Ấn tượng Huế 1998

16:36 11/03/2008
Với chủ đề : “Ân tượng Huế - Việt , 1998”, Trại sáng tác Điêu khắc Quốc tế lần thứ II đã được tổ chức tại Huế từ ngày 1.11 đến 15.12.1998. Có thể nói, đối với người dân xứ Huế thì có lẽ đây là lần đầu tiên được tận mắt chứng kiến một hoạt động nghệ thuật hết sức quy mô và rầm rộ như thế này. Quy mô ở góc độ tổ chức mang tính chất quốc tế và rầm rộ ở tính chất đặc thù của thể loại nghệ thuật là điêu khắc ngoài trời. 

Một tác phẩm của trại sáng tác

Với chủ đề : “Ân tượng Huế - Việt , 1998”, Trại sáng tác Điêu khắc Quốc tế lần thứ II đã được tổ chức tại Huế từ ngày 1.11 đến 15.12.1998. Có thể nói, đối với người dân xứ Huế thì có lẽ đây là lần đầu tiên được tận mắt chứng kiến một hoạt động nghệ thuật hết sức quy mô và rầm rộ như thế này. Quy mô ở góc độ tổ chức mang tính chất quốc tế và rầm rộ ở tính chất đặc thù của thể loại nghệ thuật là điêu khắc ngoài trời. 
Trại được tổ chức ngay bên bờ sông Hương thơ mộng, trong công viên trước Trường Quốc Học Huế, với sự tham gia của 30 nghệ sỹ điêu khắc trong nước và quốc tế, bao gồm 14 nhà Điêu khắc trong nước từ Hà Nội, TP.Hồ Chí Minh, Đà Nẵng, Quảng Bình, An Giang, Thừa Thiên Huế và 16 nhà Điêu khắc từ các nước Mỹ, Pháp, Hà Lan, Hunggary, Đức, Indonesia, Nhật Bản, Ai Cập, Thụy sỹ...
Bằng những chất liệu bền vững như Đá Granit, Đồng, Nhôm, Thép không rỉ, Composite, và thậm chí cả gạch xây... các nhà điêu khắc đã sáng tạo nên những tác phẩm nghệ thuật hết sức hiện đại mang nhiều phong cách, quan niệm, trường phái khác nhau và cũng đậm nét cá tính của mỗi nghệ sỹ. Có thể gọi đây là Cuộc gặp gỡ của những phong cách điêu khắc hiện đại. mỗi tác phẩm là một tiếng nói riêng, một ngôn ngữ riêng, không ai giống ai. Nếu như nhà điêu khắc Balás Eszter người Hungary khai thác khối tròn, mềm mại tạo cho người xem ấn tượng về một tà áo dài xứ Huế... thì nhà điêu khắc Sue Pedley người Uc lại giữ nguyên vẻ hoang sơ của khối đá và trang trí lên đó những hình hoa văn, họa tiết gợi tưởng một dấu tích cổ đại như từ thuở nghìn xưa nhưng cũng hết sức hiện đại bởi cách sắp đặt các họa tiết một cách tài tình, vừa chau chuốt lại vừa khoáng đạt. Cùng với thủ pháp này các nhà điêu khắc Nguyễn Hiền (Thừa Thiên Huế), Phạm Hồng (Đà Nẵng), Hori Yashushi (nhật Bản), Vĩnh Phương (Hà Lan)  cũng triệt để khai thác sự bất ngờ tự nhiên của khối đá; Ở tác phẩm của Phạm Hồng mà anh đặt tên là “Sự tích trầu cau” cho bức  tượng của mình, anh đã giữ lại một mảng khối đá tuyệt đẹp mà có lẽ theo như anh nói bản thân nó đã mang dáng dấp một hình khối nghệ thuật và anh chỉ gia cố một số chỗ để bóc cái hồn của nó ra mà thôi. Nhà điêu khắc Nguyễn Hiền tạo khối theo phương pháp đối chọi, giữa cái gồ ghề và sù sì của khối đá với những mảng được mài nhẵn uốn chảy quanh khối tượng và thoắt ẩn, thoắt hiện hình khối của những con thuyền được đục âm vào lòng tượng gây cho ta cảm giác như sự hóa thạch của con thuyền sông Hương từ ngàn xưa vừa được người nghệ sĩ khám phá. Đứng trước tác phẩm của Yasushi có lẽ ấn tượng đập mạnh nhất vào cảm xúc người xem là một mảng đục thủng như một đường nứt giữa thân tượng, nó vừa như là một sự chia cắt mong manh giữa khối tượng lại vừa như là một sự níu kéo đến da diết như không muốn chia lìa sự hòa hợp của những khối cong, nhẵn, và cả gồ ghề mà anh đã tạo ra trên toàn bộ khối đá. Riêng nhà điêu khắc Vĩnh Phương là có ý khai thác triệt để nhất sự vẹn toàn nguyên sơ của khối đá, có cảm giác như anh không dám đụng đến nó ngoài một việc duy nhất là làm cho nó nhẵn bóng lên rồi khắc lên đó một vần thơ của Trịnh Công Sơn và đặt bên cạnh một trái tim như đang phập phồng thở, cạnh đó là một lá sen đầy nhựa sống được gắn lên  một khối đá khác cũng được giữ nguyên sự sù sì vốn có của nó; Anh nói tác phẩm của mình là một biểu tượng của tình yêu, tình yêu của người con xa quê hương, tình yêu giữa con người với con người.
Nhà điêu khắc Salah El Din Hamad người Ai Cập bằng những khối phẳng, thẳng cạnh đưa đến cho người xem ấn tượng về những cấu trúc Ai Cập cổ trên các Công trình kiến trúc đền đài của nền Văn hóa Ai Cập, và thật bất ngờ khi anh treo và gắn 2 đầu đạn pháo rỉ nát, nâu xỉn tương phản với màu trắng muốt như ngọc của khối đá. Có cảm giác như anh muốn nói đến sự bất lực của chiến tranh trước sự vững bền của nền văn minh loài người.
Cùng với mạch tư tưởng này còn phải kể đến tác phẩm rất độc đáo và lạ mắt của nhà điêu khắc. Dolorosa Sinaga người Indonesia, bằng chất liệu sắt rằn dùng trong xây dựng, chị đã hàn thành một khối tượng đầy ấn tượng dường như muốn gợi tưởng cho người xem một ý niệm sâu xa hơn và mang đầy tính triết lý : một kẻ phá hoại với khuôn mặt đầy chất hủy diệt dường như bị kẹp giữa hai tháp sắt đang vươn lên hai bên như một biểu tượng của sự phát triển mạnh mẽ, còn kẻ hủy diệt thì bị trói bằng chính những vòng dây thép gai mà chắc hẳn là của hắn với những ý định xấu xa nào đó.
Các nhà điêu khắc Vương Học Báo,Tạ Quang Bạo, Nguyễn Xuân Thành (Hà nội), Trần Luân Tín, Phan Gia Hương (TP.Hồ Chí Minh), Phan Đình Tiến (Quảng Bình), Mô Lô Kai, Trần Anh (Thừa Thiên Huế) tuy mỗi người xây dựng một tác phẩm với một ý tưởng khác nhau nhưng đều có chung một thủ pháp triệt để khai thác cấu trúc khối lồi lõm chặt chẽ và mang nhiều lý trí, cho dù nó có thể nhẹ nhàng như thiếu nữ gội đầu của Vương Học Báo hay đơn giản đến thành biểu tượng như tượng của Trần Luân Tín, MôLôKai hoặc thanh thoát như tượng của Phan Gia Hương, Tạ Quang Bạo...
Trong số những xử lí hiệu quả tương phản về chất thì tác phẩm của nhà điêu khắc Hervé Benard người Thụy sĩ có lẽ gây ấn tượng khá mạnh và thu hút khá nhiều người nhìn ngắm trong suốt quá trình sáng tạo.Đứng trước tượng của anh, người ta như nhận thấy dụng công của tác giả dường như muốn thổi vào khối đá một linh hồn sống động, một tà áo dài bay thướt tha, mềm mại, như vừa đang hiện dần lại vừa như đang ẩn dần vào khối đá sù sì với dáng cong vút đầy gợi cảm bởi sự chau chuốt đến hoàn hảo của kỹ thuật nhưng cũng đầy ngẫu hứng mà như anh nói đấy là ấn tượng Huế của anh...
Còn có thể kể đến nhiều tác phẩm khác cũng rất độc đáo và đầy gợi cảm của các tác giả khác và mỗi tác phẩm đều mang một dấu ấn, một cảm xúc rất mạnh của từng tác giả, không ai giống ai nhưng lại gặp nhau ở một điểm : đó là một sự gặp gỡ của những quan niệm nghệ thuật khác nhau với một ấn tượng về Huế - Huế của nghìn xưa, Huế của hôm nay và Huế của ngày mai. Và hẳn nhiên không phải là không có những tượng hoặc là còn quá khó hiểu, hoặc là còn đôi chỗ chưa thành công, Thôi thì hãy dành cho người xem được tự mình chiêm nghiệm vì như nhà điêu khắc Phan Gia Hương nói điều chính yếu là thông qua trại sáng tác này mà nghệ thuật nói chung và điêu khắc nói riêng thực sự xích gần lại với đời sống hàng ngày của con người.
Giờ đây, người dân xứ Huế đã có niềm sung sướng riêng của mình vì họ sẽ được mãi mãi nhìn ngắm những bức tượng đó ở ngay trên mảnh đất của Cố đô Huế, được sở hữu nó như sự đề tặng của tất cả các tác giả là trao tặng tác phẩm cho nhân dân Thừa Thiên Huế. Để có được kết quả này phải nói tới sự quyết tâm rất cao của trước hết là Lãnh đạo tỉnh Thừa Thiên Huế và sự ủng hộ mạnh mẽ của các cấp lãnh đạo từ các Bộ, Vụ ở trung ương cho đến sự tài trợ, giúp đỡ nhiều mặt của các tổ chức quốc tế, các đại sứ quán của nhiều nước, các công ty, các doanh nghiệp trong và ngoài tỉnh và hẳn nhiên không thể không nói đến vai trò mang tính chủ đạo về mặt chuyên môn là Trường đại học Nghệ thuật Huế. 
Xin cảm ơn các nghệ sĩ - những tác giả của 30 bức tượng, cảm ơn các nhà tổ chức đã đem lại cho người dân xứ Huế một món qùa vô giá và vĩnh hằng.
TRẦN BÌNH
(nguồn: TCSH, 1.1999)

Đánh giá của bạn về bài viết:
2 đã tặng
1
0
1
Bình luận (0)
  • ĐINH CƯỜNG

    Thảng như con ngựa già vô dụng
    Chủ bỏ ngoài trăng đứng một mình

                         (Tô Thùy Yên)

  • HỒ ĐĂNG THANH NGỌC

    Tôi có một vài kỷ niệm nhỏ với họa sĩ Nguyễn Đại Giang.
    Năm 2009, trong những ngày làm mới thơ mình một cách đầy hứng thú, tôi viết bài thơ “Lộn ngược” ngồ ngộ:

  • LÊ HUỲNH LÂM

    Chúng ta đều biết rằng nước vốn vô hình vô ảnh, tùy nhân duyên để biến hiện. Nước có quyền năng dung hòa mọi sự vật và quyền năng hóa thân biến hiện theo sự vật. Trong ý nghĩa đó, thủy mặc là loại mực mà người cầm bút phải có nội lực mới hóa thân vào ngòi bút để truyền cảm xúc tan chảy theo vết loang của mực.

  • HUỆ VIÊN

    Đạo Đức Kinh là tác phẩm do Lão Tử, khai tổ của Đạo giáo, viết ra khoảng thế kỷ VI trước CN, là một kinh điển trong triết học phương Đông, có ảnh hưởng rất lớn đến lịch sử, văn hóa, xã hội, lối sống, nghệ thuật... ở những nước Á Đông.

  • VIỄN PHƯƠNG

    Vào ngày 13 tháng 3 năm 2013, đã có một không khí lạ xuất hiện trong không gian hội họa xứ Huế. Sự gặp gỡ của 55 nghệ sỹ trẻ đến từ 17 tỉnh thành cả nước trong cuộc triển lãm mang tên Năng lượng cố đô đã báo hiệu cho một sự đột phá thực sự trong tư duy sáng tạo của lớp họa sỹ trẻ hiện nay.

  • Họa sĩ Phan Ngọc Minh, hiện đang sống và làm việc tại Đà Nẵng, đã có gần mười cuộc triển lãm cá nhân trong và ngoài nước như Pháp, Ireland...

  • TRỊNH HOÀNG TÂN

    Đến với các tác phẩm mỹ thuật khu vực IV năm 2012 được trưng bày tại thành phố Hà Tĩnh, thấy gì qua những tìm tòi khác nhau, trở lại những khuynh hướng đã qua hay xuất phát từ những điểm mới?

  • MỘT DANNA

    Những ý tưởng về hội họa dưới đây của tôi được khơi gợi từ sự nghiên cứu về Thiền và triết học Hủy cấu trúc (deconstruction).

  • VI KÝ

    Vào đời nhà Tống ở Trung Hoa có danh họa Ngọc Phủ nổi tiếng là người vẽ tranh giỏi, khắp Trung Nguyên, ai ai cũng đều biết tiếng.

  • UYÊN HUY

    Họa sĩ, Nhà giáo Nhân dân;
    Chủ tịch Hội Mỹ Thuật TP Hồ Chí Minh

  • Từ ngày 28/6 đến ngày 05/7/2012, tại số 09 Phạm Hồng Thái - Huế, Chương trình Phát triển Không gian Văn hóa và Chương trình Tình Sông Hương của Tạp chí Sông Hương sẽ tổ chức triển lãm tranh của các họa sĩ khuyết tật mang tên KHÁT VỌNG.

  • ĐINH CƯỜNG

    (Nhân 100 năm ngày sinh Nguyễn Đỗ Cung 1912-2012)

  • BỬU CHỈ (Xê-nhét 17/5 - 26/6/1985)

  • LGT: Foujita tên đầy đủ là Tsuguharu Foujita, thời gian sau thêm tên Thánh Léonard Tsuguharu Foujita. Sinh ngày 27 tháng 11 năm 1886 tại Tokyo, trong một thành phố nhỏ tên Omagari, cạnh bờ sông Edogawa. Cha là Tsuguakira Foujita, sĩ quan cấp tướng thuộc quân đội Hoàng Gia Nhật. Mẹ là Masa, mất năm 1891 lúc Foujita mới 5 tuổi. Foujita là con trai út, còn hai người chị và người anh trai.

  • ĐIỀN THANH(sưu tầm và giới thiệu theo bài viết nhan đề “Agony and Ecstasy” đăng trên tạp chí The Nation, Hoa Kỳ, ngày 1. 12. 2008 của Barry Schwabsky)

  • PHAN THANH BÌNH - ĐÌNH KHÁNHTriển lãm Điêu khắc Thừa Thiên Huế Lần thứ nhất đến nay đã kết thúc, những gì mà các tác giả trưng bày, thể hiện trước công chúng chắc sẽ còn đọng lại lâu dài trong tình cảm người xem, với những ấn tượng, cảm nhận toàn cảnh hoạt động sáng tạo điêu khắc của tỉnh nhà qua gần 60 tác phẩm của 29 tác giả, bao gồm tượng tròn phù điêu trang trí, tượng chân dung, phác thảo tượng đài... với các chất liệu đá, ciment, gỗ, thạch cao, đồng, chất liệu tổng hợp...

  • ĐẶNG TRƯỜNG LƯUTrong giới văn hóa - văn nghệ cả nước; cũng như làng văn nghệ sĩ của riêng Hà Nội; người ta biết nhiều đến họa sĩ, nghệ sĩ Nhân dân Lê Huy Quang qua hội họa, qua thiết kế trang trí sân khấu, qua minh họa hay bìa sách; phần lớn là bạn hữu, qua thơ ca và các bài báo trong suốt mấy chục năm qua.

  • Tiểu luận của Ô. Pat phong phú và đa dạng nói đến các vấn đề của văn học, nghệ thuật văn hóa, chính trị, xã hội, lịch sử và dân tộc học. Đọc tiểu luận của Pat, ta vừa thấy hào hứng lại vừa thấy mình được soi sáng về những vấn đề ít nhiều đã quan tâm. Ở đây chúng tôi xin giới thiệu với quý độc giả một tiểu luận của Pat về Êt-va Mun nhân kiệt tác Tiếng gào của ông tròn trăm tuổi.

  • THÚY TOÀNĐến thăm bảo tàng quốc gia Lep Nhikôlevich Tônxtôi ở Matxcơva, trong phần giới thiệu lịch sử xây dựng tiểu thuyết "Anna Karenina", người xem đã để ý sẽ thấy ở đây có treo cả chân dung của Maria Alekxenđrôpna Gartung - con gái đầu lòng của thi hào Puskin, do viện sĩ Viện nghệ thuật Nga I.K.Nakarô vẽ vào những năm 1860, thời điểm bà đang ở độ tuổi ba mươi và đã lấy chồng là tướng Gartung được ít năm rồi.

  • ANTHONY JASONLê Bá Đảng có lẽ là người họa sỹ Việt Nam danh tiếng nhất làm việc tại Tây phương. Về mặt kỹ thuật mà nói, tác phẩm của ông rất đẹp, còn về mặt mỹ thuật thì nó lại chinh phục được lòng người. Đồng thời những tác phẩm của ông không giống những tác phẩm của các họa sỹ phương Đông điển hình. Nghệ thuật của Lê Bá Đảng là sự bổ sung tuyệt vời cho nhau giữa cái diện mạo phương Tây và tính các phương Đông.