NGUYỄN CÔNG THẮNG
Minh họa: Nhím
Blues mưa
rồi tôi sẽ trở lại
không hẹn hò không còn ai gọi tên
mưa trắng mù hoài niệm
trắng mù khuôn mặt xa xăm một thời chìm khuất
chỉ còn tôi ngoài hành lang mưa
vòm lá xanh run rẩy
ai gõ cuồng điên những nhịp buồn
mưa tạt qua khoảng trống lạnh lùng bỏ lại
bông hoa nào vùi quên
bước chân nào gió cuốn
mưa mưa mưa
tôi nhớ gì trong mưa
những bóng hình thoáng qua
những mảnh đời trôi xa
những nụ cười lung linh tan vỡ
mưa
ướt đẫm tôi những cách chia
những lòng tẻ lạnh
mưa mưa mưa
cứ mãi mưa những cuộc lìa xa
tôi băng qua dưới trời vần vũ
băng qua ray rứt nhớ và quên
quên quên quên
như không còn ai ngoài bất tận mưa mù
bàng hoàng tê buốt
Ngồi thấy xa xăm
ngồi lặng yên và xa xăm trải dài
phía sau đôi mắt mệt mỏi
phía sau sương khói
phía sau muộn phiền
tôi thấy tôi lang thang qua bãi cỏ hoang
với tụi dứa dại đầy gai
đám cây mắc cỡ làm duyên khép mở những chiếc lá li ti
lũ chuồn chuồn lim dim trầm mặc
gió chiều thong dong lướt trên tóc tôi khét nắng
tôi nhập vào gió
vào bụi dứa dại
vào hoa mắc cỡ
vào lũ chuồn chuồn
tôi thấy tôi thơ thẩn bên gốc cây ổi sau nhà
những trái ổi xanh non
như tôi xanh non
tôi thấy tôi ngồi trên thềm nhà nhìn mưa giông
lũ bong bóng tung tăng múa hát
như lòng tôi múa hát
tôi thấy tôi hụp lặn thỏa thuê giữa con sông trong lành
nắng đậu trên bờ tre xanh lốm đốm
nắng nhấp nháy cười trên mặt sông
lũ cá lòng tong trong veo
như tôi trong veo
tôi thấy tôi đi giữa những cánh đồng mía ngút ngàn
vào mùa ép mía
cả đất trời thơm tho dịu ngọt
tôi thở tình yêu dịu ngọt
tôi thấy tôi nheo mắt cười với ông già đẩy xe kem
đội chiếc mũ dạ bạc màu
ông già lưu lạc không vợ không con thích đùa với lũ trẻ
tôi thấy tôi nhìn theo cô gái hàng xóm có giọng nói ngân nga
tuổi mười sáu biết tô son làm điệu
một hôm bỏ nhà đi biệt theo gánh hát
tôi thấy tôi nhỏ nhoi đứng đọc bài bên ông giáo già
khuôn mặt xương xương khắc khổ
ông giáo quanh năm lọc cọc chiếc xe đạp cũ
chẳng nuôi một tình yêu lớn nào ngoài nghề dạy học
tôi thấy tôi chạy theo anh gù dở hơi
chuyên nhảy cò cò làm trò vui và xin cơm về nuôi mẹ
Tôi thấy tôi ngồi chống cằm nghe chàng nghệ sĩ vườn ốm o
ôm đàn ghi ta hát mãi một bài mùi mẫn
“ôi em yêu dấu ơi, bây giờ em ở đâu…”
tôi thấy tôi lén nhìn anh tôi tập hút thuốc
anh tôi nhổ giò và cái mền đắp chung cứ hụt trước hụt sau
chiếc áo anh tôi nay tôi mặc
mẹ tôi ngồi đơm lại chiếc nút áo bị đứt
đôi tay dịu dàng
tôi thấy ba tôi gối đầu lên cánh tay gầy rộc
một đời lăn lộn ngược xuôi nặng trĩu gánh gia đình
thu lại trong ánh nhìn thiết tha buồn bã
chiều lại chiều từng đàn mây trắng âm thầm trôi về cố xứ
giờ tôi ngồi lặng yên và thấy xa xăm trải dài
tưởng như mất hút vào vô tận
ở đâu đó, lạy trời, còn những bãi cỏ hoang, tụi dứa dại,
đám hoa mắc cỡ, lũ chuồn chuồn và những thằng bé con
nhập vào thong dong với gió
lang thang dọc dòng sông mát lành
qua những cánh đồng mía ngút ngàn nồng nàn thơm ngọt
qua thị xã nhỏ buồn hiu đêm khuya vọng về tiếng súng
cái thị xã nhỏ miền Trung không chứa hết nỗi bơ vơ
của đám trẻ lớn lên thời chiến
giờ tôi ngồi lặng yên và xa xăm trải dài
phía sau đôi mắt mệt mỏi
phía sau sương khói
phía sau muộn phiền
ở đâu đó, lạy trời, vẫn còn tình yêu cho những con người
chẳng tuổi tên, đến và đi và khóc và cười làm nên đời sống
dù tôi biết rằng cô gái hàng xóm có giọng nói ngân nga
đã trải đời như bông hoa tàn rũ
dù chàng nghệ sĩ ốm o đã thành kẻ nát rượu
dù anh tôi đã chết trong chiến tranh
và những chiếc nút áo đứt lìa chẳng bao giờ
còn được ấm trong bàn tay mẹ
ở đâu đó
ở đâu đó
xa xăm…
(TCSH339/05-2017)
Em huyền ảo với mùi hương hoa đạiVà trắng trong như một búp sen hồTôi lầm lỡ nói lời vụng dạiKẻ phàm phu tục tử đến sân chùa.
Người nghệ sĩ lang thangMùa xuân chạm khắc nụ cười ẩn sâu trong từng ô vuông cửa khép
Ơi con chim nhỏ của ta ơiBão tố đêm qua đã dịu rồiNước nước vây quanh thành ốc đảoChỉ còn chim nhỏ với ta thôi
...Ta chỉ là hạt bụiGiữa đất trời mênh mông...
ngày tình yêu chớm nởnhững bông hồng ngát hươngbây giờ hoa, em hỡicánh rã rơi lạnh lùng
...Đàn bướm bay quaÔi những đàn bướm cứ bay qua vườn...
...Bao năm dựngđá nằm chơi với rừng...
...Bon chen lắm chỉ mệt ngườiHồn nhiên bố sống cuộc đời hiền lương...
Linh hồn đã bay...
...Hoa giấy có màu sao không nói...
Có ai không? Tiếng kêu ném vào chiều. Mùa xuân im lặng. Nghe rõtiếng những mầm cây cục cựa. Thì ra chiều này chưa gió ở hoàng hôn.
Tôi đi về phía cánh đồngBất chợt nghe tiếng nhọc nhằn lúa hátVọng từ thẳm sâu đất đai trăn trở...
Khư khư ôm bóng Lam Kiềutrăng lùa Cuội xuống phì nhiêu cánh đồng
Áo em màu trắng mịnDưới trăng ngời sáng trongÁo anh sờn vai bạcTrăng sáng xanh màu rong
Chừng hoa hồng kiếp trước đã hoa khôi và hoa lựu cũng từng là đốm lửa
Cánh đồng tuổi thơ gặt gió heo mayNgày cưỡi lưng trâu, diều trăng đêm thả
Hoang vu. Đêm màu xanh trở dạ. Đom đóm lập loè ma trơi. Lũng sâu mưa khóc. Sáng ra rừng lộng lẫy triệu chồi non. Tôi ca vui trong nắng.
Giọng nói chỉ còn thoang thoảngđồng cỏ hoa vàng
Chợ hoa phiên Tết thêm đôngNgười xinh bán cúc bán hồng khéo chưa?
Trên thiên đường ai biếtBao kiếp người kiếm tìm