BẠCH DIỆP
Phố long não
Tôi vừa nằm mơ qua đó
Cả hai dãy phố đều thơm
Một dáng ngồi quen
Rất buồn
Như mưa về sau cuộc rượu
Người ta từng như trẻ nít
Nghịch chơi những nỗi bơ vơ
Người ta cũng từng nông nổi
Ngỡ quên là hết mong chờ...
Ai chơi guitar trên ban công
Hành lang như một dòng sông
Tôi nhìn thấy tôi
Nhẫn nại
Nông sâu
Màu nước mắt
Người là gốc cây buồn bã
Cô đơn đứng đó trăm năm
Hết mùa lá xanh lá rụng
Tôi ngoảnh mặt đi sao đành...
Hoang vu Kiwi
Thân tặng TBK
Tôi mơ “Kiwi hoang vu”
Cùng nàng trượt khúc quanh những con đường gió
Lơ lửng trên mặt đất
Người say Tequila reo lên
Auckland hoa nắng êm êm
Xanh tươi chiếc giường của đàn cừu
Như màu men những người đang yêu
Giỡn với đám lá vàng
Nàng nói ở đây người ta không đi qua lề bên phải!
Phố Queen mơ mộng
Cửa hiệu Chocolate bất ngờ góc vắng
Đổ đầy bọc áo tôi hơi ấm
Tan ra
Những đêm xa rất xa
Tiếng Harmonica sao mà buồn
Như con đường Huế mùa đông
Mau nước mắt
Đôi khi trên chiếc ghế màu xanh nơi bảo tàng
Là phút tập quên
Sự hững hờ của thế giới
Tôi mơ con đường lá vàng lá đỏ
Ngỡ vừa vá lỗ thủng của bầu trời đầy gió
Sau cú nhảy cao hơn bờ rào.
(TCSH427/09-2024)
DUY TỪ
ĐINH THỊ NHƯ THÚY
LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
Tường Thi (gt)
LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.
Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.
(SHO). Người đã ra đi thật rồi
Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp
Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân
NGUYỄN PHI TRINH
NGUYỄN DUY
Đặng Huy Giang - Nguyên Quân - Mai Văn Hoan - Nguyễn Miên Thảo - Phan Văn Chương - Phạm Xuân Phụng
NGÔ MINH
THANH THẢO
Ngàn Thương - Nguyễn Khoa Như Ý - Công Nam - Nguyễn Thanh Mừng - Nguyễn Văn Thanh - Phan Lệ Dung - Lê Ngã Lễ
HỒNG VINH
Dăm năm cuối của thập niên 90, tác giả Ngọc Khương nổi lên với những tập thơ viết cho thiếu nhi như Bim bim và mướp vàng, Cây đàn và bông hồng (in chung với con gái út Kiều Giang). Dạo đó thơ anh được các nhạc sĩ chú ý, tìm đọc và chắp cánh cho những bài: Em là gió mát, Búp bê cổ tích, tập đàn, Nhà cười thành những ca khúc “đứng” được với thời gian.
NGUYỄN MIÊN THẢO
VI THÙY LINH
ĐÀO DUY ANH
Tôi không có ý định vẽ một chân dung bụi bặm mang hồn cốt lãng tử của kẻ phiêu bạc muốn “đày đọa” hồn mình trong mọi ưu phiền phiêu linh chữ nghĩa. Tôi biết Phùng Hiệu “bị thơ làm” vì lòng anh vốn đa đoan, trắc ẩn với mọi thứ trên đường đời anh gặp.
Nguyễn Trọng Văn - Hồ Đắc Thiếu Anh - Nguyễn Giúp - Nguyễn Loan - Nguyên Hào - Vũ Thanh Lịch - Huỳnh Minh Tâm - Nguyễn Đạt - Đỗ Thượng Thế
TRẦN ĐÌNH BẢO