Trần Ninh Hồ - Thảo Vi - Mai Ngọc Thanh - Ngàn Thương - Từ Quốc Hoài - Nguyễn Phước Hải Trung - Kiều Vượng
"Mùa xuân" - đồ họa của Hà Văn Chước
TRẦN NINH HỒ
Ngộ nhận
Những câu thơ muốn cháy đến chân trời
Nhưng khi gặp những chân trời không có gì để cháy
Nó trở về thiêu đốt chính tôi
Còn tôi thì lại nghĩ rằng tôi đã dám tự thiêu vì nó!
Cho đến khi
Tôi chẳng có điều gì đáng kể là buồn đâu
và cũng chẳng có kẻ điên rồ nào đến chúc tôi ngày Tết:
Từ nay anh sẽ được nhiều điều buồn!
Và cứ thế tôi tin tưởng sống
Cho đến khi nhận ra
Đời cần vui như đã cần... buồn!
THẢO VI
Đò ngang
Đã quen với tiếng gọi đò
Đẩy thuyền sang vẫn ngẩn ngơ giữa dòng
Quàng tay thắt giải lưng ong
Mái chèo khua vạch trên sông vệt buồn
Qua thì về sợ cô đơn
Mà không qua... lỡ người thương đợi đò
Đôi bờ day dứt gọi thưa
Bóng chim tăm cá, người chưa thấy người
Cũng vì một tiếng "Đò ơi!"
Một lần thảng thốt, một đời lênh đênh
Trời xe duyên bỏ quên mình
Nên đò ngang cứ nặng tình không vơi
Nhủ mình, thôi, cũng đành thôi
Mà bờ kia vẫn "Đò ơi!" cháy lòng.
MAI NGỌC THANH
Những khi ấy
Tôi từng theo bè xuôi với các bạn thợ rừng
Sông Mã hỗn sông Luồng thì dữ
Cả mảng bè nặng dài gỗ nứa
Thành trò chơi của nước phăng phăng
Phút thảnh thơi hiếm quá
Nào là trang Ma trước lúc vượt thường thắp hương cầu
Vẫn có lúc gãy sào và người không về với bến
Nào là thác Quỷ lố nhố đá đầu lâu
Đá tủa dựng những hàm răng quái dị
Một chút run tay là bè tan, người mất hút vực sâu
Những gian hiểm ngoái nhìn, còn dựng tóc
Một lần xuôi má hóp tựa ông già
Cũng từ đấy tôi không vô tâm nữa
Khi đứng trước cánh cửa tủ phòng mình
Trước mặt bàn vẫn thường ngày đặt trang giấy viết
Những vân gỗ
Hiện lại dáng dòng sông cuộn xiết
Và thác ghềnh
Và vực xoáy sâu
Những khi ấy lòng tôi lại áy náy
Các bạn thợ rừng giờ đang ở đâu
Sông Mã hỗn sông Luồng thì dữ...
NGÀN THƯƠNG
Mẹ
Mẹ biền biệt giữa hai đầu mưa nắng
Con rưng rưng tìm dáng mẹ bên trời
Nhưng bóng mẹ đã nhạt nhòa sương khói
Nẻo con về từ đó hóa mồ - côi...
Huế 13.10.92
TỪ QUỐC HOÀI
Du khách
Im lìm dưới khung trời nhiễm bụi
những cột đèn mất ngủ
thành phố bốn mùa hờn dỗi
kết hôn, ly hôn, tất bật sinh nở, đợi chờ...
anh hát bâng quơ
tóc em ngắn dài ngày tháng
gót mòn đường trăng
lướt qua hàng cây son phấn
bàn tay nụ hôn nước hoa
lướt qua, lướt qua...
giấc mơ rách bươm tiền bạc
cỏ hoa quen mùi thịt da
em không quen ngủ một mình
không quen cả nhịn đói
em không thể ngủ dậy mà không soi gương
anh bước nhanh khỏi hàng cây son phấn
vứt mẩu tàn thuốc vào đêm
rất lâu trong bóng tối lãng quên
còn lập lòe ngôi sao lạc.
NGUYỄN PHƯỚC HẢI TRUNG
Nơi gặp em
Nơi gặp em là đường rẽ về ngõ cụt
Ta vu vơ úp mặt với gió mềm
Tay quờ quạng tìm điều đã mất
Giấc mơ lăn long lóc trên thềm
Nơi ta đến giờ hoang vắng lạ
Cọng cỏ ngao du cuối phố mịt mờ
Em rong chơi trong tàng hình đêm tối
Mảnh áo mềm đẫm gió bạc phơ
Nơi ta đến định làm thơ tặng gió
Giờ đã thành chứng tích ngàn năm
Vầng trăng kia biết mờ hay tỏ
Cúi xuống đời hôn cõi ăn năn
Nơi ta đến dường như mông lung
Em đây rồi vẫn thấy nghìn trùng
Ta lại về ngõ hoang cụt lối
Trái tim đau vẫn thắp lửa bập bùng.
KIỀU VƯỢNG
Chia
Tôi sinh ra để sẻ chia
Trời xanh chim hót, rừng khuya nai đùa
Vào đêm trăng mới làm vua
Mặt trời chỉ sáng để vừa nhận nhau
Thân này chẳng thể chia đâu
Nhưng hình như cũng từ lâu chia mà
Lòng chia trăm nẻo đường xa
Vui buồn đắng ngọt chỉ là mình thôi
Một ngôi trường ở ven đồi
Một góc rừng ở chân trời mù sương
Lênh đênh sóng gió khôn lường
Nát tan từ một con đường xa xăm
Thân này còn được bao lăm
Mà định chia cả lỗi lầm cho nhau
Ước chi có phép nhiệm mầu
Để tôi chia mọi khổ đau thật đều
Em đừng trách nhé em yêu
Lòng tôi chẳng thể chia nhiều phần em.
(TCSH57/09&10-1993)
...Vắt qua bầu trời mờ cánh chim nhỏVắt ngang dòng sông trổ nụ hồngVắt ngực tình em bay hương cỏVắt suốt mùa đợi một ngóng trông...
Nguyễn Trọng Tạo - Tường Phong - Trần Áng Sơn - Nguyễn Thánh Ngã - Ngô Hữu Đoàn - Nguyên Quân - Nguyễn Thành Nhân
HÀ NHẬTLTS: Lớp học sinh niên khóa 1964-1967 ở Trường Cấp 3 Lệ Thủy, Quảng Bình 40 năm trước đã sinh ra hàng chục nhà thơ, trong đó có những người đã thành danh như Lâm Thị Mỹ Dạ, Ngô Minh, Hải Kỳ, Đỗ Hoàng, Lê Đình Ty... Công lao bồi dưỡng, vun đắp nên những nhà thơ đó là hai thầy giáo dạy văn cực giỏi: Lương Duy Cán và Phan Ngọc Thu.
...Lão du - già xát đầy mình tro tử thi vừa nguộiƯớp xác phàm bằng hương liệu sắc - không...
...ai đuổi theo xe tăng, bắn B40 vào xe tăng, rồi bị xe tăng nghiền nát trên con lộ Bốn?ai đạp phải mìn cụt một chân ở chi khu Xuân Lộc, rồi bằng nạng gỗ với một chân...
Nguyễn Thiền Nghi - Trần Hoàng Phố - Tiến Thảo - Xuân Thanh - Võ Văn Luyến - Nguyên Hào - Hoàng Cát - Ngô Hữu Đoàn - Trần Kiêm Đoàn - Mai Thìn - Đặng Như Phồn - Tôn Phong - Kiều Trung Phương - Đinh Thu
Tên thật: NGÔ THỊ KIỀU HẠNHNăm sinh: 24 - 12 - 1983 tại Cam Ranh – Khánh Hòa Hội viên Hội VHNT Khánh HòaĐã có thơ đăng Kiến thức ngày nay, tuần báo Văn Nghệ, và nhiều tạp chí trong nước.
Sinh năm 1965 tại Thái Nguyên – Tốt nghiệp trường Viết văn Nguyễn Du, vừa viết văn làm thơ. Hiện đang là biên tập viên Tạp chí Văn nghệ Quân đội. Tác giả của 4 cuốn tiểu thuyết gây sự chú ý của dư luận văn chương – Nhưng thơ mới là bản ngã sáng tạo chính của Nguyễn Bình Phương với 3 tập thơ đã xuất bản: Lam chướng; Xa thân; Từ chết sang trời biếc...
Là một tác giả thơ quen biết trên tạp chí Sông Hương, gần đây với tập thơ Ngày rất dài (NXB Hội Nhà văn, 2007), Đoàn Mạnh Phương đã và đang được dư luận chú ý bởi những nỗ lực cách tân thơ.
Sinh năm 1960 tại Hà Nội – Đã từng qua quân ngũ và hiện là biên tập viên của Báo Văn nghệ Hội Nhà văn Việt . Đã xuất bản 3 tập thơ: Một, hai, ba; Nhật ký và Bài tập; Gửi một mùa cổ điển... Đã từng đoạt giải cuộc thi thơ Báo Văn nghệ 1990, giải cuộc thi thơ Báo Người Hà Nội 2006.
Trần Đình Thành - Đức Sơn
Phạm Thị Anh Nga - Thanh Tuyền - Trần Kim Hồ - Vũ Thị Khương - Trần Khởi - Lê Hoàng Anh - Đoàn Lam - Trần Hữu Dũng - Đinh Tấn Phước - Nguyễn Loan - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Thánh Ngã - Lê Ngã Lễ - Nguyên Tiêu - Võ Ngọc Lan - Nguyễn Văn Quang - Ngô Thái Dương - Trần Hữu Lục - Ngô Cang
Nguyễn Hữu Quý - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Khoa Điềm - Lam Hạnh - Hoàng Phủ Ngọc Tường - Huy Tập - Mai Văn Phấn - Nguyễn Trọng Tạo - Đoàn Mạnh Phương - Ngô Công Tấn - Vũ Thanh Hoa - Từ Nguyễn - Nguyễn Xuân Hoa - Mạnh Lê - Hồ Thế Phất - Nguyễn Lâm Cẩn - Tường Phong - Nguyễn Đông Nhật - Vũ Thành Chung
Huỳnh Thúy Kiều - Đức Sơn - Kiều Trung Phương - Thạch Quỳ - Lưu Ly - Trần Hạ Tháp - Nguyễn Thị Anh Đào - Văn Hữu Tứ - Văn Công Hùng - Nguyễn Tiến Chủng - Thái Doãn Long - Hải Trung - Đông Hà - Nguyễn Văn Thanh - Hồng Vinh - Phụng Lam - Nguyễn Thụy Kha
Lê Huy Hạnh - Trịnh Hoài Giang - Triệu Nguyên Phong - Phan Tuấn Anh - Bạch Diệp - Phan Văn Chương - Hồ Đắc Thiếu Anh - Mai Trâm - Đỗ Văn Khoái - Viêm Tịnh - Lưu Thị Bạch Liễu - Lãng Hiển Xuân - Nguyễn Thanh Kim - Vũ Thắng - Võ Quê - Ngàn Thương - Nguyễn Nguyên An - Lê Phương Thảo
Ngô Thị Hạnh - Vạn Lộc - Nguyễn Thiền Nghi - Lâm Anh - Hoàng Ngọc Quý - Trần Thị Huê - Đường Xuân Sử - Dương Thành Vũ - Nguyễn Thị Liên Tâm - Bùi Đức Vinh - Công Nam - Nguyễn Thanh Tú - Trần Áng Sơn
Nhà thơ mặc áo lính, trưởng thành lên từ dải đất miền Trung gió Lào cát trắng, Nguyễn Hữu Quý là một người thơ lặng lẽ và khiêm nhường - nhưng đấy là sự lặng lẽ đào sâu trong suy tưởng với những khát vọng làm mới thư luôn thôi thúc.Là một tác giả thơ quen thuộc, mùa xuân này anh gửi tới trang thơ Sông Hương một chùm thơ mới nhất, “mở hàng” cho một năm thơ trên Sông Hương.
Vũ Thanh Hoa sinh tại Hà Nội, hiện công tác tại Vũng Tàu. Cử nhân luật. Hội viên Hội Văn Nghệ Bà Rịa - Vũng Tàu.
Thúy Liên - Thạch Thảo - Bạch Diệp - Võ Ngọc Lan - Châu Thu Hà - Nguyễn Thị Thúy Ngoan - Hoàng Bình Trọng - Phạm Việt Thư - Lại Đăng Thiện - Ngô Minh - Quỳnh Như - Trương Đạm Thủy - Phan Thành Minh
Mai Văn Phấn - Nguyễn Việt Tư - Lê Thị Mây - Trịnh Hoài Giang - Nguyễn Hoa - Mai Phương