Cảm nhận Giáo sư Nguyễn Khắc Phi

15:09 04/07/2014

Tôi được quen biết GS. Nguyễn Khắc Phi khá muộn. Đó là vào khoảng đầu những năm 80 của thế kỉ trước, khi anh được chuyển công tác từ trường ĐHSP Vinh ra khoa Văn ĐHSPHN.

Giáo sư Nguyễn Khắc Phi - Ảnh: internet

Có một ngẫu nhiên may mắn là nơi ở của gia đình tôi rất gần chỗ ở của gia đình anh, nên chúng tôi gần như là hàng xóm. Dạo ấy, gia đình tôi mới chuyển về khu tập thể Khương Thượng, ngay cạnh địa điểm Trường ĐH Y Hà Nội. Chị Nga - vợ anh Phi là giảng viên Đại học Y HN, nên gia đình anh được chia một căn trong khu tập thể của trường - lúc đầu ở trong khuôn viên của trường, về sau được chuyển ra khu nhà kiên cố ở đối diện cổng trường. Từ căn hộ của gia đình anh đến chỗ ở của tôi chỉ chừng vài trăm mét, buổi tối đi dạo, có thể ghé vào chơi. Thêm nữa, ông bà thân sinh chị Nga cũng ở cùng khu tập thể Khương Thượng với gia đình tôi chỉ cách nhau một dãy nhà, khi anh sang thăm ông bà nhạc thì phải đi qua đầu hồi dãy nhà tôi ở. Bà lại cùng quê Hưng Yên và biết bà mẹ tôi, đôi khi hai cụ vẫn sang nhà nhau trò chuyện. Bởi thế mà, tôi thường gặp anh nhiều hơn, ngoài những lúc gặp ở Khoa, ở trường, có dịp trò chuyện về nhiều điều, không chỉ những chuyện về chuyên môn, về cơ quan.

Ấn tượng ban đầu và cũng là lâu bền của tôi về GS.Nguyễn Khắc Phi: đó là một con người rất dễ gần, cởi mở, nhiệt tình, bình dị. Tiếp xúc với anh, dù là người mới quen biết hay đã thân quen đều không cảm thấy có khoảng cách, và nhất là luôn được anh lôi cuốn vào cuộc trò chuyện trong một không khí thoải mái, nhiệt thành, khiến người ta không thể lãnh đạm hay thờ ơ. Đứng về cả tuổi tác và nghề nghiệp GS. Nguyễn Khắc Phi thuộc thế hệ đàn anh của tôi, thậm chí thuộc thế hệ bậc thầy, vì khi tôi vào Đại học thì anh đã là giảng viên 5 năm rồi. Chỉ có điều là tôi học tại Trường ĐHSPHN còn anh lại thuộc trong số những người đầu tiên được cử vào xây dựng ĐHSP Vinh. Nhưng trong mọi cuộc tiếp xúc kể cả sau này khi anh là Phó chủ nhiệm Khoa, hay ở cương vị Tổng biên tập Nhà Xuất bản Giáo Dục tôi cũng không hề thấy ở anh một khoảng cách về thế hệ, về địa vị hay cương vị nào cả, và điều này chắc cũng không chỉ là riêng với tôi. Điều cảm nhận thứ hai của tôi với GS Phi đó là một con người mà làm bất cứ công việc gì cũng đầy nhiệt tình và hết sức trách nhiệm, dù đó là một việc quan trọng về chuyên môn, về công tác quản lý hay chỉ là một việc nhỏ trong tư cách người thầy với học trò, hoặc với bạn bè, người quen. Giường như trong con người mảnh khảnh, có phần gầy gò ấy lại chứa đựng nguồn năng lượng sống rất dồi dào, cùng với một cách sống luôn có trách nhiệm. Nhớ lại hồi đầu những năm 80, khi ấy đất nước đang ở trong tình trạng kinh tế khủng hoảng, đời sống mọi tầng lớp, kể cả cán bộ viên chức ở mọi cơ quan đều rất khó khăn, thiếu thốn mọi thứ. Ở khoa Văn ĐHSPHN, Ban lãnh đạo phải tìm mọi cách để giúp cải thiện một chút đời sống của cán bộ, giảng viên. Một lần, công đoàn Khoa liên hệ được với trại gà công nghiệp để cho anh chị em cán bộ được mua một số gà giống với giá cung cấp. Anh Phi là một trong những người rất tích cực với công việc này và chúng tôi đã phải đến nơi bán gà của trại ở Phương Liên từ lúc trời chưa sáng để mỗi người được mua vài ba con về để nuôi lấy trứng chứ chưa dám làm thịt. Cũng vào đầu những năm 1980 Bộ Giáo Dục có một đề tài chương trình thí điểm 5 năm đặc biệt cho khối ĐHSP (có thể coi là tiền thân của hệ chất lượng cao bây giờ), nhằm mục tiêu đào tạo cán bộ giảng dậy cho các trường CĐ và ĐH sư phạm. Anh Phi khi ấy được phân công vào ban chỉ đạo chương trình ấy của Khoa và Trường. Còn tôi được giao làm chủ nhiệm lớp đầu tiên của hệ 5 năm đó và theo lớp ấy cho đến lúc kết thúc khoá học. Anh Phi không chỉ ở trong ban chỉ đạo chương trình mà còn nhận trực tiếp làm chủ nhiệm lớp 5 năm đặc biệt khoá tiếp theo. Tất cả anh chị em sinh viên của lớp ấy cũng như của mấy khoá thuộc chương trình thí điểm đó đều có những ấn tượng và kỉ niệm rất sâu đậm về thầy Nguyễn Khắc Phi, với sự nhiệt tình, sâu sát, gần gũi và hết lòng với sinh viên. Trên đây chỉ là vài ví dụ trong kí ức của tôi về lòng nhiệt tình và cả ý thức trách nhiệm của GS. Nguyễn Khắc Phi trong mọi công việc. Sau này khi anh ra làm Tổng biên tập Nhà xuất bản Giáo Dục, tôi cũng chuyển chỗ ở, thì tôi không thường xuyên gặp anh, nhưng vẫn có nhiều dịp được làm việc với anh, nhất là khi anh được giao trọng trách Tổng chủ biên bộ Sách Ngữ văn cấp THCS khởi thảo từ cuối những năm 90 và hoàn thành vào đầu những năm 2000. Tôi được Bộ cử tham gia bộ sách ấy và được phân công viết khá nhiều ở các lớp 6,7,9, lại là chủ biên phần văn của lớp 9, nên có rất nhiều dịp làm việc với Tổng chủ biên. Nhớ về những ngày làm bộ sách Ngữ văn THCS, chắc hầu hết các tác giả đều có những kỉ niệm khó quên với bao nhiêu là tâm huyết, công sức, bao nhiêu buổi bàn bạc, thảo luận, tranh luận, từ định hướng chung theo hướng tích hợp đến xác định cấu trúc sách rồi chương trình cụ thể, chọn lựa văn bản, soạn thử, góp ý cho nhau từng bài. Bộ sách ấy ra đời, được đánh giá tốt như là một trong những bộ sách ngữ văn có nhiều điểm mới, tiến bộ và gần với phương hướng dạy học tiên tiến trên thế giới. Thành quả ấy là của chung tập thể tác giả, nhưng trước hết phaỉ noí đến công sức, tâm huyết nhiệt tình và trách nhiệm của người Tổng chủ biên - Nguyễn Khắc Phi. Suốt mấy năm làm bộ sách không phải không có những trục trặc, va vấp nhưng tôi tin rằng mọi người trong nhóm tác giả đều hiểu nhau hơn, quý nhau hơn và đều cùng ghi nhận tâm huyết và công sức của Tổng chủ biên Nguyễn Khắc Phi.

Cảm nhận của tôi về một năng lượng sống rất dồi dào ở GS. Nguyễn Khắc Phi chắc cũng là điều mà nhiều người chia sẻ. Năng lượng ấy được bộc lộ đầy đủ hết mình trong những giờ lên lớp của thầy Nguyễn Khắc Phi, mà bất kì một sinh viên nào đã nghe bài giảng của thầy đều nhận thấy và bị thu hút. Thầy Phi không chỉ giảng bằng vốn tri thức thâm hậu, phong phú, có nhiều phát hiện mới, mà còn bằng tất cả nhiệt tình say mê, bằng toàn bộ con người mình, từ giọng nói đến mọi động tác, cử chỉ, ánh mắt truyền đến cho người nghe, người học.GS. Nguyễn Khắc Phi không chỉ hấp dẫn ở những giờ lên lớp mà còn là người có khả năng gây được sự chú ý trong những lời phát biểu tại các cuộc hội nghị, hội thảo, cả về khoa học cũng như về quản lý. Có thể nói, anh có tố chất của một năng lực hùng biện, tạo được sự chú ý cả bằng ý tưởng và cả cách nói, tuy đôi khi cũng mắc phải cái tật lan man, nói dài – nhưng sức hấp dẫn  có khi lại ở cả trong những điều tạt ngang, lan man đó. Năng lượng sống dồi dào ở GS Nguyễn Khắc Phi còn có thể được bộc lộ trong những phương diện khác nữa: anh đam mê bóng bàn và là một cây vợt có hạng ở cơ quan nhà xuất bản Giáo Dục, anh còn làm nhạc sáng tác bài hát cả bằng tiếng việt và bằng ngoại ngữ, làm thơ,chủ yếu là thơ Đường luật, sẵn sàng hát đầy nhiệt tình trong những cuộc vui - dù không phaỉ là người có giọng hát hay. Giường như cứ gặp anh hay chỉ nói chuyện qua điện thoại, người ta cũng cảm nhận được cái nhiệt tình và sức sống dồi dào luôn sẵn có ở anh. Như mọi người chắc hẳn anh cũng có những cái buồn, lúc chán nhưng tất cả điều đó hầu như không bộc lộ ra ngoài nhất là trong tiếp xúc với mọi người.

Cuối cùng và điều này có lẽ cũng là điều quan trọng hơn cả trong cảm nhận của tôi về GS Nguyễn Khắc Phi đó là một con người làm khoa học rất nghiêm túc, cẩn trọng, kĩ càng có một vốn hiểu biết sâu rộng về nhiều lĩnh vực khoa học xã hội – nhân văn. Dù chuyên môn sâu của anh là về văn học Trung Quốc nhưng từ lâu anh đã không tự giới hạn hoạt động khoa học của mình chỉ trong lĩnh vực ấy. Anh viết không nhiều lắm, nhưng đọc những bài của GS Nguyễn Khắc Phi nhất là trong nhiều năm gần đây tôi thấy rất nể phục về thái độ khoa học và tầm hiểu biết, vừa có chủ kiến rõ ràng, lại cẩn trọng, có căn cứ đáng tin cậy cho ý kiến của mình, điều gì viết ra cũng có tra cứu kĩ càng, tìm cho đến tận cuội nguồn. Dù ý kiến của anh ở bài này, bài kia có thể còn được giới khoa học chuyên sâu thảo luận trao đổi, nhưng mọi người đều có thể nhận thấy một cách làm việc khoa học cẩn trọng, kỹ càng, có chủ kiến của người viết. Bước vào tuổi 80 mà giường như nhiệt tình và sức làm việc ở GS Nguyễn Khắc Phi vẫn dồi dào, năng lượng sống ở GS vẫn giường như không hề vơi cạn . Đó thật là điều đáng quý, đáng mừng với mọi người thân của anh, cũng như với những người bạn bè quen biết anh, trong đó có tôi - một người thuộc thế hệ hậu sinh đã tìm thấy ở anh nhiều điều để học, để tự động viên mình.

Hà Nội, ngày 16 tháng 6 năm 2014

Nguồn: Nguyễn Văn Long - Văn Hóa Nghệ An

 

 


 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • BỬU Ý

    Hàn Mặc Tử (Nguyễn Trọng Trí) từng sống mấy năm ở Huế khi còn rất trẻ: từ 1928 đến 1930. Đó là hai năm học cuối cùng cấp tiểu học ở nội trú tại trường Pellerin (còn gọi là trường Bình Linh, thành lập năm 1904, do các sư huynh dòng La San điều hành), trường ở rất gần nhà ga tàu lửa Huế. Thời gian này, cậu học trò 17, 18 tuổi chăm lo học hành, ở trong trường, sinh hoạt trong tầm kiểm soát nghiêm ngặt của các sư huynh.

  • LÊ QUANG KẾT
                   

    Giai điệu và lời hát đưa tôi về ngày tháng cũ - dấu chân một thuở “phượng hồng”: “Đường về Thành nội chiều sương mây bay/ Em đến quê anh đã bao ngày/ Đường về Thành nội chiều sương nắng mới ơ ơ ơ/ Hoa nở hương nồng bay khắp trời/ Em đi vô Thành nội nghe rộn lòng yêu thương/ Anh qua bao cánh rừng núi đồi về sông Hương/ Về quê mình lòng mừng vui không nói nên lời…” (Nguyễn Phước Quỳnh Đệ).

  • VŨ THU TRANG

    Đến nay, có thể nói trong các thi sĩ tiền chiến, tác giả “Lỡ bước sang ngang” là nhà thơ sải bước chân rong ruổi khắp chân trời góc bể nhất, mang tâm trạng u hoài đa cảm của kẻ lưu lạc.

  • TRẦN PHƯƠNG TRÀ

    Đầu năm 1942, cuốn “Thi nhân Việt Nam 1932-1941” của Hoài Thanh - Hoài Chân ra đời đánh dấu một sự kiện đặc biệt của phong trào Thơ mới. Đến nay, cuốn sách xuất bản đúng 70 năm. Cũng trong thời gian này, ngày 4.2-2012, tại Hà Nội, Xuân Tâm nhà thơ cuối cùng trong “Thi nhân Việt Nam” đã từ giã cõi đời ở tuổi 97.

  • HUYỀN TÔN NỮ HUỆ - TÂM
                                      Đoản văn

    Về Huế, tôi và cô bạn ngày xưa sau ba tám năm gặp lại, rủ nhau ăn những món đặc sản Huế. Lần này, y như những bợm nhậu, hai đứa quyết không no nê thì không về!

  • LƯƠNG AN - NGUYỄN TRỌNG HUẤN - LÊ ĐÌNH THỤY - HUỲNH HỮU TUỆ

  • BÙI KIM CHI

    Nghe tin Đồng Khánh tổ chức kỷ niệm 95 năm ngày thành lập trường, tôi bồi hồi xúc động đến rơi nước mắt... Con đường Lê Lợi - con đường áo lụa, con đường tình của tuổi học trò đang vờn quanh tôi.

  • KIM THOA

    Sao anh không về chơi Thôn Vỹ
    Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên        
          
                       (Hàn Mạc Tử)

  • NGUYỄN VĂN UÔNG

    Hôm nay có một người du khách
    Ở Ngự Viên mà nhớ Ngự Viên         
     

    (Xóm Ngự Viên - Nguyễn Bính)

  • HOÀNG THỊ NHƯ HUY

    Tôi biết Vân Cù từ tấm bé qua bóng hình người đàn bà gầy đen, gánh đôi quang gánh trĩu nặng trên vai, rảo khắp các xóm nhỏ ở Thành Nội, với giọng rao kéo dài: “Bún…bún…ún!” mà mẹ đã bao lần gọi mua những con bún trắng dẻo mềm.

  • LÊ QUANG KẾT                
                      Tùy bút

    Hình như văn chương viết về quê hương bao giờ cũng nặng lòng và giàu cảm xúc - dù rằng người viết chưa hẳn là tác giả ưu tú.

  • TỪ SƠN… Huế đã nuôi trọn thời ấu thơ và một phần tuổi niên thiếu của tôi. Từ nơi đây , cách mạng đã đưa tôi đi khắp mọi miền của đất nước. Hà Nội, chiến khu Việt Bắc, dọc Trường Sơn rồi chiến trường Nam Bộ. Năm tháng qua đi.. Huế bao giờ cũng là bình minh, là kỷ niệm trong sáng của đời tôi.

  • LÊ QUANG KẾT

    Quê tôi có con sông nhỏ hiền hòa nằm phía bắc thành phố - sông Bồ. Người sông Bồ lâu nay tự nhủ lòng điều giản dị: Bồ giang chỉ là phụ lưu của Hương giang - dòng sông lớn của tao nhân mặc khách và thi ca nhạc họa; hình như thế làm sông Bồ dường như càng bé và dung dị hơn bên cạnh dòng Hương huyền thoại ngạt ngào trong tâm tưởng của bao người.

  • HUY PHƯƠNG

    Nỗi niềm chi rứa Huế ơi
    Mà mưa trắng đất, trắng trời Thừa Thiên         
                          
                                              (Tố Hữu)

  • PHAN THUẬN AN

    Huế là thành phố của những dòng sông. Trong phạm vi của thành phố thơ mộng này, đi đến bất cứ đâu, đứng ở bất kỳ chỗ nào, người ta cũng thấy sông, thấy nước. Nước là huyết mạch của cuộc sống con người. Sông là cội nguồn của sự phát triển văn hoá. Với sông với nước của mình, Huế đã phát triển theo nguyên tắc địa lý thông thường như bao thành phố xưa nay trên thế giới.

  • MAI KIM NGỌC

    Tôi về thăm Huế sau hơn ba thập niên xa cách.Thật vậy, tôi xa Huế không những từ 75, mà từ còn trước nữa. Tốt nghiệp trung học, tôi vào Sài Gòn học tiếp đại học và không trở về, cho đến năm nay.

  • HOÀNG HUẾ

    …Trong lòng chúng tôi, Huế muôn đời vẫn vĩnh viễn đẹp, vĩnh viễn thơ. Hơn nữa, Huế còn là mảnh đất của tổ tiên, mảnh đất của trái tim chúng tôi…

  • QUẾ HƯƠNG

    Năm tháng trước, về thăm Huế sau cơn đại hồng thủy, Huế ngập trong bùn và mùi xú uế. Lũ đã rút. Còn lại... dòng-sông-nước-mắt! Người ta tổng kết những thiệt hại hữu hình ước tính phải mươi năm sau bộ mặt kinh tế Thừa Thiên - Huế mới trở lại như ngày trước lũ. Còn nỗi đau vô hình... mãi mãi trĩu nặng trái tim Huế đa cảm.

  • THU TRANG

    Độ hai ba năm thôi, tôi không ghé về Huế, đầu năm 1999 này mới có dịp trở lại, thật tôi đã có cảm tưởng là có khá nhiều đổi mới.

  • TUỆ GIẢI NGUYỄN MẠNH QUÝ

    Có lẽ bởi một nỗi nhớ về Huế, nhớ về cội nguồn - nơi mình đã được sinh ra và được nuôi dưỡng trong những tháng năm dài khốn khó của đất nước, lại được nuôi dưỡng trong điều kiện thiên nhiên vô cùng khắc nghiệt. Khi đã mưa thì mưa cho đến thúi trời thúi đất: “Nỗi niềm chi rứa Huế ơi/ Mà mưa xối xả trắng trời Trị Thiên…” (Tố Hữu). Và khi đã nắng thì nắng cho nẻ đầu, nẻ óc, nắng cho đến khi gió Lào nổi lên thổi cháy khô trời thì mới thôi.