VÕ VĂN TRỰC
Ảnh: tư liệu SH
Trò chuyện với bông hoa héo
- Tội chưa, hoa đã héo rồi
Cái ngày hoa nở, ai người thưởng hoa?
Bây chừ anh mới nghĩ ra
Giận mình ngại nỗi đường xa, muộn về.
- Chờ anh mòn mỏi vườn quê
Gió chiều hiu hắt sương khuya lạnh lùng,
Thôi thì một kiếp cho xong
Nở ra rồi héo, mặc lòng ai hay!
Cỏ bờ giếng
Giếng thu bờ cỏ gọi về
Mung lung tiếng giế vàng tê ráng chiều,
Nơi nào dấu cũ thương yêu?
Lạnh tanh đáy giếng trong veo khoảng trời,
Xanh làm chi nữa cỏ ơi
Để ta nuối tiếc cái thời cùng em!
Tìm ai? Trời đã vào đêm
Giật mình một mảnh trăng nghiêng cô hồn,
Ngồi nghe đất thở bồn chồn
Tóc ta đã bạc cỏ còn xanh nguyên...
Hoàng hôn
Lá rầu khép mỏng chiêm bao
Chân trời nắng tắt khép vào vô biên
Cô đơn dẫn lối vào đêm
Khép mi chợt thấy bóng em mát lành
Âm thầm đậu xuống hồn anh
Như chim đậu nhẹ trên cành hoàng hôn.
(TCSH57/09&10-1993)
ĐÔNG HÀ
THY NGUYÊN
TRẦN VĂN LIÊM
ĐINH TIẾN HẢI
Nguyễn Hữu Quý - Bùi Sỹ Hoa - Nguyễn Đức Hưng - Trần Huy Minh Phương - Hoàng Vũ Thuật - Lâm Bằng - Tô Ngây
NGÔ QUANG HUỆ
NGUYỄN QUÂN
Những câu thơ của Trần Việt Hoàng như áng mây không ở lại mà điểm xuyết bóng mình trên dòng thời gian. Hình ảnh thơ là thế mạnh trong thơ Hoàng, soi thấy giấc mơ hao gầy, chái bếp của mẹ, lũy tre sân nhà, mái rạ tẩm đầy nhớ thương, soi thấu “tiếng chuông vọng mòn đỉnh núi”.
KIM LOAN
LÊ HẢI KỲ
VÂN PHI
PHAN LỆ DUNG
LÊ VIẾT HÒA
Võ Kim Phượng - Nguyễn Hồng Vân - Huỳnh Thị Quỳnh Nga - Ngô Mậu Tình - Vĩnh Thông
TỪ HOÀI TẤN
NGUYỄN VŨ HIỆP
LÊ NGUYỆT
CHÂU THU HÀ
Trần Thị Huê - Tịnh Bình - Trần Đức Tín - Mai Hương
Ngô Công Tấn - Đặng Văn Sử - Triệu Nguyên Phong - Đức Sơn - Trường Thắng - Nguyên Quân