NGUYỄN DUY TỜ
Cầu Long Biên
Uốn một dải mềm
Tựa lối vào đại biệt thự
Lên cầu Long Biên đường thiên lý ba thế kỷ*
Đồng Xuân, Bắc Qua - Ngọc Thụy, Ngọc Lâm
Xưa cũ vương miện
Cầm lòng ngày đêm bao la mây nước sông Hồng
Bước ơi, hãy chầm chậm
Xe ơi, chớ quay nhanh
Giã từ vấn vương thị thành
Xa xa biếc xanh biền bãi
Mát lành ngô, đậu
Căng tròn su hào, bắp cải
Mẹ cùng chị cùng em chăm nom non tơ
Mưa xuân đang tới, mùa xuân đang về
Mịn màng đồng đất triền đê
Thanh xuân hoa thắm triền đê.
Mải miết đồng quê
Mải mê bãi bồi, đôi bờ chở che bảo bọc
Trầm hùng núi cao vực thẳm
Đằm thắm làng quê mộc mạc
Cuồn cuộn về xuôi
Cuồn cuộn qua cầu
Gieo hạt đồng bằng nuôi mầm châu thổ
Để ngàn năm châu thổ mãi xuân thì.
Long Biên
Cửa ngõ thép trăm năm có lẻ
Bao nước mắt, mồ hôi đã đổ
Biết mấy máu xương thắm đỏ
Những mùa chinh chiến xa
Rải thảm bom
Xiết cuốn đại hồng thủy
Vui sao mùa thu đại đoàn vệ quốc trở về
Mở tự do năm cửa ngõ Thủ đô.
Rồi chúng ta sẽ già
Rồi chúng ta sẽ xưa
Rồi chúng ta sẽ cũ
Trang sách mờ nhòe chập chùng con chữ
Bước chân ngắn lại
Nhịp cầu vui Nhật Tân, Thanh Trì, Vĩnh Tuy… vươn tới
Thanh tân, vạm vỡ
Sẽ ấm áp mỗi hạt phù sa mỡ màu châu thổ
Một dáng hình khắc khổ Long Biên
Một cửa ngõ Long Biên
Một thế kỷ Long Biên?
-------------------
* Cầu Long Biên khởi công năm 1898, hoàn thành năm 1902.
Chim bay về Hồ Gươm
Những cánh chim sải rộng thong dong
Hỏi tầng mây cao ốc chuồng chim vĩ đại con người
Nơi nào có bẫy, ná
Nơi nào có cung, tên
Nơi nào có tay súng cừ khôi thiện xạ?
Dòng đời trôi không ngừng
Dòng đời chạy tưng bừng
Đinh Tiên Hoàng, Bà Triệu, Tràng Thi…
Ôi Hồ Gươm xanh xanh giữa bốn bề cuốn đi phố phố nhà nhà.
Nước Hồ Gươm hiền hòa
Thăm thẳm huyền tích ngàn năm sinh tử
Tháp Rùa tươi chồi non lộc biếc
Thấp thoáng trong lành sương mai Thủ đô
Đền Ngọc Sơn ấm áp ngôi nhà cổ tích
Chim quây quần về xây tổ ấm
Những cánh lượn, ánh mắt tuyệt đỉnh đất trời
Tuyệt đỉnh dịu dàng
Tuyệt đỉnh tự tin
Tuyệt đỉnh tự nhiên
Tuyệt đỉnh tinh khôi.
Ôi, đêm nay bão Yagi quần thảo*
Quanh Hồ Gươm bật gốc, gãy cành, lá đổ
Ta mơ thấy tổ ấm mỏng manh rụng rời
Đôi chim non ra ràng hôm qua lìa bỏ
Cõi thiêng Ngọc Sơn, Thê Húc
Chưa kịp cất lời tiếc thương
Chưa kịp ngỏ lời tạ ơn
Hồ Gươm hiền hậu, an lành.
Ngày mai
Chim ơi bay về
Trời Hà Nội lại xanh
Hồ Gươm xanh vẫn xanh!
---------------------
* Siêu bão Yagi đổ bộ Thủ đô Hà Nội chiều và đêm 7/9/2024.
(TCSH428/10-2024)
lưng chừng sángngực em căng đầy giấc mơ anhlong lanh xanhmùa Đông phương trinh tiết
Vú nóngngười đàn bà dán thân thể nâu bóng vàonỗi đợi
Một tháng 30 ngàyMột năm 12 thángThời gian có thể đưa ra đong đếmTình yêu không thấy hình hài
Ta lặn vào nhau chênh chao nỗi nhớNhững niềm yêu lấm cát cuộn tràoÁnh lửa khuya phải chăng là ảoVẫy vùng trong mắt em sâu?
Người đàn bà se bóng tối trong tôikhông đêm tân hôntạo hóa nhọc nhằn đẩy bánh xe tạo hóavòng quay rớt một con ốc như con ốc sên nhòe nhoẹt nước trên đường đi qua
Người bước vào bức tranh tôikhông sắc màunét cọ vẽ bằng sóng - sóng vang không gian 18 chiềuchật chội cơn mơ
Hành hương về núi Thần ĐinhLên chùa Kim Phong trên nghìn bậc đá
Mở những khát vọng raCánh cửa đập tan bờ sóngTrái tim không thể hú hớ nổi ngọn gió thơ trên đồi hoang vuMênh mông vỡ vụn và tự mất dần bóng tối lung linh
Tôi về vốc nước dòng sôngChút rong rêu cũ phiêu bồng đã lâuCòn đây sóng vỗ chân cầuTiếng đàn xưa lạnh, ngọn cau nắng tàn
LTS: Đây là một trong những bài thơ của anh Thanh Hải trong những ngày cuối đời. Bài này chúng tôi chép trong sổ tay của chị Thanh Tâm, vợ anh. Bài thơ không có đầu đề.
Trong ánh chớp rừng mũi tên tua tủa Mỵ Châu lao trên mình ngựa kinh hoàng Vết lông ngỗng rơi cùng nước mắt Trái tim đớn đau đập với nỗi mong chờ...
Những người vợ tiễn chồng về phía ấycó bao giờ quên đâucon sông đã một thời cuồng xô như máu chảynhư khăn sô khoanh sóng bạc ngang đầu
hay Một đêm của nhà thơ Cao Bá Quát (trích)những con cá vàng ngủ mê trong điện Thái Hoàcặp mắt dấu sau bóng tốitiếng thở dàibàn tay nơi không thấy bàn tayphút chốc đốm lửa loé sángngười lính canh bên con nghê