 5.2011 vừa qua trong rất nhiều thông tin đời sống xã hội, có nêu những vấn đề nổi cộm khiến cho nhiều người cầm bút phải suy nghĩ.
Trong tháng Năm này, cả nước tiến hành cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XIII và đại biểu hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2011 - 2016.
Dư luận đang lo lắng về việc rớt giá thê thảm của khối C. Khối C đã thật sự bị sĩ tử thẳng thừng từ chối, điều đó cho thấy rằng xã hội đang quay lưng… đằng sau đó có những hệ lụy gì?