5 năm, 2 giờ và 4 tháng

10:53 22/01/2015


(Lược thuật những hoạt động nhân kỷ niệm 5 năm Sông Hương)

Nhà văn Tô Nhuận Vỹ và nhà văn Anatôli Kuđravêch trong lễ ký kết. Hàng sau từ trái sang phải : Các đồng chí Phan Quang (Thứ trưởng Bộ Thông tin), Thái Bá Nhiệm (Phó bí thư Tỉnh ủy), Vũ Thắng (Bí thư Tỉnh ủy), nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường, Bà Irina Zitman (phóng viên Đài Maxcơva), và đại diện Hãng thông tấn ADN tại Việt Nam

Đúng ra, dự tính ban đầu chỉ cần một tiếng đồng hồ thôi, chỉ mới qua chặng đường 5 năm và giữa thời buổi khó khăn, mọi nghi lễ chỉ nên thật gọn nhẹ. Nhưng rồi bạn bè gần xa đều muốn bày tỏ tấm lòng mình với "Sông Hương" nên buổi lễ kỷ niệm 5 năm thành lập, tổ chức chiều 24-7 đã kéo dài gần hai tiếng đồng hồ. Sau báo cáo dài 7 phút của Tổng biên tập Tô Nhuận Vỹ, đồng chí Vũ Thắng, ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy thay mặt Thường vụ Tỉnh ủy Bình Trị Thiên đã phát biểu, hoan nghênh những cố gắng của "Sông Hương" trong 5 năm qua và nêu ra những yêu cầu mới trên chặng đường sắp tới. Nhà văn Nguyễn Khắc Phê thay mặt Ban biên tập, công bố những tặng thưởng nhân kỷ niệm 5 năm Sông Hương với tổng số tiền trên 4 triệu đồng. Đồng chí Phan Quang Thứ trưởng Bộ Thông tin đề nghị được phát biểu với tư cách một người bạn, một người cầm bút, những lời tâm sự và suy nghĩ đầy trách nhiệm của nhà báo trong công cuộc đổi mới hiện nay. Tổng biên tập tạp chí Nhê Man, Phó giám đốc cơ quan Thông tấn xã Nôvôtti, tại Hà Nội, các anh Lê Huy Cận, Cao Huy Thuần, tiến sĩ Lê Văn Hảo đã lần lượt bày tỏ những điều tâm huyết với "Sông Hương"...

Để kỷ niệm 5 năm thành lập, từng ấy đã là quá đầy đủ". Nhưng Ban biên tập Sông Hương, nhận thức rõ vai trò của mình như là một đầu mối giao tiếp, một chiếc cầu nối với bạn bè trong và ngoài nước, với tinh thần nhập cuộc, góp sức thúc đẩy các mặt hoạt động của vùng đất mà mình gắn bó, đã xây dựng một chương trình hoạt động nhiều mặt từ 4 tháng trước. Đúng vào lúc đó, giữa tháng 3, Tổng biên tập Tô Nhuận Vỹ được cử đi học Liên Xô 3 tháng. Đó cũng là thời kỳ giáp hạt, Bình Trị Thiên và nhiều tỉnh phía Bắc phải huy động nhiều nguồn kinh phí để chạy gạo: Trung ương thì vừa ra những chỉ thị nghiêm ngặt hạn chế chi tiêu, lễ lạc. Lại còn những thủ tục, phép tắc hành chính theo quy định xưa nay, trong khi kế hoạch "Sông Hương" đề ra lại chưa có tiền lệ... Những trở ngại lớn đến mức tưởng phải bỏ cuộc. Nhưng rồi từ Pa-ri, anh Lê Huy Cận, Tổng thư ký Hội người yêu Huế tại Pháp báo tin cuối tháng 6 sẽ về tới Hà Nội; từ Matxcơva anh Lê Xuân Việt, nguyên là một thành viên trong ban biên tập Sông Hương, hiện đang nghiên cứu tại đây, cho biết, đồng chí Tổng biên tập tạp chí Nhê Man (Hội nhà văn Biêlôruxia) tỏ ý sẵn sàng đến Huế bàn việc ký hết hợp tác giữa 2 tạp chí. Vậy là, giấy mời chính thức chưa gởi nhưng tình thế như một cây lao đã phóng. Chỉ có thể tiến mà thôi. Rút cục cũng tìm được giải pháp, vẫn là bài học về huy động "sức mạch tổng hợp". Trước hết là sức mạnh còn tiềm tàng của mỗi người trong Tòa soạn. Từ đó đã hội tụ được sức mạnh nhiều phía : sự hỗ trợ của tỉnh, của các ngành, các huyện thị, các đơn vị trong tỉnh, sự đóng góp của bà con Việt Kiều (với tiền thu 5 ngày du lịch)...

Một tháng trước khi tổ chức tuần hoạt động nhân kỷ niệm 5 năm, Tòa soạn họp hội nghị công nhân viên chức bất thường nhằm đề ra chế độ làm việc, quy chế thưởng phạt đặc biệt, phát huy triệt để khả năng và ý thức trách nhiệm của mỗi người trong phần việc mình gánh vác. Rồi Ban biên tập họp, thông qua lần cuối chương trình hoạt động, xét các giải thưởng, để họp chuyển cho Thái Ngọc San đang lo in số 32 tại nhà in Báo Sài Gòn Giải Phóng, Nguyễn Quang Hà và Võ Mạnh Lập, lần thứ 2, rồi lần thứ 3, đi về các điểm du lịch ở Phú Lộc, Bến Hải, Hướng Hóa... khảo sát thực địa, bàn kế hoạch phối hợp với các địa phương. Vương Hồng Hoan, thường trực 2 tiểu ban chuẩn bị hội thảo, với sự cộng tác đắc lực của Nguyễn Đắc Xuân (Hội thảo văn hóa du lịch) Phan Ngọc Thu, Trần Thức (Hội thảo 5 năm Sông Hương) lo đốc thúc để có trên 30 bản tham luận trước ngày 15-7. Lâm Mỹ Dạ và Thái Thị Cẩm Thủy lo kế hoạch đón khách Liên Xô, chuẩn bị các địa bàn để khách đi thực tế. Hà Khánh Linh phát huy sở trường ngoại giao, giúp đỡ các mối quan hệ với các cơ quan, các ngành cấp tỉnh và thành phố. Võ Quê cùng với các đồng chí ở Hội văn nghệ Huế lo các chương trình văn nghệ (thơ, nhạc, ca Huế, thả diều) nhằm tạo không khí lễ hội cho các hoạt động. Các đồng chí thuộc Ban trị sự tất bật chuẩn bị các khâu hậu cần : hàng triệu tiền mặt, xăng, xe, chỗ ăn ở cho 5 loại khách với những yêu cầu khác nhau : khách Liên Xô, Việt Kiều, đại diện các cơ quan ở Hà Nội, thành phố Hồ chí Minh, các huyện thị trong tỉnh, các cộng tác viên...

Đầu tháng 7, vào lúc cao điểm của "chiến dịch", Tô Nhuận Vỹ từ Liên Xô về, lập tức nhảy vào cuộc, chịu trách nhiệm những khâu thuộc nội dung : điều chỉnh các tham luận 2 hội thảo, chuẩn bị văn bản ký kết hợp tác với Tạp chí Nhê Man, và báo cáo tổng kết 5 năm Sông Hương...

Từ ngày 10-7, Trụ sở Tòa soạn 5 Đinh Tiên Hoàng, bề ngoài mang sắc thái lễ hội với những lá cờ phướn, bảng quảng cáo các chương trình hoạt động và hàng bóng điện nhiều màu, với gian trưng hàng tác phẩm tạo hình bằng rễ cây của Hải Bằng và một số tranh của 2 họa sĩ Vĩnh Phối, Trương Bé; nhưng bên trong thì không khí chộn rộn như là một bộ chỉ huy chiến dịch. Một tấm bảng lớn liệt kê hàng chục "mũi tiến công" của 6 "mặt trận" lớn : 5 ngày Du lịch - Hội thảo Văn hóa du lịch - Hội thảo 5 năm Sông Hương - Đón đoàn Liên Xô - Lễ kỷ niệm - Tổ chức hậu cần. Ngày 11-7, Võ Mạnh Lập, Hà Khánh Linh, Hoàng Phủ Ngọc Tường lên đường vào thành phố Hồ Chí Minh đón Việt Kiều, trong đó có tiến sĩ Võ Quang Yến, giáo sư tiến sĩ Cao Huy Thuần (ở Pháp), tiến sĩ Thái Thị Kim Lan, kỹ sư Lê Văn Tâm (ở Tây Đức). Anh Lê Huy Cận, giáo sư tiến sĩ Nguyễn Ba, nhạc sĩ Lê Văn Đồng thì đã về Hà Nội đang trên đường vào Huế. Được biết, các anh Ngô Đống, Nguyễn Đình Châu đại diện Hội đồng hương Bình Trị Thiên ở thành phố Hồ Chí Minh và các anh Bửu Dương, Đinh Cường, Nguyễn Thanh Phương, những người cộng tác chí tình với Sông Hương từ những ngày đầu, cũng ra Huế trong dịp này.

Ngày 13-7, Tô Nhuận Vỹ và|Thái Thị Cẩm Thủy - cán bộ chuyên trách phần tiếng Nga của Phòng tư liệu Sông Hương - ra Hà Nội đón Tổng biên tập NhêMan và nhà báo Irina Zitman.

Phóng viên Đài phát thanh và Truyền hình Liên Xô. "Tại sở chỉ huy", bản sơ đồ theo dõi hai "mũi tiến công" quan trọng này được tính chính xác từng giờ. Các huyện giúp đỡ đón khách du lịch đã chuẩn bị mọi thứ, khách sạn đã giữ chỗ... Nếu sai lệnh, không điều chỉnh kịp sẽ tốn bạc triệu. Sáng 17, khách Liên Xô rời Hà Nội, dừng lại ở Vinh, thăm quê Bác Hồ. Chiều 18, thăm Đồng Hới, gặp gỡ anh em văn nghệ chi hội Đồng Hới! Ở mũi phía Nam, sáng 16, khách rời thành phố, tối nghỉ lại Nha Trang, Vĩnh Nguyên đã chờ đón khách ở đây từ 3 ngày trước. Theo chương trình, tối 17, khách nhất thiết phải đến Huế, vì chương trình du lịch khởi đầu từ 18, vậy mà hơn 9 giờ đêm, chiếc xe thứ nhất mới rọi pha vào cổng khách sạn Hương Giang. Phối hợp chặt chẽ với Sông Hương, Công ty du lịch Huế đã chu đáo bố trí 1 xe Toyota 24 ghế, có máy lạnh hẳn hoi vào đón khách : nhưng ban tổ chức không lường hết số bà con và bạn bè đi theo, nên đã "đẻ số" ra chuyến thứ 2, chiếc xe to kềnh càng, dài ngoẵng, thuê hơn nửa triệu đồng! Công ty du lịch Bình Trị Thiên cũng đã chuẩn bị chu đáo chỗ đón khách trên tầng 4 khách sạn thoáng mát, nhưng bà con vượt hơn ngàn km dưới nắng hè, nhiều đoạn bị xuống cấp, đã thấm mệt, lại còn nỗi lo cho chiếc xe đi sau (xe thì to kềnh, anh tài lần đầu ra Huế, liệu có dám vượt Hải Vân không?) nên khách cứ chộn rộn mãi quanh sân. Mãi đến 2 giờ sáng, chiếc xe thứ 2 mới tới! chương trình du lịch chưa mở màn đã chệch choạc và đã cảm thấy kế hoạch đề ra quá sít sao, không lường hết những "trục trặc kỹ thuật" và cũng vì quá "tham". Nhưng khách du lịch có lẽ đều thông cảm với các điều kiện có hạn của địa phương và sốt sắng muốn cùng Sông Hương thực hiện một chương trình du lịch thể nghiệm để có thêm cứ liệu bước vào hội thảo, nên một số anh chị, 3 giờ sáng chưa nằm yên chỗ, 8 giờ đã lên xe về Phú Lộc. Một sự trùng hợp lý thú là trong những ngày này, Sở lâm nghiệp Bình Trị Thiên với công sức của hàng ngàn thanh niên huyện phú Lộc, đã khai thông con đường dài 19km cho xe lên tận đỉnh Bạch Mã. Đoàn khách du lịch sau khi tắm biển ở Cảnh Dương, thăm đầm phá, Túy Vân và Lăng Cô, sáng 19 đã lên đỉnh Bạch Mã.

Cũng sáng 19, khách Liên Xô ghé thăm huyện Bến Hải, địa đạo Vĩnh Mốc, vào đến Huế quãng 15 giờ chiều. Tại nhà khách 5 Lê Lợi, anh chị em Tòa soạn Sông Hương đã nồng nhiệt đón các bạn đồng nghiệp. Chỉ ít phút sau, đồng chí Vũ Thắng, Thái Bá Nhiệm, Nguyễn Đình Ngộ, Lê Tư Sơn đã tới thăm sức khỏe của đoàn. Tối 19, sân thượng khách sạn Hương Giang là nơi giáp múi 2 "mũi tiến công": khách Liên Xô cùng đoàn du lịch vừa từ Bạch Mã về tham dự đêm thơ do các văn nghệ sĩ ở Huế trình bày. Ngày 20, 21, khách Liên Xô thăm các di tích và một số cơ sở sản xuất ở Huế, làm việc với Tòa soạn Sông Hương và các cơ quan báo chí ở Huế. Đoàn du lịch tiếp tục chương trình ra hướng Bắc, thăm huyện Bến Hải, địa đạo Vĩnh Mốc, nghĩa trang Trường Sơn, Cửa Tùng, Hiền Lương. Nhằm bảo đảm sức khỏe cho khách tiếp tục tham gia các hoạt động những ngày sau, dự tính đi dọc đường 9 lên Khe Sanh - Lao Bảo trong ngày 21 đành phải hoãn lại. (Mấy ngày sau, ngày 26-7, khi đã kết thúc mọi hoạt động, một số khách còn ở lại muốn được lên miền núi cao đã cùng đại diện Tòa soạn lên Hướng Hóa: mới biết ngày 21, lãnh đạo Huyện và bà con dân tộc đã chuẩn bị rất chu đáo - kể cả săn lùng cho có đặc sản để đón khách. Dù đã một lần lỡ hẹn, "giận thì giận mà thương thì vẫn thương" ngày 26 Hướng Hóa vẫn vui vẻ đón khách và sẵn sàng tiếp tục tổ chức cho anh chị em Tòa soạn đi thực tế).

Ngày 22 Công ty du lịch Huế tổ chức cho khách đi dọc Sông Hương lên chùa Thiên Mụ, Điện Hòn Chén, Lăng Minh Mạng. Chương trình 5 ngày du lịch thể nghiệm - nói đúng hơn là những cuộc đi thực tế thị sát tiềm năng và những khả năng tổ chức du lịch của Bình Trị Thiên, được kết thúc với đêm ca Huế trên Sông Hương.

Ngày 23-7, tại Hội trường Đại học Tổng hợp Huế, Tạp chí Sông Hương phối hợp với Công ty du lịch Bình Trị Thiên tổ chức cuộc hội thảo "Văn hóa du lịch Huế - Bình Trị Thiên" với hơn 100 đại biểu tham dự : 3 đoàn khách Liên Xô và Việt Kiều, các đồng chí đại diện Hội đồng hương Bình Trị Thiên ở Thành phố Hồ Chí Minh, đại diện Báo "Tuổi Trẻ" và Tạp chí "Đất Quảng", các cộng tác viên cùng nhiều đồng chí lãnh đạo Tỉnh ủy, ủy ban nhân dân và các ngành ở Huế - Bình Trị Thiên. Hơn 20 bản tham luận đã đề cập đến nhiều mặt, đã đặt ra nhiều vấn đề và kiến nghị một số công việc cần phải giải quyết để khai thác thế mạnh, tiềm năng văn hóa du lịch Huế - Bình Trị Thiên sao cho có lợi nhất, cả về kinh tế và xây dựng con người.

Ngày 24-7 mới là ngày thực sự dành cho Sông Hương. Buổi sáng, cũng tại hội trường Đại học Tổng hợp, các đại biểu đã dự hội thảo "5 năm Sông Hương" do Khoa văn Đại học sư phạm tổ chức với 15 bản tham luận phân tích một cách kỹ càng và thẳng thắn những mặt mạnh và yếu của Sông Hương trong 5 năm qua, đề xuất phương hướng nâng cao chất lượng Tạp chí trong thời gian tới...

Trở lại buổi lễ kỷ niệm chiều 24-7. Từ Hội trường Đại học Tổng hợp, các đại biểu qua cầu Phú Xuân, sang xem các nghệ nhân thả diều biểu diễn trên quảng trường trước Ngọ Môn. Sau đó, đúng 17 giờ, tại phòng khách nhà 5 Lê Lợi, Tổng biên tập Tô Nhuận Vỹ - và tổng biên tập Anatôli Kuđravétx thay mặt 2 tạp chí ký Bản cam kết hợp tác giữa Sông Hương và Nhêman với sự chứng kiến của nhiều đồng chí lãnh đạo Tỉnh, các cơ quan thông tấn trong và ngoài nước.

Cũng trong dịp này, các đồng chí lãnh đạo Đảng, chính quyền, mặt trận và 1 số ngành hữu quan của tỉnh Bình Trị Thiên thành phố Huế đã gặp gỡ trao đổi, chân tình lắng nghe những ý kiến xây dựng rất thẳng thắn của bà con Việt Kiều...

Những hoạt động nhân kỷ niệm 5 năm Sông Hương đã kết thúc. Lời khen nhiều và tiếng chê cũng không ít. Lại còn lời trách của một số bạn bè ở xa rằng "nghe nói Sông Hương làm to lắm mà quên anh em". Thực tình thì Sông hương đã nghĩ đến các bạn ở xa từ đầu, đã có thư cảm ơn kèm món quà nhỏ gửi một số bạn, nhưng "lực bất tòng tâm" biết làm sao được, xin hẹn đến kỳ 10 năm.

Tòa soạn và Ban biên tập Sông Hương đã họp "tính số" xem được gì, mất gì qua đợt hoạt động. Chợt thấy ra là mình được nhiều thứ quá : được bạn đọc và các nhà phê bình góp ý tận tình thẳng thắn; được lãnh đạo từ Trung ương đến Tỉnh và các ngành, các địa phương cũng như bà con Việt Kiều hết lòng giúp đỡ: những quan hệ mới, những hướng phát triển mới được mở ra, cán bộ nhân viên Tòa soạn thì trưởng thành lên một bước... Về tiền bạc, thì kế toán đã cộng sổ xong: số thu gần bằng chi, lấy khoản dự phòng (tiền bán Sông Hương theo giá ủng hộ 5 năm qua tích lũy lại) bù vào. Trong tình hình bội chi hiện nay, vậy cũng là một khoản được. Ấy là chưa kể trên 4 triệu đồng tiền thưởng cho các tác giả, tuy Sông Hương không có "miếng" gì, nhưng ít ra cũng được "tiếng"! (Tập thể Sông Hương đã làm việc hết mình vì công việc chung dù còn không ít khiếm khuyết. Phó tổng biên tập Nguyễn Khắc Phê, người chỉ huy chính của đợt hoạt động này, xuýt phải vô bệnh viện) 5 năm mới có một lần... Có việc rút kinh nghiệm thì phải đợi 5 năm nữa mới có chỗ thi thố, nhưng nhiều vấn đề gợi mở ra từ hai cuộc hội thảo, từ những cuộc tiếp xúc với bạn bè trong thời gian qua, đòi hỏi Ban biên tập Sông Hương cùng các cấp chính quyền và một số ngành hữu quan phải đầu tư công sức theo đuổi, tích cực tháo gỡ những vướng mắc, mới mong đạt được kết quả như nhiều người đã trông đợi.

H.L.P
(SH33/10-88)




 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • BỬU Ý

    Hàn Mặc Tử (Nguyễn Trọng Trí) từng sống mấy năm ở Huế khi còn rất trẻ: từ 1928 đến 1930. Đó là hai năm học cuối cùng cấp tiểu học ở nội trú tại trường Pellerin (còn gọi là trường Bình Linh, thành lập năm 1904, do các sư huynh dòng La San điều hành), trường ở rất gần nhà ga tàu lửa Huế. Thời gian này, cậu học trò 17, 18 tuổi chăm lo học hành, ở trong trường, sinh hoạt trong tầm kiểm soát nghiêm ngặt của các sư huynh.

  • LÊ QUANG KẾT
                   

    Giai điệu và lời hát đưa tôi về ngày tháng cũ - dấu chân một thuở “phượng hồng”: “Đường về Thành nội chiều sương mây bay/ Em đến quê anh đã bao ngày/ Đường về Thành nội chiều sương nắng mới ơ ơ ơ/ Hoa nở hương nồng bay khắp trời/ Em đi vô Thành nội nghe rộn lòng yêu thương/ Anh qua bao cánh rừng núi đồi về sông Hương/ Về quê mình lòng mừng vui không nói nên lời…” (Nguyễn Phước Quỳnh Đệ).

  • VŨ THU TRANG

    Đến nay, có thể nói trong các thi sĩ tiền chiến, tác giả “Lỡ bước sang ngang” là nhà thơ sải bước chân rong ruổi khắp chân trời góc bể nhất, mang tâm trạng u hoài đa cảm của kẻ lưu lạc.

  • TRẦN PHƯƠNG TRÀ

    Đầu năm 1942, cuốn “Thi nhân Việt Nam 1932-1941” của Hoài Thanh - Hoài Chân ra đời đánh dấu một sự kiện đặc biệt của phong trào Thơ mới. Đến nay, cuốn sách xuất bản đúng 70 năm. Cũng trong thời gian này, ngày 4.2-2012, tại Hà Nội, Xuân Tâm nhà thơ cuối cùng trong “Thi nhân Việt Nam” đã từ giã cõi đời ở tuổi 97.

  • HUYỀN TÔN NỮ HUỆ - TÂM
                                      Đoản văn

    Về Huế, tôi và cô bạn ngày xưa sau ba tám năm gặp lại, rủ nhau ăn những món đặc sản Huế. Lần này, y như những bợm nhậu, hai đứa quyết không no nê thì không về!

  • LƯƠNG AN - NGUYỄN TRỌNG HUẤN - LÊ ĐÌNH THỤY - HUỲNH HỮU TUỆ

  • BÙI KIM CHI

    Nghe tin Đồng Khánh tổ chức kỷ niệm 95 năm ngày thành lập trường, tôi bồi hồi xúc động đến rơi nước mắt... Con đường Lê Lợi - con đường áo lụa, con đường tình của tuổi học trò đang vờn quanh tôi.

  • KIM THOA

    Sao anh không về chơi Thôn Vỹ
    Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên        
          
                       (Hàn Mạc Tử)

  • NGUYỄN VĂN UÔNG

    Hôm nay có một người du khách
    Ở Ngự Viên mà nhớ Ngự Viên         
     

    (Xóm Ngự Viên - Nguyễn Bính)

  • HOÀNG THỊ NHƯ HUY

    Tôi biết Vân Cù từ tấm bé qua bóng hình người đàn bà gầy đen, gánh đôi quang gánh trĩu nặng trên vai, rảo khắp các xóm nhỏ ở Thành Nội, với giọng rao kéo dài: “Bún…bún…ún!” mà mẹ đã bao lần gọi mua những con bún trắng dẻo mềm.

  • LÊ QUANG KẾT                
                      Tùy bút

    Hình như văn chương viết về quê hương bao giờ cũng nặng lòng và giàu cảm xúc - dù rằng người viết chưa hẳn là tác giả ưu tú.

  • TỪ SƠN… Huế đã nuôi trọn thời ấu thơ và một phần tuổi niên thiếu của tôi. Từ nơi đây , cách mạng đã đưa tôi đi khắp mọi miền của đất nước. Hà Nội, chiến khu Việt Bắc, dọc Trường Sơn rồi chiến trường Nam Bộ. Năm tháng qua đi.. Huế bao giờ cũng là bình minh, là kỷ niệm trong sáng của đời tôi.

  • LÊ QUANG KẾT

    Quê tôi có con sông nhỏ hiền hòa nằm phía bắc thành phố - sông Bồ. Người sông Bồ lâu nay tự nhủ lòng điều giản dị: Bồ giang chỉ là phụ lưu của Hương giang - dòng sông lớn của tao nhân mặc khách và thi ca nhạc họa; hình như thế làm sông Bồ dường như càng bé và dung dị hơn bên cạnh dòng Hương huyền thoại ngạt ngào trong tâm tưởng của bao người.

  • HUY PHƯƠNG

    Nỗi niềm chi rứa Huế ơi
    Mà mưa trắng đất, trắng trời Thừa Thiên         
                          
                                              (Tố Hữu)

  • PHAN THUẬN AN

    Huế là thành phố của những dòng sông. Trong phạm vi của thành phố thơ mộng này, đi đến bất cứ đâu, đứng ở bất kỳ chỗ nào, người ta cũng thấy sông, thấy nước. Nước là huyết mạch của cuộc sống con người. Sông là cội nguồn của sự phát triển văn hoá. Với sông với nước của mình, Huế đã phát triển theo nguyên tắc địa lý thông thường như bao thành phố xưa nay trên thế giới.

  • MAI KIM NGỌC

    Tôi về thăm Huế sau hơn ba thập niên xa cách.Thật vậy, tôi xa Huế không những từ 75, mà từ còn trước nữa. Tốt nghiệp trung học, tôi vào Sài Gòn học tiếp đại học và không trở về, cho đến năm nay.

  • HOÀNG HUẾ

    …Trong lòng chúng tôi, Huế muôn đời vẫn vĩnh viễn đẹp, vĩnh viễn thơ. Hơn nữa, Huế còn là mảnh đất của tổ tiên, mảnh đất của trái tim chúng tôi…

  • QUẾ HƯƠNG

    Năm tháng trước, về thăm Huế sau cơn đại hồng thủy, Huế ngập trong bùn và mùi xú uế. Lũ đã rút. Còn lại... dòng-sông-nước-mắt! Người ta tổng kết những thiệt hại hữu hình ước tính phải mươi năm sau bộ mặt kinh tế Thừa Thiên - Huế mới trở lại như ngày trước lũ. Còn nỗi đau vô hình... mãi mãi trĩu nặng trái tim Huế đa cảm.

  • THU TRANG

    Độ hai ba năm thôi, tôi không ghé về Huế, đầu năm 1999 này mới có dịp trở lại, thật tôi đã có cảm tưởng là có khá nhiều đổi mới.

  • TUỆ GIẢI NGUYỄN MẠNH QUÝ

    Có lẽ bởi một nỗi nhớ về Huế, nhớ về cội nguồn - nơi mình đã được sinh ra và được nuôi dưỡng trong những tháng năm dài khốn khó của đất nước, lại được nuôi dưỡng trong điều kiện thiên nhiên vô cùng khắc nghiệt. Khi đã mưa thì mưa cho đến thúi trời thúi đất: “Nỗi niềm chi rứa Huế ơi/ Mà mưa xối xả trắng trời Trị Thiên…” (Tố Hữu). Và khi đã nắng thì nắng cho nẻ đầu, nẻ óc, nắng cho đến khi gió Lào nổi lên thổi cháy khô trời thì mới thôi.