THY NGUYÊN
Ảnh: tư liệu
Viết khi con mười sáu
Tháng bảy. Trăng quên rọi tường ngõ nhà mình
Mẹ vớt vội vàng an nhiên bất định
Con và em xa mẹ một vòng ôm chặt
Giấc ngủ muộn. Mẹ nghĩ về bát canh thiếu bàn tay cha.
Con mười sáu hỏi câu gì cũng một nửa
Nửa gửi về đâu mẹ biết rồi quay đi
Mẹ cúi đầu chào những ăn năn đã gẫy
Mẹ cúi đầu chào những đêm mọc rễ trở trăn.
Tháng bảy. Hơi nước còn mong manh
Cơn mưa ru ngoan bốn bức tường xám lạnh
Con gối đầu cuốn sách tháng bảy
Ghi tên con vào cuốn sách đời mẹ an nhiên.
Tháng bảy. Trăm lượng mưa rơi cuối vồng vườn
Mẹ ôm con cách một vòng ôm biển rộng
Mẹ mơ ước mỗi sáng được chải tóc con mềm mượt
Ngắm con cười trong giấc mơ ngoan.
Chào cô gái tháng bảy nở mùa lược gương...
Ngày mai chị tái hôn
Bao hạt mưa
Nhân gian chọn dột về một hướng
Ướt tiếng dế vườn khuya
Ướt phía gối mẹ nằm.
Ngày mai chị tái hôn
Những cây cầu chạm đời Tô Thị
Cong queo bật rễ
Khắp ngả đường trơn
Vụn gằn hắt cũ
Táp bậc thềm rối quanh.
Ngày mai chị tái hôn
Cứ nghĩ gầu hớt giếng chua cần năm tháng gạn lành
Cơm canh chị dâng cuối ngày bọc vàn hiếu thảo
Hôm chị lược gương sửa soạn
Cha ngồi giữa sân quệt ngang mày mắt.
Tháng bảy
Cây nhãn già đổi mùa thưa thớt
Ngón tay khuya cha lần rượu cuối giường
Bậc thềm nhà mình đóng đinh nỗi nhớ
Mẹ ấp tay phải vào tay trái khóc ngang.
Tháng bảy
Trời đã kịp thương đâu mà tơ hồng vội thế
Se những tháng năm góa bụa vào ngăn
Ngày mai chị tái hôn
Cơn mưa nhớ bơi ngược
Ướt phía em thôi
Khô hướng chị đi…
Xa xăm quá gửi cầu xin vào núi
Trổ cùng cây
Cùng gió
Cùng mây.
Gửi bức tường
mái hiên
Con dốc.
Gửi người khâu lành vết đứt mới khô…
Trăm hiu hắt
Trăm lời thương
Buộc kín
Khoảng trống thưa
Lễnh loãng vỗ đau
Mưa dẫu sa
Nắng dẫu gầy
Nhà mình góc nhớ nở thương kín vườn…
(TCSH426/08-2024)
TÔN PHONGLam lũ đôi taycày xới cánh đồng mộng mịgieo gặt rong rêu
NGUYỄN HỮU QUÝMưanhư đã từng mưatrên ngực em.
TRẦN HỮU LỤC...Làng xưa chớp loè đèn xanh, đèn đỏCồn cát ơi! Nhớ quá một mảnh trăng quê...
NGUYỄN ĐÔNG NHẬTMây bay điCó tiếng động gọi về ngày đã mất.
LÊ ANH DŨNG...Áo dài em nền nã dịu dàngrơi hết kiếm anh hùng Lương Sơn Bạc...
DZIỆP THẢO MINH DZƯƠNG Tặng MẹNgồi nép vào mãi phía trongNgười hay dấu hỏi mà cong thế này
ĐOÀN LAMcòn đâu áolụa xênh xangrêuxanh đền các lầu vàng hiênmưa
Rồi một ngày bước giang hồ chợt mỏiTa bỗng thèm một góc ấm, bỏ cuộc chơi,Nơi ta về sẽ chẳng còn ai ở đó,Lối đã rêu, buồng đã quạnh hơi người...
Nhảy múa bên triền sôngCác em có nghe thấyỞ nơi nào, cá quẫy mơ hồỞ nơi nào, đất đang lởỞ rất xa thế giới con người?
LTS: Trại sáng tác Văn học Nghệ thuật của Ủy ban toàn quốc Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam tại Cố đô thơ mộng đã bế mạc cách nay hơn 1 tháng. Trong ký ức của Huế bây giờ là một khoảng trống mênh mang tình mà “loài - thi - sĩ” đã giăng mắc như những dấu lặng không thể mờ phai trên hình hài từng nẻo phố… Sông Hương trân trọng giới thiệu chùm thơ rút từ hơn 100 tác phẩm ở Trại viết Cố Đô.
Có thể ngày mai cỏ sẽ mọc đều hơnDưới bước chân mình anh sẽ nghe nhịp đời tan chảyEm định cư trong những ký ức thời gian nhập nhòe mùa phượng đỏMột góc Huế bình yên Thiên Mụ nắng chan vàng
Người gieo mùa thu trong thành phố bỏ đi rồibỏ hoang công viênbỏ hoang những con đường thông thốcbỗng thấy lạ những mặt người, lạ trời, lạ đấtcòn mỗi ngọn heo may bạn cũ dẫn đường
...Trăng non hé cửaCuội lẻn thăm nhàMây ôm chăn cưới, ru giấc CuộiVà...
Có những mùa hè không nắngvà mùa thu không trăngthời gian đi trên những lối mòn không thể thấy.
Thời mặt đất thiếu mênh môngCá nhân lang bạt chân trầnChạy tích cực trong mọi hình thức
Ta đã sống, và ta còn sốngCháy hết mình vì phẩm giá kiếp ngườiTa đã trải vô vàn cay đắngNên bây giờ đời càng đẹp gấp đôi
...Sao nhiều việc vẫn còn im lặng đáSức ỳ nào?Sao nhiều việc không bén nhanh như cứu hoả...
Tặng Hoàng HưngCó thật ông đấy không?Vừa đi vừa đếm bướcNhững bước trầm trên trảng cátMột bước lên, lại một bước lùi về
...Âm dương day trở cuộc sinh thànhMùa tinh tú phong phanh...
Nước cuộn xoáy chỗ sông tìm gặp biểnHãy còn nghe hương cỏ THẠCH XƯƠNG BỒ Nơi cuối sông nhớ về nguồn khắc khoảiSông hiền hòa nên được gọi sông THƠ...