HOÀNG THỤY ANH
Ảnh: tư liệu SH
Tự tình
lá cuộn nắng
om ngữ về lời
om lời về ngữ
hong chật kín mùa sau
lá & nắng & gió & mưa
trầm luân đi rồi về về rồi đi
phố vẫn thơ hệt thuở phố chào đời
chỉ người là khác
khác cả bóng mình
âm thầm ẩn dụ mơ hồ
cô đơn vẽ nụ cười phiêu diêu
hài hước chìm trong màn sương mờ
tấu khúc vang vọng, điệu buồn mênh mông
lời chưa thành hình, ôm ấp bao niềm đau
đau xô vỡ, nối tiếp chuỗi ngày dài
tháng năm hối hả, rã rời qua vai
mộng ai gieo hái canh trường
lá vàng thức nhớ nắng, nhớ mây
sao người chẳng thả hồn phiêu du
ngạo nghễ bên cội ngày sớm mai.
7g 47p
Bóng tranh nhau từng vệt nắng vàng
Màn hình máy tính lấp lánh muôn màu
Tiếng dao, tiếng kéo hòa quyện nhịp nhàng
Người nằm im lặng như bức tượng đá
Ngày cơn đau ngự trị, ngọt ngào êm ái lạ thường
Mưng mủ như nụ cười trêu chọc, cay đắng
Biết thức dậy, chôn vùi nỗi đau xa lạ
Và quen thuộc những điều từng qua
Dòng thời gian chẳng phai màu cũ kỹ
Tiếng chuông nhà thờ ngân nga đêm thâu
Cứu rỗi tâm hồn ta hay gió lang thang phiêu bạt
Có ai đứng ngoài số phận
Cơn đau rồi sẽ vơi dần
Sớm mai chú chim sâu vẫn hồn nhiên ríu rít thềm nhà.
Giải thoát
đã thôi thiết tha
đã thôi êm ái
lá bay về hoang dã
cho nước mắt vạm vỡ phù sa
làn khói cuối thu
cắt giấc mơ xưa
thành những mảnh ghép bâng quơ
lá và khói
dù khóc bao lần trôi
vẫn run rẩy
cơn đau trở dạ
lựa chọn của lá
hay sự dàn xếp của khói thu
đều chật hẹp ý nghĩ
trước lời hỏi thăm vô tình của gió
với mãi về phía dư thừa
lá và khói vụng về
vén thân phận
bước ra khỏi mẫu tự
cho tàn hai mươi chín vòng cung
(TCSH424/06-2024)
TÔN PHONGLam lũ đôi taycày xới cánh đồng mộng mịgieo gặt rong rêu
NGUYỄN HỮU QUÝMưanhư đã từng mưatrên ngực em.
TRẦN HỮU LỤC...Làng xưa chớp loè đèn xanh, đèn đỏCồn cát ơi! Nhớ quá một mảnh trăng quê...
NGUYỄN ĐÔNG NHẬTMây bay điCó tiếng động gọi về ngày đã mất.
LÊ ANH DŨNG...Áo dài em nền nã dịu dàngrơi hết kiếm anh hùng Lương Sơn Bạc...
DZIỆP THẢO MINH DZƯƠNG Tặng MẹNgồi nép vào mãi phía trongNgười hay dấu hỏi mà cong thế này
ĐOÀN LAMcòn đâu áolụa xênh xangrêuxanh đền các lầu vàng hiênmưa
Rồi một ngày bước giang hồ chợt mỏiTa bỗng thèm một góc ấm, bỏ cuộc chơi,Nơi ta về sẽ chẳng còn ai ở đó,Lối đã rêu, buồng đã quạnh hơi người...
Nhảy múa bên triền sôngCác em có nghe thấyỞ nơi nào, cá quẫy mơ hồỞ nơi nào, đất đang lởỞ rất xa thế giới con người?
LTS: Trại sáng tác Văn học Nghệ thuật của Ủy ban toàn quốc Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam tại Cố đô thơ mộng đã bế mạc cách nay hơn 1 tháng. Trong ký ức của Huế bây giờ là một khoảng trống mênh mang tình mà “loài - thi - sĩ” đã giăng mắc như những dấu lặng không thể mờ phai trên hình hài từng nẻo phố… Sông Hương trân trọng giới thiệu chùm thơ rút từ hơn 100 tác phẩm ở Trại viết Cố Đô.
Có thể ngày mai cỏ sẽ mọc đều hơnDưới bước chân mình anh sẽ nghe nhịp đời tan chảyEm định cư trong những ký ức thời gian nhập nhòe mùa phượng đỏMột góc Huế bình yên Thiên Mụ nắng chan vàng
Người gieo mùa thu trong thành phố bỏ đi rồibỏ hoang công viênbỏ hoang những con đường thông thốcbỗng thấy lạ những mặt người, lạ trời, lạ đấtcòn mỗi ngọn heo may bạn cũ dẫn đường
...Trăng non hé cửaCuội lẻn thăm nhàMây ôm chăn cưới, ru giấc CuộiVà...
Có những mùa hè không nắngvà mùa thu không trăngthời gian đi trên những lối mòn không thể thấy.
Thời mặt đất thiếu mênh môngCá nhân lang bạt chân trầnChạy tích cực trong mọi hình thức
Ta đã sống, và ta còn sốngCháy hết mình vì phẩm giá kiếp ngườiTa đã trải vô vàn cay đắngNên bây giờ đời càng đẹp gấp đôi
...Sao nhiều việc vẫn còn im lặng đáSức ỳ nào?Sao nhiều việc không bén nhanh như cứu hoả...
Tặng Hoàng HưngCó thật ông đấy không?Vừa đi vừa đếm bướcNhững bước trầm trên trảng cátMột bước lên, lại một bước lùi về
...Âm dương day trở cuộc sinh thànhMùa tinh tú phong phanh...
Nước cuộn xoáy chỗ sông tìm gặp biểnHãy còn nghe hương cỏ THẠCH XƯƠNG BỒ Nơi cuối sông nhớ về nguồn khắc khoảiSông hiền hòa nên được gọi sông THƠ...