Câu chuyện

08:56 13/03/2009
LTS: Mario Bendetti sinh tại Paso de los Toros (Tacuarembó ) ngày 14 tháng 9 năm 1920. Ông theo học tại trường tiểu học tiếng Đức ở Montevideo và trường trung học Miranda, đã từng làm nhiều nghề như nhân viên bán hàng, tốc kí, kế toán, viên chức nhà nước và phóng viên. Từ năm 1938 đến 1941 ông sống chủ yếu ở Buenos Aires . Năm 1945, khi trở về Montevideo, ông viết bài cho tuần báo nổi tiếng Marcha, qua đó trở thành phóng viên bên cạnh Carlos Quijano và rồi trở thành một thành viên trong ê-kíp của ông này cho tới tận năm 1974 khi tuần báo ngừng xuất bản.Năm 1973, vì lí do chính trị, ông phải rời bỏ tổ quốc,bắt đầu cuộc sống lưu vong kéo dài mười hai năm ở những quốc gia: Ác-hen-ti- na và Tây Ban Nha. Quãng thời gian này đã để lại những dấu ấn vô cùng sâu sắc trong cuộc đời ông cũng như trong văn nghiệp.

Nhà văn Mario Bendetti



MARIO BENEDETTI

Câu chuyện

Chuyện kể rằng có một lần, ở một nơi nào đó trên hành tinh này, tất cả mọi cảm xúc và phẩm chất của con người đã tụ họp nhau lại. Khi Chán Nản buột miệng rên rỉ đến lần thứ ba thì Điên Rồ, vẫn luôn điên rồ như nó vốn thế, đề nghị với tất cả: “Chúng mình cùng chơi trốn tìm nhé?” Nôn nóng nhướn mày tỏ vẻ sốt ruột và Tò Mò không thể kiềm chế nổi mình nữa, cất cao giọng hỏi: “Trồn tìm ư??? Chơi như thế nào???”.
“À, là thế này, Điên  Rồ giải thích, tôi sẽ bịt mắt lại và bắt đầu đếm từ một cho đến một triệu... Khi nào tôi đếm xong, người đầu tiên mà tôi bắt gặp trong số các bạn sẽ thế chân tôi để tiếp tục trò chơi. Nhiệt Tình nhảy cẫng lên đầy hào hứng theo gót chân Hớn Hở. Vui Vẻ xoay liên tiếp mấy vòng, nhiều đến mức cuối cùng nó đã thuyết phục được Nghi Ngờ, và ngay cả Chán Chường, kẻ xưa nay vốn dĩ chưa bao giờ hứng thú với bất cứ việc gì.

Nhưng không phải tất cả đều muốn tham gia. Chân thật cho rằng không lẩn trốn là hơn cả... Để làm gì cơ chứ?... cuối cùng rồi thì người ta cũng sẽ tìm ra nó. Kiêu Căng thì có ý kiến rằng đây quả là một trò chơi ngớ ngẩn (sự thật diều làm cho nó không hài lòng chính là ở chỗ đây không phải sáng kiến của bản thân nó)... Và Hèn Nhát thực sự không muốn mạo hiểm liều mình.

Một, hai, ba... Điên Rồ bắt đầu đếm. Kẻ đầu tiên đi tìm chỗ trốn là Lười Biếng, vốn dĩ xưa nay vẫn luôn biếng nhác như thế, nó nấp ngay vào sau tảng đá đầu tiên mà nó gặp trên đường. Đức Tin bay vút lên trời còn Đố Kị ẩn mình vào cái bóng của Vinh Quang, kẻ bằng sức lực của chính mình đã leo lên đỉnh ngọn cây cao nhất. Hào Hiệp dường như không thể tìm ra chỗ nấp bởi nơi nào nó cũng thấy tuyệt vời cho bạn bè mình... này nhé một mặt hồ trong vắt như pha lê... để dành cho Sắc Đẹp... Này đây một khe nứt trên thân cây... hoàn hảo cho Nhút Nhát... Đây nữa đôi cánh bướm... phù hợp nhất cho Dục Vọng... Và đây nữa một trận cuồng phong... còn có thể dành cho ai khác ngoài Tự Do ngự trị? Và cứ như thế nó cuộn mình nép vào trong một tia nắng mặt trời. Ích Kỉ thì ngược lại, ngay từ đầu nó đã tìm ra một chỗ rất tốt, thoáng đãng, tiện nghi... nhưng chỉ dành riêng cho một mình nó. Dối Trá giấu mình dưới đại dương... (nói dối đấy, nó trốn sau cầu vồng rực rỡ). Đam Mê và Khao Khát trốn vào lòng núi lửa. Lãng Quên thì... không thể nhớ nổi nó đã trốn ở đâu nữa, mà thật ra đó cũng chẳng phải là điều quan trọng nhất.

Điên Rồ đã đếm tới số chín trăm chín mươi chín nghìn chín trăm chín mươi chín... Tình Yêu vẫn chưa tìm ra chỗ ẩn nấp giữa những đoá hoa của mình. Một triệu, Điên Rồ tuyên bố, và nó bắt đầu cuộc tìm kiếm. Kẻ đầu tiên bị phát hiện là Lười Biếng... sau tảng đá chỉ cách đó ba bước chân. Sau đấy người ta nghe thấy tiếng Đức Tin đang tranh cãi với Chúa trời về thần học, rồi cảm nhận thấy Đam Mê và Khao Khát đang run rẩy trên miệng núi lửa. Tình cờ Điên Rồ phát hiện ra Đố Kị và dĩ nhiên, nó có thể chỉ đích xác Vinh Quang đang ở đâu. Còn với Ích Kỉ thì thậm chí chẳng cần mất công tìm kiếm, tự nó đã phải nhảy ra khỏi chỗ trốn khi nhận ra rằng đó là một tổ ong bầu. Sau một hồi lâu dạo bước Điên Rồ thấy khát nước và khi lại gần hồ nó khám phá ra Sắc Đẹp, và với Ngờ Vực thì lại càng dễ dàng hơn nữa, nó nhìn thấy đang ngồi rất gần đấy với nỗi phân vân chưa quyết định xem nên lẩn trốn vào đâu. Cứ như thế nó tìm ra tất cả. Thấy Tài Hoa giữa thảm cỏ non tươi... Thấy Đau Khổ trong hang sâu tăm tối, thấy Dối Trá đằng sau cầu vồng (nói dối đấy, dưới đáy biển mới đúng). Ngay đến cả Lãng Quên cũng đã được tìm ra... nó đã quên mất rằng mình đang chơi trốn tìm.

Nhưng... chỉ còn có Tình Yêu... chẳng thấy Tình Yêu đâu cả. Điên Rồ đã tìm kiếm sau từng gốc cây ngọn cỏ, trong từng dòng suối, trên từng đỉnh núi, và đến lúc nó định đầu hàng thì nó nhìn thấy một khóm hoa hồng ở đằng xa và chợt nảy ra ý nghĩ: “Tình yêu lúc nào cũng ưa phô trương loè loẹt, mình chắc chắn rằng hắn chỉ trốn giữa những đoá hồng đó mà thôi...Nó tóm lấy một cành hồng ba chạc và bắt đầu lay thật mạnh... cho đến khi nó nghe thấy một tiếng thét đau đớn. Gai hoa hồng đã làm tổn thương đôi mắt của Tình Yêu. Điên Rồ không biết phải làm thế nào để chuộc lại tội lỗi của mình. Nó khóc lóc... năn nỉ... cầu xin được tha thứ cho tới khi hứa rằng sẽ trở thành người dẫn đường cho Tình Yêu. Kể từ ngày ấy, kể từ cái lần đầu tiên có trò chơi trốn tìm trên trái đất này, Tình Yêu đã trở nên mù loà... và Điên Rồ luôn là người bạn đồng hành của nó.

KIM TUYẾN dịch
(Từ nguyên bản tiếng Tây Ban Nha)
(196/06-05)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • HANS CHRISTIAN ANDERSON   

    Hans Christian Andersen sinh tại Odense, Đan Mạch, thuộc gia đình bình dân, cha là thợ đóng giày, mẹ là thợ giặt. Tuy gia cảnh tầm thường, cha ông lại say mê văn học, ông có cả một tủ sách văn học quý giá. Từ sau khi cha qua đời (năm Andersen 11 tuổi), cậu bé đã được thỏa thích đọc những quyển sách cha để lại.


  • George Saunders - Franz Kafka

  • Brazil, nhà văn danh tiếng Jorge Amado nói, không phải là một quốc gia mà là một lục địa. Trong phần đóng góp mới nhất của loạt nhà văn trẻ xuất sắc được tạp chí Granta giới thiệu, họ kể những câu chuyện rộng lớn và hấp dẫn của xã hội Brazil hiện đại và ai là tương lai của nó; trong những nhà văn chưa từng được dịch và giới thiệu này góp mặt có Ricardo Lísias đã xuất bản hai tiểu thuyết rất hấp dẫn người đọc.
    Xin chuyển dịch sang Việt ngữ từ bản dịch sang Anh ngữ của Daniel Hahn: “My chess teacher”.
                                  Dương Đức dịch và giới thiệu

  • Daly sinh trưởng tại thành phố Winchester, bang Indiana, Hoa Kỳ. Ông có bằng Cử nhân Văn chương của đại học Ohio Wesleyan University và bằng Bác sĩ Y khoa của đại học Indiana University. Trong 35 năm, ông là bác sĩ phẫu thuật tại Columbus, Indiana. Ông từng là một bác sĩ phẫu thuật cấp tiểu đoàn trong chiến tranh Việt Nam.

  • AMOS OZ

    Sáng sớm, khi mặt trời chưa mọc, tiếng gù của đôi chim bồ câu trong bụi cây bắt đầu trôi qua ô cửa sổ để mở.


  • ALBERTO MORAVIA

  • KATHERINE MANSFIELD (Anh)     

    Thời tiết thật tuyệt vời. Người ta sẽ không có một bữa tiệc ngoài trời hoàn hảo hơn nếu họ không tổ chức tiệc vào ngày hôm nay.

  • Shun Medoruma (sinh năm 1960) là một trong những nhà văn đương đại quan trọng nhất của Okinawa, Nhật Bản. Ông được giải Akutagawa Prize năm 1997 với truyện ngắn “Giọt nước” (Suiteki).

  • Có lẽ tác giả tâm đắc lắm với truyện này nên mới chọn để đặt tên cho cả tuyển tập. “The Persimmon Tree, and Other Stories (1943)” gồm 15 truyện ngắn, góp phần mang lại chỗ đứng vững vàng trong văn đàn nước Úc cho nhà văn nữ Marjorie Barnard (1897-1987), người có thể sáng tác nhiều thể loại khác nhau, kể cả phê bình và lịch sử.

  • MARK TWAIN  

    M. Twain (1835 - 1910) là nhà văn lớn của Mỹ, từng phải lăn lóc nhiều nghề lao động chân tay trước khi trở thành nhà văn, do đó văn của ông rất được giới lao động ưa chuộng.

  • L. TOLSTOY

    Các anh em từng nghe nói rằng: mắt đền mắt, răng đền răng; còn ta nói với các anh em rằng: đừng chống lại kẻ ác. (Phúc Âm theo Matthiew V, 38, 39).

  • VẠN CHI (Trung Quốc)

    Tôi nhớ hình như ở đây có một bến ô tô buýt. Phải, phải rồi, ngay chỗ giờ đây cô gái kia đang đứng, dưới ngọn đèn đường ảm đạm ấy. Tôi thong thả bước tới, hỏi thăm.

  • Peter Bichsel sinh tại Lucerne (Thụy Sĩ) ngày 24 tháng 3 năm 1935, là con của một người thợ thủ công. Ông là nhà giáo dạy tại một trường tiểu học cho tới năm 1968.

  • Chitra Banerjee Divakaruni sinh năm 1957 tại Calcutta, Ấn Độ. Bà học đại học tại Đại học Calcutta. Năm 1976, bà đến Mỹ học thạc sĩ và tiến sĩ, sau đó dạy văn chương tại các đại học ở đó. Bà làm thơ, viết tiểu thuyết và truyện ngắn, được trao nhiều giải thưởng văn học. Ngoài ra bà còn sáng lập tổ chức Maitri chuyên trợ giúp phụ nữ Nam Á bị xúc phạm.

  • SAKI   

    1. Saki là bút hiệu của nhà văn Hector Hugh Munro (1870 - 1916), sinh tại Miến Điện (nay là nước Myanmar) khi nước này còn là thuộc địa của Anh.

  • Kevin Klinskidorn trưởng thành ở Puget Sound - một vùng ven biển tây bắc bang Washington và hiện sống ở bờ đông tại Philadelphia. Anh đã được giải thưởng Nina Mae Kellogg của đại học Portland State về tác phẩm hư cấu và hiện đang viết tiểu thuyết đầu tay.

    Truyện ngắn dưới đây của anh vào chung khảo cuộc thi Seán Ó Faoláin do The Munster Literature Center tổ chức năm 2015.

  • NAGUIB MAHFOUZ  

    Naguib Mahfouz là nhà văn lớn của văn học Arab. Ông sinh năm 1911 tại Cairo (Aicập) và mất năm 2006 cũng tại thành phố này. Mahfouz đã viết tới 34 cuốn tiểu thuyết và hơn 350 truyện ngắn. Cuốn tiểu thuyết lớn nhất của ông là Bộ ba tiểu thuyết (The trilogy) (1956 - 1957).
    Mahfouz được trao giải Nobel văn chương năm 1988.

  • Pete Hamill sinh ngày 24 tháng 6 năm 1935, tại Brooklyn, New York, Hoa Kỳ. Ông là nhà văn, nhà báo. Ông đi nhiều và viết về nhiều đề tài. Ông từng phụ trách chuyên mục và biên tập cho báo New York Post và The New York Daily News.

  • Truyện này được dịch theo bản tiếng Pháp nên chọn nhan đề như trên (Je ne voulais que téléphoner, trong cuốn Douze Contes vagabonds, Nxb. Grasset, 1995) dù nó có vẻ chưa sát với nguyên bản tiếng Tây Ban Nha của tác giả (Sole Vina a Hablar por Teléfono) - Tôi chỉ đến để gọi điện thoại thôi.

  • Eugene Marcel Prevost, nhà văn và là kịch tác gia người Pháp, sinh ngày 1/5/1862 tại Paris, mất ngày 8/4/1941 tại Vianne, thuộc khu hành chính Lot- et-Garonne. Năm 1909, ông được mời vào Hàn lâm viện Pháp.