HOÀNG THỤY ANH
Chúng ta thấy gì trong cát đỏ?
ai đó bịt mắt ai đó
đi ngược đường chỉ tay
ai đó bịt mắt ai đó
thả vào chỉ tay những vòng xoáy
tấm vải kiêu sa
sau bữa ăn sắc sắc không không
ở đâu đó ánh sáng ngậm đêm
trang sách ngậm bồ hóng
chiếc đồng hồ riêng mình
đứng ngoài vô vàn cơn áp thấp
không màu mè âm thanh
lặng lẽ tích tắc
về nỗi buốt nhói
đang rỉ rả
dưới huyệt mộ
những tờ lịch trên tường lớn lên như những đứa trẻ chui ra từ mầm xanh
khấp khởi như sân nhà đẫm ánh trăng
khấp khởi như ý nghĩ đẫm ánh trăng
thèm trò chơi bịt mắt bắt dê
William Blake “thấy được vũ trụ trong một hạt cát”
nghìn năm sau
hay dài hơn thế nữa
chúng ta thấy gì trong cát đỏ?
Thông điệp
có thể tận cùng vô thức
sau vắng tanh cơn mê?
có thể tự rùng mình
trước những ngữ âm nhàu nhĩ?
cạnh tranh chủ thể
khách thể
ta
và tha nhân
trong cái đói nhân hậu
cuộc sống tự do an nhiên được bao lâu?
nếu cứ lấy ảo vọng
đổi về sự áp đặt
làm sao biết được
giữa nhân loại và sinh thái
nước cờ nào kết thúc
nước cờ nào bắt đầu?
xóa bỏ dị biệt
xóa bỏ phù phiếm
tương thích tiếng nói của ta trong tiếng nói vạn vật
ấy là lúc ta được lớn lên
được trở về
sau trung tâm này sẽ có trung tâm khác
sau thực tại này sẽ có một thực tại khác
chia cắt hay phủ định
thế giới này không có gì vĩnh cửu
ngoài tình yêu
(TCSH428/10-2024)
lưng chừng sángngực em căng đầy giấc mơ anhlong lanh xanhmùa Đông phương trinh tiết
Vú nóngngười đàn bà dán thân thể nâu bóng vàonỗi đợi
Một tháng 30 ngàyMột năm 12 thángThời gian có thể đưa ra đong đếmTình yêu không thấy hình hài
Ta lặn vào nhau chênh chao nỗi nhớNhững niềm yêu lấm cát cuộn tràoÁnh lửa khuya phải chăng là ảoVẫy vùng trong mắt em sâu?
Người đàn bà se bóng tối trong tôikhông đêm tân hôntạo hóa nhọc nhằn đẩy bánh xe tạo hóavòng quay rớt một con ốc như con ốc sên nhòe nhoẹt nước trên đường đi qua
Người bước vào bức tranh tôikhông sắc màunét cọ vẽ bằng sóng - sóng vang không gian 18 chiềuchật chội cơn mơ
Hành hương về núi Thần ĐinhLên chùa Kim Phong trên nghìn bậc đá
Mở những khát vọng raCánh cửa đập tan bờ sóngTrái tim không thể hú hớ nổi ngọn gió thơ trên đồi hoang vuMênh mông vỡ vụn và tự mất dần bóng tối lung linh
Tôi về vốc nước dòng sôngChút rong rêu cũ phiêu bồng đã lâuCòn đây sóng vỗ chân cầuTiếng đàn xưa lạnh, ngọn cau nắng tàn
LTS: Đây là một trong những bài thơ của anh Thanh Hải trong những ngày cuối đời. Bài này chúng tôi chép trong sổ tay của chị Thanh Tâm, vợ anh. Bài thơ không có đầu đề.
Trong ánh chớp rừng mũi tên tua tủa Mỵ Châu lao trên mình ngựa kinh hoàng Vết lông ngỗng rơi cùng nước mắt Trái tim đớn đau đập với nỗi mong chờ...
Những người vợ tiễn chồng về phía ấycó bao giờ quên đâucon sông đã một thời cuồng xô như máu chảynhư khăn sô khoanh sóng bạc ngang đầu
hay Một đêm của nhà thơ Cao Bá Quát (trích)những con cá vàng ngủ mê trong điện Thái Hoàcặp mắt dấu sau bóng tốitiếng thở dàibàn tay nơi không thấy bàn tayphút chốc đốm lửa loé sángngười lính canh bên con nghê