VĨNH THÔNG
Ảnh: internet
Nét mi Đơn Dương
Nhiều năm không trở lại
Thông xanh vẫn rù rì
Giữa núi đồi hoang dại
Đâu rồi một nét mi?
Nét mi xưa hờn dỗi
Nét mi nào dễ phai!
Đơn Dương có còn ai
Sớt chia nhau chút lạnh
Đơn Dương có còn ai
Mà đất trời cô quạnh
Sao chỉ một mình anh
Hát lời gió độc hành.
Đơn Dương em đợi ai
Suốt mưa cùng nắng tận
Dẫu rừng đã quay lưng
Và suối nguồn buốt lạnh
Đôi mắt còn ấp ủ
Chút buồn ngày xưa không?
Mà người đi dằn dặt
Nặng trĩu một phương lòng
Thổn thức hoài Đơn Dương!
Dưới chân Metteyya
Dưới chân Bồ tát chiều nay
Giống như mọi ngày
Ồn ào người mua kẻ bán
Khách vãng lai tấp nập ra vào
Đâu đó vẳng nghe vài lời thô tục.
Metteyya cứ mỉm cười lặng im.
Không nói!
Phải chăng, không người cất tiếng
Mà cũng chẳng có lời?
Chỉ có thời gian. Đến. Đi. Sinh. Diệt.
Nơi đây
Đâu phải cõi Tusita cho Ngài tịch mặc
Chợ núi đơn sơ xơ xác mấy gian hàng
Gánh gồng chóng họp chóng tan
Metteyya vẫn trạm nhiên vững chãi.
Nơi đây
Người đến viếng chùa, kẻ đi tìm vui
Kẻ đến ngắm mây, người đi say rượu
Metteyya không chào mời và chẳng đuổi xua ai
Người cứ đến cứ đi như vậy!
Dưới chân Bồ tát chiều nay
Có người tự nhắc:
“Bụng lớn năng dung, dung những điều khó dung trong thiên hạ
Miệng cười hỷ xả, xả những điều khó xả ở thế gian”.
Đêm nay
Dưới chân Metteyya
Xóm núi hốt nhiên bừng sáng
Tusita!
(TCSH402/08-2022)
Mắt xưa có là chiếc láVỗ vào mưa ru dáng ngườiChắc ta có lần dối tráMôi đau rét tím nụ cười
...Trong khốn cùng cô đơnhạnh phúc lại trở về...
Bầu trờiBắt đầu nhiễm lạnhNgoài đồngThưa thót tiếng chim...Rơm rạ... có mùi ẩm mốcCon chó buồn, ngáp vặt ngoài hiên?
Lúc nào cũng chỉ một mìnhCho dù được sống bên anh - cuối đời
Tặng VânKhi em là dòng sông ám ảnh khôn nguôi đang trôi trên đôi bờ thácloạn thì những câu thơ rã rời, những mảng màu u tối bất lực, những tháng ngày tả tơi đang quất vào anh như một ngọn roi bởi vì em vừa gần gũi, vừa mãi mãi xa xôi như một tinh cầu.
Một lần em vô ý đánh rơiTôi nhặt vội nụ cười bên giếng nướcChợt bắt gặp lòng mình hồi hộpPhút lặng người giấu kín vào trong
...Ai khao khát ngủ trên đỉnh Vinh QuangXin chớ vong ân quên lãng mọi điều...
LTS: Hội viên Hội Nhà văn thành phố Hồ Chí Minh. Hiện là Trưởng ban Văn hoá - Nghệ thuật báo Thanh Niên. Đã viết và in nhiều tập truyện ngắn, tiểu thuyết, tạp bút.Nếu dựa vào đó để xưng tụng” thì có lẽ với Nguyễn Viện, thơ chỉ là “tay trái”. Song tay trái mà rất “gân guốc”, đáng nể lắm. Sông Hương xin trân trọng giới thiệu một chùm thơ mới của Nguyễn Viện để bạn đọc cùng “ngự lãm” có đúng vậy không. SH.
Sinh năm 1965 tại HuếLà giáo viên THPT ở Krông Pắc, tỉnh Đắc Lắc.
I. Rồi quẩn quanh những tường mưa loang lổtự làm đầy mình bằng im lặng bằng nghe ngóng sự chuyển động của những câu thơ khúc ca xưa trên lửng lơ bìa sách cũ
Bạn đã đi qua cây cầu đó, và đã bình thản quay nhìn, những mảnhvỡ những ván đinh dây thừng, những vằn xoắn bứt tung rớt tả tơixuống vực sâu, nơi sóng nước đang ầm ào cuộn xoáy
...Trong vại chượp mắm phơi ngấu những linh hồn cáChảy rân rân trong da thịt con ngườiMáu ta nóng hay là nước mắm...
Những thiếu phụ vừa đi vừa vấn lại giấc mơ ngái ngủTrăng non ngậm sương, bầu vú họ ngậm trăng
Nhóng nhánh mắt chuồn chuồn bay thấpCỏ gà rưng rức lối gaiVáng trứng rộ tăm tăm mùa cá đẻ
Đó là hành trình của gióThổi qua mấy mùa chiêm bao
...kẹt cửa run nắm tay dịu dàngem đã về chưakhông có tiếng đáp lời, không còn ai...
Thành phố tôi như một ráng mâyTrôi ngoài cửa gióNhững lóng rêu lần qua tay áo rũ Cuối sông lơ đãng rượu như mình
Em đừng thả nửa giấc mơĐể không qua kịp nửa bờ lá dâu
những tình cờ mà con người ngỡ là sự sắp đặt của thượng đếtôi đã gặp ôngmột lầnhai lần
Morningtonban mai chạy tới chân mây rắc bạcgặm bình minh nở gặm cỏ non tơlốm đốm trắng những chú bò đực kiêu hãnh