Chiều thổ lộ
Không chở được Cố đô
tàu nặng lòng đi qua thành phố
một hồi còi tắt nắng bên sông
những vì sao nhóm lửa
Kỷ niệm như trái chín cây
cho người mai sau biết ngọt
rớm đỏ chiều dâu tiên
xứ Truồi cồn lên câu hát
Những ngọn đồi vú mẹ
nuôi Huế một dòng thơm
vừa chớm phá đã rạt rào biển cả
Chiều bông lau
ta thầm trách dòng sông trong quá
soi tận cùng mắt nhau
Con nước cạn mình đón tết
sao lòng người còn tha thiết dâng lên
Ga vắng vẫn hiện bóng con tàu
Cố đô Cố đô
ta hay ai thổ lộ?
Chuyện với Huế
Dưới tán thông các vị vua say ngủ
họ có mơ về Huế hôm nay?
Mang mang lối cổ
những sắc màu uyên áo vàng trăng
người mặc áo song khai níu tôi vào cuộc chuyện
nón kê mao ẩn hiện vương triều
Người đứng đây từ hai trăm năm trước
mây bay muôn hướng sông chảy một dòng
vương quyền như mây lòng người như nước
mỗi ông vua canh cánh một thế cờ
mà thế nước mở ra từ nhân nghĩa
Phú Xuân đẹp vẻ ưu tư
mộng cung tần chỉ là ước lệ
bóng Kinh thành đổ dọc thời gian
Tôi bảo bây giờ không còn cung cấm
áo hoàng phi bao cô gái ướm vừa
thuyền rồng chở nhân gian qua đôi bờ thực ảo
một giọng hò cháy đượm hoàng hôn
người gác chèo lưới chài rười rượi
đợi ban mai lách cách quán hàng
Sinh ra từ tình yêu của trời và đất
Huế ngậm ngùi bằng những cơn mưa
đâu vì Huyền Trân trở về phương Bắc
đâu vì nỗi Cố đô
Nơi này đã bao lần máu chảy
từng viên gạch nung đỏ chí trai
có vị vua ra đi vì mất nước
nhưng nhân dân giữ nước muôn đời
ngọn lửa đỏ nhen qua bao thế hệ
Sinh ra từ giấc mơ của trời và đất
Huế dịu vợi như chưa từng sục sôi
ngói lưu ly dát lại vàng son
gốm Phước Tích đong đầy trầm mặc
người lặng im cho nao nức lên men
Ở giữa Huế sao thương nhớ thế
Mai tôi đi mưa đổ đầy khuya.
(TCSH430/12-2024)
...Đàn bướm bay quaÔi những đàn bướm cứ bay qua vườn...
...Bao năm dựngđá nằm chơi với rừng...
...Bon chen lắm chỉ mệt ngườiHồn nhiên bố sống cuộc đời hiền lương...
Linh hồn đã bay...
...Hoa giấy có màu sao không nói...
Có ai không? Tiếng kêu ném vào chiều. Mùa xuân im lặng. Nghe rõtiếng những mầm cây cục cựa. Thì ra chiều này chưa gió ở hoàng hôn.
Tôi đi về phía cánh đồngBất chợt nghe tiếng nhọc nhằn lúa hátVọng từ thẳm sâu đất đai trăn trở...
Khư khư ôm bóng Lam Kiềutrăng lùa Cuội xuống phì nhiêu cánh đồng
Áo em màu trắng mịnDưới trăng ngời sáng trongÁo anh sờn vai bạcTrăng sáng xanh màu rong
Chừng hoa hồng kiếp trước đã hoa khôi và hoa lựu cũng từng là đốm lửa
Cánh đồng tuổi thơ gặt gió heo mayNgày cưỡi lưng trâu, diều trăng đêm thả
Hoang vu. Đêm màu xanh trở dạ. Đom đóm lập loè ma trơi. Lũng sâu mưa khóc. Sáng ra rừng lộng lẫy triệu chồi non. Tôi ca vui trong nắng.
Giọng nói chỉ còn thoang thoảngđồng cỏ hoa vàng
Chợ hoa phiên Tết thêm đôngNgười xinh bán cúc bán hồng khéo chưa?
Trên thiên đường ai biếtBao kiếp người kiếm tìm
I. Đôi khi nhơ nhớ trong đời... Điều gì không rõ đã rời vuột điRồi buồn chẳng hiểu buồn chiCứ ngơ ngẩn tựa phân ly - một người...
Mong manh đi qua những tiết mùaHương từ lụa trắng của nghìn xưa
Và cuối cùng y đã đến ngồi vào vị trí của mình, xếp đặt lại đồ đạc trong căn phòng.Y đã tìm thấy một chúc thư.
Đốt một nén hương trầm bên mâm ngũ quảMơ hồ nghe gà gáy trên môi ngườiTiếng gà le te gọi tôi đi chợ Tết
Anh cứ nghĩ ấy là hạnh phúcQua dốc Đồng Lào mưa như trútBần bật hoa mưa bần bật oàMột trời hoa vây kín hai ta