TRẦN HOÀNG PHỐ
Ảnh: internet
Trong thân thể tươi mát mùa thu
Thăm thẳm vĩnh hằng
Tôi là ngôi sao đêm của giấc mơ khát vọng
Canh cho đêm mùa thu yên bình trong mắt em
Tôi chờ đám rước của bình minh
Bên bờ đêm ai tát cạn dần bóng tối
Để cho rạng đông rực rỡ sắc thu trong mắt em
Dưới tấm áo choàng của ánh sáng vô biên
Trong căn nhà của cái miệng thèm khát tuyệt đối
Tôi thấy chiếc bình hoa ngọt ngào tình yêu
Trong thân thể tươi mát của mùa thu
In bóng lung linh trong mắt em
Chạm mặt
Chạm mặt với gió
Chạm mặt với đại dương mênh mông sóng vỗ
Chạm mặt với trời xanh cao thăm thẳm
Bạn cúi xuống nhặt
một chút bụi hư không cõi người
Thả cho gió dâu bể bay đi
bay đi
Chạm mặt với thời gian - kẻ canh giữ những biến thiên đổi thay
Bạn là một áng mây
Bay qua cõi trú xứ thế gian
Tro và bụi cuộc đời bay đi
Chỉ còn lại mù trắng
một dòng sông hư không
Chạm mặt với bảng lảng bóng chiều
Bạn là ngọn gió liêu xiêu
Thổi qua linh hồn đại ngã mênh mông
Chút vô thường cát bụi thế gian
Vũ điệu mưa
Trên bài du ca tháng mười
Những cơn mưa Huế phiêu lãng
Lang thang
qua những cung điện đền đài phế tích
Rơi những giọt sáng lung linh
Trong mắt các pho tượng quan chầu
Ngựa đá hí vang
Voi đá dậm chân
chờ cơn mưa giấc mộng
Sau những tháng ngày nóng như lửa nung
Trên vũ điệu mưa
Đại Nội chìm trong màn mưa trắng đục
Dòng sông Hương mờ ảo những dáng thuyền lẻ loi
Cây phượng già bật nhớ
Một khoảng mùa xuân xanh non
Vũ điệu mưa tí tách
trên vòm cây long não
ngọt ngào trong những giai điệu
khúc tình ca mưa Trịnh Công Sơn
chạy thẳng
trên con đường thân quen tới trái tim
Bóng ngôi nhà thờ Phủ Cam
như một ảo ảnh linh hồn mưa
Mưa rơi
trên những cội sứ già chùa Linh Mụ
Bật nhớ những cơn mưa kỷ niệm xa xưa
Trong những ngày thành phố cuối đông
chìm trong mắt em
cơn binh lửa chiến chinh
Tháng mười
Mưa trắng xóa cầu Trường Tiền
Ai áo mưa lạnh qua cầu một thời đi học
Nghe bước chân mưa rơi trên thềm ký ức
Âm vang dịu dàng
những kỷ niệm thanh xuân
một thuở bóng hình đã xa xưa
(TCSH380/10-2020)
TÔN PHONGLam lũ đôi taycày xới cánh đồng mộng mịgieo gặt rong rêu
NGUYỄN HỮU QUÝMưanhư đã từng mưatrên ngực em.
TRẦN HỮU LỤC...Làng xưa chớp loè đèn xanh, đèn đỏCồn cát ơi! Nhớ quá một mảnh trăng quê...
NGUYỄN ĐÔNG NHẬTMây bay điCó tiếng động gọi về ngày đã mất.
LÊ ANH DŨNG...Áo dài em nền nã dịu dàngrơi hết kiếm anh hùng Lương Sơn Bạc...
DZIỆP THẢO MINH DZƯƠNG Tặng MẹNgồi nép vào mãi phía trongNgười hay dấu hỏi mà cong thế này
ĐOÀN LAMcòn đâu áolụa xênh xangrêuxanh đền các lầu vàng hiênmưa
Rồi một ngày bước giang hồ chợt mỏiTa bỗng thèm một góc ấm, bỏ cuộc chơi,Nơi ta về sẽ chẳng còn ai ở đó,Lối đã rêu, buồng đã quạnh hơi người...
Nhảy múa bên triền sôngCác em có nghe thấyỞ nơi nào, cá quẫy mơ hồỞ nơi nào, đất đang lởỞ rất xa thế giới con người?
LTS: Trại sáng tác Văn học Nghệ thuật của Ủy ban toàn quốc Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam tại Cố đô thơ mộng đã bế mạc cách nay hơn 1 tháng. Trong ký ức của Huế bây giờ là một khoảng trống mênh mang tình mà “loài - thi - sĩ” đã giăng mắc như những dấu lặng không thể mờ phai trên hình hài từng nẻo phố… Sông Hương trân trọng giới thiệu chùm thơ rút từ hơn 100 tác phẩm ở Trại viết Cố Đô.
Có thể ngày mai cỏ sẽ mọc đều hơnDưới bước chân mình anh sẽ nghe nhịp đời tan chảyEm định cư trong những ký ức thời gian nhập nhòe mùa phượng đỏMột góc Huế bình yên Thiên Mụ nắng chan vàng
Người gieo mùa thu trong thành phố bỏ đi rồibỏ hoang công viênbỏ hoang những con đường thông thốcbỗng thấy lạ những mặt người, lạ trời, lạ đấtcòn mỗi ngọn heo may bạn cũ dẫn đường
...Trăng non hé cửaCuội lẻn thăm nhàMây ôm chăn cưới, ru giấc CuộiVà...
Có những mùa hè không nắngvà mùa thu không trăngthời gian đi trên những lối mòn không thể thấy.
Thời mặt đất thiếu mênh môngCá nhân lang bạt chân trầnChạy tích cực trong mọi hình thức
Ta đã sống, và ta còn sốngCháy hết mình vì phẩm giá kiếp ngườiTa đã trải vô vàn cay đắngNên bây giờ đời càng đẹp gấp đôi
...Sao nhiều việc vẫn còn im lặng đáSức ỳ nào?Sao nhiều việc không bén nhanh như cứu hoả...
Tặng Hoàng HưngCó thật ông đấy không?Vừa đi vừa đếm bướcNhững bước trầm trên trảng cátMột bước lên, lại một bước lùi về
...Âm dương day trở cuộc sinh thànhMùa tinh tú phong phanh...
Nước cuộn xoáy chỗ sông tìm gặp biểnHãy còn nghe hương cỏ THẠCH XƯƠNG BỒ Nơi cuối sông nhớ về nguồn khắc khoảiSông hiền hòa nên được gọi sông THƠ...