TRƯỜNG THẮNG
Viên ngọc bích - Lăng Cô
Sương dày giáp mặt biển đông
Hình như chân trời đang chao chân rửa mặt
Giữa mênh mông nhấp nhô từng cơn sóng
Ầm ào xô đẩy bạc đầu.
Phía xa núi Bạch Mã hút sâu
Vươn cao giữa dãy trường sơn hùng vĩ
Trên đầu mây lang thang suốt ngày lãng đãng
Vẽ ngựa trắng rong hoang điển cố muôn đời
Làng An cư xưa hiền hòa chơn chất một thời
Những thuyền thúng thuyền nan vươn mình ra biển lớn
Nhuộm nắng thức khuya bắt những con cua con mực
Lăng Cô nay đủ đầy có thuyền lớn vượt trùng dương
Vịnh Lăng Cô uốn mình như gái xuân thì làm dáng thơm hương
Nhìn chàng trai vươn vai đèo Hải Vân hùng vĩ
Gió Lập An rì rào như bản tăng gô dịu nhẹ.
Bãi cát trắng phau ôm vịnh núi hữu tình
Lăng Cô bây giờ viên ngọc bích xinh xinh…
Lăng Cô - vươn giữa đại dương
Đứng trên đèo Hải Vân nhìn Lăng Cô đổi mới
Một dải cát trắng phau cong cong mềm mại
Gió mơn man thổi đầy An Cư của một thời xa ngái
Lăng cô bây giờ đã thay sắc đổi màu.
Những resort dọc ngang chạy dài san sát bên nhau
Nhìn sóng vỗ đêm ngày lên ngực trần bờ cát
Hàng dương hoan ca không một lời ủy thác
Biển đẹp yên bình mang sức hút lạ kì
Đầm Lập An nuôi hàu hến ốc gai
Bạch Mã bao quanh khoác lên màu xanh ngọc
Từng xóm nhà xưa nhà nay khang trang sinh động
Vươn giữa đất trời mang hơi thở đại dương…
Mộng làng Cò
Mây lãng đãng xa mờ
Trên đỉnh đầu Bạch Mã
Dãy Trường Sơn nguồn thơ
Cò bay la bay lả
Ơ kìa đầm Lập An
Nước trong xanh phẳng lặng
Nghêu sò ốc hến cá
Lượn lờ đón mùa trăng
Phía xa bờ cát trắng
Sóng đại dương thầm thì
Mãi bạc đầu ngọt đắng
Biển bờ mối tình si
Hàng dương đong thổn thức
Gió ru hỡi ru hời
Làng Cò nay bừng thức
Khách thập phương nghỉ ngơi
Mời em đến thăm chơi
Mộng làng cò Vịnh đẹp
Một lần thôi em ơi
Trọn ước mơ muôn đời…
(SHSDB33/06-2019)
VĨNH NGUYÊN
LTS: Những ngôn từ nối nhau như sợ không kịp diễn tả những cảm xúc trào dâng. Như thể, chỉ chậm một khoảnh khắc là thiên nhiên xanh trên trái đất này sẽ biến mất, như vó ngựa trên thảo nguyên, như thoáng ánh cầu vồng sau cơn mưa, như hơi thở nhẹ…
Đó là những gì có thể cảm nhận từ thơ của Nguyễn Hoàng Anh Thư (bút danh Nhật Thu), hiện là cô giáo dạy văn trường Hai Bà Trưng - Huế. SH xin giới thiệu chùm thơ của chị.
LGT: Thảo Nguyên là bút danh của cô giáo Hồ Thị Thảo khi dành cho thơ. Sinh năm 1974, cử nhân ngữ văn (ĐHSP Huế), Thảo Nguyên hiện là Phó hiệu trưởng trường Tiểu học Trần Quốc Toản, thị trấn Phong Điền, Thừa Thiên Huế.
PHAN LỆ DUNG
LTS: Ngày 28/3 vừa rồi, nhà thơ Lữ Quỳnh đã ghé về Gác Trịnh, chụp hình của nhà thơ ngồi bên bức tường gạch cũ trong căn nhà Trịnh Công Sơn đã ở ngày xưa tại Huế, và gửi cho bạn là họa sỹ Đinh Cường. Hình ảnh ấy khiến họa sỹ Đinh Cường rất cảm động và ứng tác ngay một bài thơ. Một bài thơ khác, làm hôm 29/3, họa sỹ Đinh Cường nhìn tranh của Trịnh Công Sơn vẽ ở Đơn Dương năm xưa, và nhớ…
ĐỨC SƠN
Xuân Hoàng - Lâm Thị Mỹ Dạ - Nguyễn Trọng Tạo - Hồng Nhu
HẢI BẰNG
LÊ HUỲNH LÂM
Để tặng họa sĩ Đinh Cường, thi sĩ Trần Vàng Sao và người con gái bên góc phố nâu gầy.
NGUYÊN QUÂN
LÊ HUỲNH LÂM
LÊ VĨNH THÁI
NHỤY NGUYÊN
LÊ TẤN QUỲNH
PHẠM TẤN HẦU
NGUYỄN KHOA ĐIỀM
PHẠM TẤN HẦU
NGÔ MINH
HỒ THẾ HÀ
BẠCH DIỆP