PHAN VĂN CHƯƠNG
Ảnh: tư liệu SH
Hương cau
Trăng xế hàng cau
bóng chùm sao chổi
tuổi lông nhông nhễ nhại ánh trăng
một ngày nhận ra hương cau khang khác
mẹ đưa trầu ướm hỏi
láng giềng
khăn soa nàng giấu trong ngực
đính lên ba lô như một nụ hôn
giữa khoảng lặng
người đi
ở lại
hương cau
giặc tan đứng trên bục giảng
“quả cau nho nhỏ, cái vỏ vân vân” thưa thầy đẹp lắm
điêu khắc nào chạm trổ được
hương
người ấy lên bà
têm trầu cánh phượng
không giã chua cay thành miếng trầu xưa
bên thềm trăng hàng cau xế
dầm dề
bao nỗi buồn vui.
Cánh đồng và người đàn bà
Vắt kiệt cùng hình hài và những gì có thể
tát cạn nước
bùn ngấu mùi hơi người
một bước tiến một bước lùi
một bước
tung hạt
chùm sao sa
cánh đồng trời cánh đồng làng lai láng
cơn mưa mồ hôi
chát mặn
cồn bãi vào cuộc
dấu nụ thắm
sợi tóc đỏng đảnh cánh diều
môi
chiều lên
em sang ngang
cánh đồng đàn bà
vắt kiệt
mùa cô độc
người ấy đi mãi
không về
cánh đồng
vàng
như thảm lụa vắt bờ vai.
(TCSH423/05-2024)
...Đàn bướm bay quaÔi những đàn bướm cứ bay qua vườn...
...Bao năm dựngđá nằm chơi với rừng...
...Bon chen lắm chỉ mệt ngườiHồn nhiên bố sống cuộc đời hiền lương...
Linh hồn đã bay...
...Hoa giấy có màu sao không nói...
Có ai không? Tiếng kêu ném vào chiều. Mùa xuân im lặng. Nghe rõtiếng những mầm cây cục cựa. Thì ra chiều này chưa gió ở hoàng hôn.
Tôi đi về phía cánh đồngBất chợt nghe tiếng nhọc nhằn lúa hátVọng từ thẳm sâu đất đai trăn trở...
Khư khư ôm bóng Lam Kiềutrăng lùa Cuội xuống phì nhiêu cánh đồng
Áo em màu trắng mịnDưới trăng ngời sáng trongÁo anh sờn vai bạcTrăng sáng xanh màu rong
Chừng hoa hồng kiếp trước đã hoa khôi và hoa lựu cũng từng là đốm lửa
Cánh đồng tuổi thơ gặt gió heo mayNgày cưỡi lưng trâu, diều trăng đêm thả
Hoang vu. Đêm màu xanh trở dạ. Đom đóm lập loè ma trơi. Lũng sâu mưa khóc. Sáng ra rừng lộng lẫy triệu chồi non. Tôi ca vui trong nắng.
Giọng nói chỉ còn thoang thoảngđồng cỏ hoa vàng
Chợ hoa phiên Tết thêm đôngNgười xinh bán cúc bán hồng khéo chưa?
Trên thiên đường ai biếtBao kiếp người kiếm tìm
I. Đôi khi nhơ nhớ trong đời... Điều gì không rõ đã rời vuột điRồi buồn chẳng hiểu buồn chiCứ ngơ ngẩn tựa phân ly - một người...
Mong manh đi qua những tiết mùaHương từ lụa trắng của nghìn xưa
Và cuối cùng y đã đến ngồi vào vị trí của mình, xếp đặt lại đồ đạc trong căn phòng.Y đã tìm thấy một chúc thư.
Đốt một nén hương trầm bên mâm ngũ quảMơ hồ nghe gà gáy trên môi ngườiTiếng gà le te gọi tôi đi chợ Tết
Anh cứ nghĩ ấy là hạnh phúcQua dốc Đồng Lào mưa như trútBần bật hoa mưa bần bật oàMột trời hoa vây kín hai ta