Thơ Dự Thi Sông Hương 01-2003

09:51 27/04/2009
Thục Linh - Ngân Vịnh - Nguyễn Ngọc Phú - Hoàng Bình Trọng - Tôn Phong


THỤC LINH

Tiếng mõ đời người

Âm vọng trong tôi tiếng mõ đời người
Tiếng mõ dắt dìu lời kinh sám hối
Tôi lật hồn mình, run rẩy nhìn tội lỗi
Tiếng mõ thức cùng mẹ đêm sâu

Tôi trốn chính tôi tiếng mõ gọi trở về
Ngọn nến đỏ rỏ tàn đêm khắc khoải
Con chim lợn ném tiếng kêu đau nhói...
Lần theo tiếng mõ tôi vượt qua

Tôi ngủ quên trên cánh đồng ngàn hoa
Những cơn mơ rơi đầy tôi nhợt nhạt
Tôi hoảng sợ thấy bóng mình đi xa
Tiếng mõ dỗ tôi bằng hương thơm ngát

Tiếng mõ không là một niềm giải thoát
Tiếng mõ không là sự trói buộc
Tiếng mõ dắt tôi đi tìm tôi
Mắt mẹ vẫn sâu như bao đêm trước

Có thể là mẹ tôi đã khóc
Khi gõ cho tôi nghe tiếng mõ đời mình
Tung hê mọi lời kinh cứu rỗi
Tôi chạy theo tiếng mõ phía bình minh

NGÂN VỊNH

Đêm bên nghĩa trang Trường Sơn

Mười ngàn ngôi mộ giăng hàng
chiếc trăng gầy toả ánh vàng đêm thâu
chỉ vài ba thước đất nâu
mười ngàn người lính giống nhau chỗ nằm

Tựa lưng bờ núi xa xăm
tháng mười mưa đổ, tháng năm gió Lào
mỗi người lính mỗi ngôi sao
gửi vào im lặng ước ao cuộc đời

Trường Sơn còn đó một thời
bao trai gái dưới bom rơi mở đường
những người không tiếc máu xương
giờ không vướng vận trầm hương thử lòng

Mé rừng tiếng suối trong trong
hoa lau ngả trắng niềm mong vô bờ
dầm sương gót cỏ đợi chờ
nén nhang cháy đỏ khói mờ mịt bay

Đêm sui tôi đến nơi nầy
ngồi bên đồng đội mắt cay gió lùa

Thức khuya

Thức khuya như đã thành quen
vắng trăng được thể ngọn đèn
                                   khoả thân

Tình em ăn trộm đôi lần
bàn tay sấp ngửa vẫn cần vuốt ve
Gió đồng loã lạnh se se
dắt ngày chui tọt qua khe tay mình

Với không tới cái vô hình
Mõ khua rời rạc phía
                               Linh Ứng chùa

NGUYỄN NGỌC PHÚ

Sau cửa chớp

Sau cửa chớp nhà tầng
Giấc mơ vỡ vụn về rơm rạ
Ai đó nói rằng: Ta nhớ mẹ
Mấy bậc cầu thang, mấy bậc cầu ao

Trên bàn thờ tổ tiên hoa nhựa, quả nhựa, ngọn đèn điện đỏ nhựa
Trong máy lạnh điều hoà hương trầm vẫn quẩn quanh
Ai đó nói rằng: Ta nhớ cỏ
Giữa kẽ nứt bức tường cỏ vẫn nhú mầm xanh

Cuốn gia phả cuộn tròn trong ống nứa
Như những nhánh cây phả bóng xuống cội nguồn
Ta quét bụi thời gian bằng chiếc chổi lông chim trên cánh chim men sứ
Tự đông cứng mình giữa những khối bê tông               

Đã lâu lắm không giật mình thức giấc
Tiếng gà xưa giờ xao xác trong hồn
Sau cửa chớp thuỷ tinh mình biến sắc
Ướp được chớp mắt mưa, được chớp giật cơn giông...

Đêm thuốc bắc

Tháng chạp chiết ra từ chiếc vòi ấm đất
Sương gió đi qua mẹ sao tẩm tháng ngày
Đêm ngai ngái vị mùi thuốc bắc

Xác lá khô xua đi cơn sốt
Khí huyết đất đai chưng cất tự bao đời
Đêm thuốc bắc chiết ra từ tháng chạp
Vòng Ngải Cứu mẹ tôi từng thắt
Những con chữ vuông mang
                   dấu ấn ruộng vườn
Mỗi ô cửa mở ra như ô thuốc...

HOÀNG BÌNH TRỌNG

Tiếng hát

Có tiếng hát thơm lừng sữa mẹ
Đến tìm ta cánh võng gốc bần
Ta ngơ ngác quay về tấm bé
Trong âu ờ
mẫu tử tình thâm

Có tiếng hát rộng dài đất nước
Hành quân xa. Ký ức dậy
bồi hồi
Tình đồng đội một thời trận mạc
Ta mang về sưởi ấm cõi đơn côi

Có tiếng hát mặn đầm nước mắt
Ta chờ nhau đâu tiếc
tháng ngày xanh
Em ngã xuống.
Bài ca hi vọng
Ngày khải hoàn hoá đá
trái tim anh

Ôi tiếng hát những miền
thương nhớ
Dắt tay qua mấy nắng lửa
mưa dầu
Lời còn đó, nỗi niềm còn đó
Người xa rồi tiếng hát vẫn
tìm nhau

TÔN PHONG

Gặp Huế trong mưa

Tôi về gặp Huế trong mưa
trời lâm thâm tối giữa trưa  kinh thành
Phố phường lả chả xây quanh
tôi thèm một thoáng nắng hanh
                                                   chỗ ngồi

Dòng Hương dìu sóng đỗ xuôi
còn tôi lách ngược tìm thời xưa xa
Cây bằng lăng gội tím hoa
còn tôi ai gội mà tà sắc xuân

Lờ mờ áng Ngự phân vân
hàng thông va đập mấy lần gió lên
Thiên An soi mặt nước dềnh
bóng tôi khuất giữa cơn duềnh sóng lay

Mai sau còn một chút này
thoát từ cung bậc làm say lòng người
"Nước non ngàn dặm... đò xuôi
câu ca bàng bạc vùng trời Huyền Trân

167/01-03

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • ĐÀO VIẾT BỬUNụ cười ai bỏ sau lưngGió qua lững thững trên từng liễu nghiêng

  • LÊ BÁ DUYBiết bao ca khúc để đờiMênh mông một cõi đất trời cưu mang

  • PHẠM BÁ NHƠNĐôi chân bước giữa phố người nắng nhạtChợt nhiên nghe giọng thác đỗ quyên xưaThuở ta đến em cũng vừa mới đếnMưa đầu mùa rớt xuống hạt lưa thưa

  • NGUYỄN TIẾN CHỦNGBồng con đứng tự bao giờMà thành tượng đá                         Vọng Phu thế này?

  • THIỆP ĐÁNGĐiệu slow ru ngủ những ghềnh đáSự êm dịu chậm rãi của sóng biểnVà những chiếc hài thuyền lửng lơNhư không biết về đâu

  • TÔN PHONGLam lũ đôi taycày xới cánh đồng mộng mịgieo gặt rong rêu

  •                    NGUYỄN HỮU QUÝMưanhư đã từng mưatrên ngực em.

  • TRẦN HỮU LỤC...Làng xưa chớp loè đèn xanh, đèn đỏCồn cát ơi! Nhớ quá một mảnh trăng quê...

  • NGUYỄN ĐÔNG NHẬTMây bay điCó tiếng động gọi về ngày đã mất.

  • LÊ ANH DŨNG...Áo dài em nền nã dịu dàngrơi hết kiếm anh hùng Lương Sơn Bạc...

  • DZIỆP THẢO MINH DZƯƠNG                                       Tặng MẹNgồi nép vào mãi phía trongNgười hay dấu hỏi mà cong thế này

  • ĐOÀN LAMcòn đâu áolụa xênh xangrêuxanh đền các lầu vàng hiênmưa

  • Rồi một ngày bước giang hồ chợt mỏiTa bỗng thèm một góc ấm, bỏ cuộc chơi,Nơi ta về sẽ chẳng còn ai ở đó,Lối đã rêu, buồng đã quạnh hơi người...

  • Nhảy múa bên triền sôngCác em có nghe thấyỞ nơi nào, cá quẫy mơ hồỞ nơi nào, đất đang lởỞ rất xa thế giới con người?

  • LTS: Trại sáng tác Văn học Nghệ thuật của Ủy ban toàn quốc Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam tại Cố đô thơ mộng đã bế mạc cách nay hơn 1 tháng. Trong ký ức của Huế bây giờ là một khoảng trống mênh mang tình mà “loài - thi - sĩ” đã giăng mắc như những dấu lặng không thể mờ phai trên hình hài từng nẻo phố… Sông Hương trân trọng giới thiệu chùm thơ rút từ hơn 100 tác phẩm ở Trại viết Cố Đô.

  • Có thể ngày mai cỏ sẽ mọc đều hơnDưới bước chân mình anh sẽ nghe nhịp đời tan chảyEm định cư trong những ký ức thời gian nhập nhòe mùa phượng đỏMột góc Huế bình yên Thiên  Mụ nắng chan vàng

  • Người gieo mùa thu trong thành phố bỏ đi rồibỏ hoang công viênbỏ hoang những con đường thông thốcbỗng thấy lạ những mặt người, lạ trời, lạ đấtcòn mỗi ngọn heo may bạn cũ dẫn đường

  • ...Trăng non hé cửaCuội lẻn thăm nhàMây ôm chăn cưới, ru giấc CuộiVà...

  • Có những mùa hè không nắngvà mùa thu không trăngthời gian đi trên những lối mòn không thể thấy.

  • Thời mặt đất thiếu mênh môngCá nhân lang bạt chân trầnChạy tích cực trong mọi hình thức