NHẤT LÂM
Bút ký
Cồn Hến, nhìn lên cầu Trường Tiền - Ảnh: wikipedia
Mỗi lần qua về Cồn Hến, màu xanh của bắp từ bờ sông lên tận bìa làng, rồi bắp được trồng tỉa vào cả vườn nhà, hòa quyện vào màu xanh của lá cây tạo thành một dải đất trù phú. Ruộng bắp chạy dài tít tắp dọc sông hết vùng đất cồn cho đến nơi tiếp giáp với nước, và vì ta phóng tầm mắt ra xa nên chỉ thấy một màu xanh của lá bắp như một tấm thảm sinh động. Gió từ sông thổi nhẹ, tấm thảm nhè nhẹ, lay động lung linh, cờ bắp trắng, râu bắp hung hung giữa trời xanh nhạt, nước sông xanh trong. Thiên nhiên và cảnh sắc xứ Cồn Hến mà ngày xưa cha ông hay gọi là miệt Cồn.
Cồn Hến có ba ngàn dân, hến và bắp miệt cồn nuôi sống con người quanh năm. Tất nhiên người dân ở đây còn làm nhiều ngành nghề khác nhau. Nhưng tiếng tăm lẫy lừng từ Nam chí Bắc là cơm hến và chè bắp ở Huế. Mà cội nguồn là nơi đây, con hến và cây bắp sinh ra qua bàn tay chăm bón của con người.
Ở nước ta hầu như ở nơi nào xứ nào cũng trồng được bắp và nhiều nơi cho thu hoạch năng suất cao. Có nhiều giống như bắp lòn hạt đỏ, bắp nếp hạt trắng, bắp đá hạt trắng trong, bắp ngâu hạt tím nhạt.
Đồng bào Hơ Mông Hà Giang trồng gieo bắp trên sườn núi đá cao và lạnh, khi thu hoạch bắp phơi khô đem giã nhỏ thành bột nấu đặc như bánh đúc rồi ninh xương trâu bò lấy nước chan vào mà ăn, họ ăn như vậy quanh năm gọi là xắng cổ.
Người Thái Mèo Sơn La, Lai Châu có cách ăn bắp riêng. Người Thái nướng bắp cả vỏ khi chín bóc vỏ hơ qua lửa hồng. Nếu chúng ta có dịp đến các nhà sàn, ban đêm ngồi chơi xung quanh bếp lửa, mùa ngô đồng bào Thái mời ta ăn bắp nướng thân mật: Kin Khẩu sạu pịt (ăn ngô nướng). Sạu, ngô, lúa ngô hay là bắp tùy tập quán mà có cách gọi.
Về diện tích gieo trồng và sản lượng bắp miệt cồn Hến còn khiêm tốn nhiều so với những nơi tôi đã có dịp đi đến và ăn ngô.
Nhưng cách nấu, cách luộc bắp và vị ngon của bắp thì bắp miệt Cồn đứng đầu bảng. Ngay bắp Kim Long không xa Cồn Hến là bao, cách nấu cách chế biến cũng cao tay điệu nghệ. Những người sành ăn nhận xét, thua bắp xứ Cồn.
Cũng như dòng sông An Cựu "nắng đục mưa trong". Mỗi người có cách giải thích riêng, đều có lý cả nhưng không ai chịu ai.
Hàng ngày chúng ta đi lại trên đường phố và ngoại ô thành Huế, ta thấy những cô gái mặc đồ bộ, nón bài thơ gánh một gánh bắp luộc còn nóng thơm phức. Gặp người hỏi mua cô tươi cười đặt gánh.
Một nghìn đồng ba hay bốn bắp tùy theo bắp to nhỏ. Bắp tươi miệt Cồn dẻo ngọt hợp với túi tiền sinh viên học sinh, bà con lao động, những bà mẹ còn nghèo đi chợ mua quà bằng bắp cho đàn con. Có một lần về thăm miệt Cồn tôi đã tận mắt thấy các bà các chị ở đây luộc bắp tươi. Bắp được bẻ về phân loại rồi dùng dao sắc, sau khi đã bóc bớt lá già, nhặt râu, rồi dùng dao cắt khoanh tròn chừng ba đốt tay để bày ra những hạt bắp đều đặn. Sau đó cho vào thùng đổ nước đậy lá thật kỹ đun lửa. Chừng hơn một giờ bắp sôi, đun chừng hai mươi phút thì để vậy vớt bắp ra chất quanh thúng có bọc lá rồi bao thêm ni lông để giữ độ nóng. Nấu quá chín cũng không ngon. Bạn có thể uổng một ly nước luộc bắp. Nước ngọt lợ ta có thể cho thêm thìa đường. Nước luộc bắp và nước râu bắp lợi tiểu, về mùa hè viêm nhiệt ai bị đau thương hàn uống nước râu bắp làm cho cơ thể mát mẻ không rối loạn tiêu hóa, lợi tiểu.
Còn xôi bắp mà ngày ngày ta vẫn ăn thì nấu bắp hạt hơi già hơn. Cái khéo léo của người nấu là bắp chín dẻo có nhựa đen ưa nhìn. Người lao động cần chắc dạ để đạp xích lô xe thồ, ba gác hợp với túi tiền. Chỉ cần ba bốn trăm đồng được một bát xôi bắp béo ngậy ngọt bùi rồi tiếp tục công việc.
Kể cả các cô cậu sinh viên nghèo chậm kỳ học bổng có chén xôi bắp tiếp tục ôn bài đọc sách, nghe giảng cho đến giờ cơm. Bởi vậy những gánh xôi bắp thường tới nơi tụ điểm xe thồ, xích lô, cổng trường đại học... Nhìn bàn tay các cô gái, các chị bán xôi bắp mà thích mắt. Họ làm việc thuần thục theo một bài bản gia truyền và điệu nghệ, tay kia đặt chén bắp vừa xúc, tay nọ cầm dao để gọt cục nhụy bằng đậu vàng đã nhồi nhuyễn, thêm vào thìa đường. Cho thêm vài thìa nhỏ dầu hay mỡ lá hành, trộn đều đưa cho khách. Còn muối mè thì tùy tạng người ăn mặn hay nhạt mà gia giảm.
![]() |
Chè bắp cồn Hến - Ảnh: kinh đô ẩm thực Huế |
Tổng hòa các vị của chén xôi bắp: ngọt, béo, bùi, dẻo, mặn... thơm ta muốn ăn đến no. Đó là nét quyến rũ của hàng quà. Bắp dân giã là vậy, thế nhưng khi qua bàn tay chế biến của người phụ nữ xứ Huế nó được nâng lên nhiều lắm để trở thành món ăn ngon hấp dẫn. Một đêm trăng đẹp chúng tôi rủ nhau về Vỹ Dạ. Khi ghé vào quán bán chè bắp. Trên đường đi chúng tôi gặp một đoàn khách nghỉ ở nhà khách, họ vừa đi chơi về và vừa thưởng thức món chè bắp ngay trên quê hương của những món chè. Họ trò chuyện đến ồn ào mà vui.
- Nói gì thì nói đúng là người Huế nấu ăn giỏi. Đó ông xem chỉ có bắp với đường thôi mà họ nấu nên món chè đặc biệt.
Do đi ngược chiều chúng tôi chỉ nghe đến đó. Một câu nói của một người khách đến Huế trong đêm. Một lời biểu dương khen ngợi bàn tay nội trợ cực khéo của phụ nữ Huế.
Ăn xong ly chè bắp, anh bạn hỏi tôi:
- Đố anh biết các món ăn chế biến bằng bắp: xôi bắp, chè bắp ở Huế nơi nào ngon.
- Các món ăn này thì ở Huế đâu mà chả giống nhau. Tôi nhanh nhảu trả lời. Anh bạn cười, đặt chén trà xuống bàn rồi chỉ những ly chè, chén chè bắp trong tủ gương, anh bạn giải thích:
- Không giống nhau đâu. Cách nấu chè bắp xôi bắp ở Kim Long hay Vỹ Dạ, ở Phú Thượng có thể giống nhau. Nhưng món chè bắp ở thôn Vỹ quán quân. Tôi đâu phải là người sành ẩm thực, ăn đối với tôi cũng như không khí của trời hít thở để cho tôi sống mà lao động. Chúng tôi cũng đã mấy lần lên miệt Kim Long thăm cảnh vườn cảnh chùa và gặp dịp ăn xôi bắp chè bắp. Cũng hấp dẫn lắm.
Anh bạn tôi giải thích:
- Nói chung giống bắp ở xứ Huế thì giống nhau thôi, phù sa Sông Hương bồi tụ ở đôi bờ sông Bạch Yến Kim Long hay Vỹ Dạ Cồn Hến đều giống nhau. Nhưng ở miệt Cồn là mảnh đất trẻ đã từ lâu các vị muối do cường triều đưa tới lắng đọng xuống miệt Cồn để tạo cho mảnh đất này cây trái rau bắp khác mọi nơi. Người ta giải thích đó là những vi lượng do muối khoáng tạo ra. Tôi ngồi nghe mà chiêm nghiệm lại những trái bắp, chén xôi bắp đã từng ăn. Tôi nhìn qua tủ gương dưới ánh điện những ly chén chè bắp chủ quán bày ra hấp dẫn đẹp mắt. Những hạt bắp được nấu thành chè trong trắng như viên ngọc chìm lơ lửng trong nước sóng sánh như nước của gương trời mùa thu.
Cuộc sống đã đưa đẩy tôi xê dịch khắp mọi miền đất nước. Tôi đã ăn trừ bữa xắng cố với đồng bào Hơ Mông trên cao sơn núi đá Đồng Văn, xứ cổng Trời Hà Giang, rồi số phận cũng đưa tôi qua miền Tây Bắc Sơn La, Lai Châu ăn ngô trừ bữa với đồng bào Thái, Mèo trên bếp nhà sàn, ăn bắp với người dân Kỳ Anh Hà Tĩnh mà họ gọi là ăn sạn đến chai miệng. Những ngày kháng chiến chống Pháp tôi còn nhỏ ở chiến khu Ba Lòng ăn bắp bung trong thùng dầu hỏa, hồi đó bọn tôi có được vôi để nấu bắp chà bớp vô là quí rồi. Ăn bắp như vậy từ tháng này qua tháng khác mà sợ thêm cơm.
Bây giờ tôi có thể ăn xôi bắp ở miệt Cồn trừ bữa mà không chán. Mới biết tri thức của con người là cần thiết. Có sự hiểu biết con người chế biến món ăn ngon hơn khéo hơn. Không còn ăn uống vừa lãng phí vừa thô tháp nhất là lương thực thực phẩm. Trở lại miệt Cồn đang là mùa ngô, những ruộng xanh biếc ven sông, bắp ngô râu đỏ hung đã hơi khô. Báo hiệu đến kỳ thu hoạch đại trà. Bên những cây ngô ruộng ngô sắp thu hoạch thì những cây ngô ruộng ngô đã mọc, có những thửa ruộng ngô ngang đầu gối. Hầu như ở miệt Cồn ngô có quanh năm trừ những tháng có lụt.
Bây giờ qua về Cồn Hến đang phải dùng đò, bạn có thể đến Cồn Hến bằng đò từ Vỹ Dạ sang hay bên bến Chi Lăng xuống. Nhưng đó là tạm thời thôi.
Có lẽ cuối tháng tư này cầu Hương Lưu được đưa vào sử dụng. Một chiếc cầu sắt đang đi vào giai đoạn cuối. Mặt cầu đã đổ bê tông được ba nhịp. Được một nửa rồi đó.
Mùa trăng này mời anh về miệt Cồn, bạn sẽ đi trên chiếc cầu mới đó, đi ngược chiều với bạn là những cô gái gánh bắp tươi đã luộc chín hay chưa luộc.
Bạn có thể đứng trên cầu mua bắp đã luộc ăn tại chỗ rồi mơ màng nhìn về mũi Cồn dưới đêm trăng khó mà phân biệt ranh giới đâu là bắp đâu là dòng sông.
Cồn Hến 4-4-93
N.L
(TCSH57/09&10-1993)
THÁI VŨ
Nguyễn Phúc Đảm (sau này là vua Minh Mạng), sinh năm 1791 tại Gia Định, là con trai thứ 4 của Vua Gia Long, Nguyễn Phúc Ánh, nối ngôi vua năm 1820 lúc 30 tuổi.
TỪ HỒNG QUANG
Thông thường, khi vui người ta nghĩ đến những điều vui và kể lại cho bạn bè nghe. Nhưng ông cha ta có câu: “Không ai nắm chặt tay từ sáng đến tối”. Lại có câu: “Bảy mươi chưa hết què, chớ khoe mình lành”.
ĐÔNG HÀ
Tôi không biết từ đâu, tôi lại tha thiết yêu những câu hát đẹp như mơ được cất lên từ chị, có khi mưa ngoài trời là giọt nước mắt em đã nương theo vào đời làm từng nỗi ưu phiền…
HÀ KHÁNH LINH
Theo hẹn, tôi đến trước vài phút ngồi ở salon khách sạn Hương Giang - lơ đãng nhìn những người đi lại trong hành lang.
TRẦN NGỌC TRÁC
Như duyên nợ, chúng tôi đã đồng hành cùng nhau qua series ký sự “Trịnh Công Sơn nhẹ gót lãng du”(1).
PHẠM XUÂN PHỤNG
Vào đúng 9 giờ đêm 26 tháng 3 năm 1975, chúng tôi vui sướng đến nghẹn ngào nhận tin vui Huế đã được giải phóng qua sóng phát thanh của Đài Tiếng nói Việt Nam phát thanh từ Hà Nội. Tiếp đến là mệnh lệnh tất cả sẵn sàng hành quân về Huế. Không ai không mong chờ niềm vui ấy, nhưng những người lính quê Thừa Thiên, trong đó có tôi đều vui mừng vì sắp được trở lại quê nhà!
PHI TÂN
1.
Buổi chiều trên đường đi làm về thấy một chị phụ nữ bày bán những con heo đất bên vỉa hè màu xanh, đỏ, vàng, cam nhìn thật vui mắt.
PHẠM PHÚ PHONG
Hồi ức làm ta muốn khóc...
(Vasiliev)
TRẦN VIẾT ĐIỀN
Vua Minh Mạng có 78 hoàng tử, được giáo dưỡng đàng hoàng, hầu hết các hoàng tử có học hạnh, hoàng trưởng tử trở thành vua hiền Thiệu Trị, một số trở thành vương công nổi tiếng như Thọ Xuân vương, Tùng Thiện vương, Tuy Lý vương…
NGUYỄN NHÃ TIÊN
Chưa bao giờ tôi được lội bộ đùa chơi với cỏ thỏa thích như bao lần khai hội Festival ở Huế. Đêm, giữa cái triều biển người nối đuôi nhau từ khắp các ngả đường hướng về khu Đại Nội, tôi và em mồ hôi nhễ nhại, hai đôi chân rã rời, đến nỗi em phải tháo giày cầm tay, bước đi xiêu lệch.
HÀ KHÁNH LINH
Bão chồng lên bão, lũ lụt nối tiếp lũ lụt. Miền Trung Việt Nam nói chung và Thừa Thiên Huế nói riêng chưa bao giờ phải hứng chịu thiên tai dồn dập khủng khiếp đến mức chỉ trong vòng trên dưới một tháng mà có đến sáu cơn bão mạnh với hai áp thấp nhiệt đới, đã cướp đi nhiều sinh mạng và xóa sạch tài sản của những con người suốt một đời chắt chiu dành dụm xây cất lên...
PHẠM XUÂN PHỤNG
Một buổi chiều năm 1968, chúng tôi nhận lệnh tập trung tại một khu vườn thuộc làng (nay là phường) Kim Long.
HỒ ĐĂNG THANH NGỌC
Mười năm trước đây, một sự kiện văn hóa diễn ra tại Huế đã khiến nhiều người ngạc nhiên và tự hào: Huế từng có Nhà xuất bản Tinh Hoa xuất bản các ấn phẩm âm nhạc sớm nhất toàn cõi Đông Dương, sự kiện Gala Tinh Hoa - Sông Hương nhằm tôn vinh Nhà xuất bản Tinh Hoa. Sự kiện đó đã làm rung động nhiều trái tim yêu âm nhạc, nhất là những ai mê lịch sử Tân nhạc Việt Nam.
NGUYỄN THỊ TÂM HẠNH
(Dẫn liệu từ tuần báo Phong Hóa và Ngày Nay [1932 - 1940])
HÀ LÂM KỲ
Hồi ký
NGUYỄN QUANG HÀ
Tôi vốn là người lính. Sau Mậu Thân 1968, một số phóng viên báo Cờ Giải Phóng - Huế hy sinh, một số bị thương ra Bắc, tôi được thành đội trưởng Huế cử biệt phái sang làm phóng viên báo Cờ Giải Phóng, sau mấy năm thì trở thành phóng viên thật sự.
Kỷ niệm 75 năm ngày thành lập Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên Huế (18/9/1945 - 18/9/2020)
DƯƠNG PHƯỚC THU
NGUYỄN KHẮC PHÊ
"Đồng Khánh - mái trường xưa" là tên tập đặc san được phát hành tại Huế nhân kỷ niệm 75 năm ngày thành lập trường Đồng Khánh vào đầu tháng ba này.
Kỷ niệm 75 năm Cách mạng tháng Tám (19/8/1945 - 19/8/2020) và Quốc khánh (2/9/1945 - 2/9/2020)
DƯƠNG HOÀNG
BỬU Ý
Ngược dòng thời gian, nhẩm tính lại, tôi gặp Nguyễn Đức Sơn lần đầu tiên lúc nào? Chắc hẳn là dịp tôi làm thư ký tòa soạn cho tạp chí Mai.