Cơ quan nọ mời một tiến sĩ đến nói chuyện với cán bộ, công chức, viên chức nhằm góp phần nâng cao nghiêp vụ. Đó là người nổi tiếng trong một lĩnh vực, được rất nhiều nơi mời lên lớp, diễn thuyết.
Một cán bộ cấp trên cũng được mời dự buổi tập huấn này để chứng kiến, ghi nhận. Sau thủ tục giới thiệu của người đứng đầu cơ quan sở tại, những tưởng vị tiến sĩ kia sẽ làm việc ngay, nhưng người cán bộ “cấp trên” đã cất lời: - Trước khi tiến sĩ… nói chuyện, tôi xin được có đôi lời với các đồng chí…
Ông tự giới thiệu về bản thân mình, rồi dặn dò mọi người hết ý nghĩa, mục đích đến những yêu cầu cần đạt được sau buổi tập huấn mà những ý này đã được vị thủ trưởng cơ quan xác định với mọi người ngay từ đầu. Chưa hết, ông còn nói vào nội dung bài giảng của vị tiến sĩ, cứ như làm thay ông. 15, 20 rồi 30 phút trôi qua mà ông vẫn dông dài, cốt để mọi người biết vai trò của mình ở cơ quan cấp trên. Sau đó, ông xin lỗi mọi người vì phải dự một cuộc họp khác nên không thể có mặt đến hết buổi.
Thế là buổi lên lớp của vị tiến sĩ kia bị mất đi nửa tiếng, bởi giờ kết thúc vào buổi trưa không thể kéo dài thêm. Ai cũng tiếc vì nội dung bài nói chuyện bổ ích và thiết thực.
Những chuyện như trên không hiếm gặp. Không ít người muốn người khác biết đến mình, đến vai trò của mình, nên cứ có cơ hội là tự nói về bản thân mà không quan tâm lúc đó mình đang ở đâu, xung quanh là những ai và mình là gì ở đó. Điều này dẫn đến những biểu hiện “lố”. Người cán bộ ở cơ quan cấp trên không có nghĩa là cấp trên của mọi người tham dự sự kiện đó và không nên lạm dụng thời gian của vị khách mời chính.
Trong cuộc sống, ta luôn bắt gặp nhiều người cứ có dịp là nói nhiều và thường rất hay nhắc đến cái “tôi” (Tôi thế này, tôi thế nọ, tôi cho rằng, tôi đã từng…). Họ ít nói đến người khác, ít chịu ghi nhận người khác. Càng hiếm thấy họ đề cao, tán thưởng ai. Cứ như họ là số 1, trên tất cả, là trung tâm của vũ trụ vậy. Trong khi có nhiều người thực sự tài giỏi, được kính trọng thì họ lại không cần phải tự quảng cáo. Vậy nên ông cha ta mới có câu: “Thùng rỗng kêu to” hay “Hữu xạ tự nhiên hương”. Hay nhà thơ Thanh Hải có những câu thơ thật hay đã được nhạc sĩ Trần Hoàn phổ thành bài hát: “Ta làm con chim hót/ Ta làm một nhành hoa/ Một nốt trầm xao xuyến/ Tan biến trong hòa ca…” (Mùa xuân nho nhỏ).
Nguồn: TS Nguyễn Đình San - ĐBND
Thư Sông Hương Vậy là năm đầu của thế kỷ XXI, của thiên niên kỷ III Công lịch đã qua. Mới ngày nào đó, khắp hành tinh này còn rộ lên niềm hoang mang và hoang tưởng về một ngày tận thế ở năm 2000 bởi sự “cứu rỗi” của Thiên Chúa hoặc bởi sự “mù loà” của máy tính. Mới một năm thôi mà thế giới loài người đã qua biết bao bất trắc, xung đột, khủng bố... và máu và nước mắt! May mà đất nước chúng ta vẫn được bình yên, ổn định, phát triển theo Đường lối Đại hội IX của Đảng. May mà dân ta vẫn còn nhu cầu Văn hoá tâm linh. Văn hoá tâm linh cũng là thuộc tính của văn học nghệ thuật. Các tờ báo văn nghệ tồn tại được chính nhờ nhu cầu đó. Qua một năm nhìn lại, Tạp chí Sông Hương chúng tôi ngày một được bạn đọc tin cậy hơn, cộng tác càng nhiều hơn, thật là điều vinh hạnh. Song, ngược lại, chúng tôi cũng lấy làm áy náy vì bài vở thì nhiều mà trang báo lại có hạn, không thể đăng tải hết được, nhất là số Tết này. Ở đây, nó mang một nghịch lý chua chát, bi hài như một nhà viết kịch đã nói: “Số ghế bao giờ cũng ít hơn số người muốn ngồi vào ghế”. Ngoài sự bất cập ấy, hẳn còn có những điều khiếm nhã khác mà chúng tôi không biết làm gì hơn ngoài lời xin lỗi, lời cảm ơn và mong được thể tất. Chúng tôi xin cố gắng chăm lo tờ Sông Hương luôn giữ được sắc thái riêng, có chất lượng để khỏi phụ lòng các bạn. Dù thế giới có biến đổi thế nào đi nữa thì Sông Hương vẫn mãi mãi muốn được thuỷ chung với bạn đọc, bạn viết của mình. Nhân dịp tết Nhâm Ngọ, Sông Hương trân trọng chúc Tết các bạn sang năm mới thêm dồi dào sức khoẻ, thành đạt và hạnh phúc. S.H
Các bạn đang cầm trên tay số kỷ niệm 25 năm thành lập Tạp chí Sông Hương. Mới ngày nào đó, một ngày hè tháng 6 năm 1983, trong niềm khao khát của không khí đổi mới trong văn học nghệ thuật, Tạp chí Sông Hương số 01 ra mắt và đón nhận sự hưởng ứng của công chúng. Đó là một sự khởi đầu được mong đợi từ hai phía: người viết và bạn đọc.
Gần đây đọc các bài của Trần Mạnh Hảo và Nguyễn Hùng Vĩ bàn về ba bài thơ Thu của Nguyễn Khuyến trên Văn nghệ (1), tôi thấy câu "Nước biếc trông như tầng khói phủ" trong bài Thu vịnh là câu thơ sáng rõ, không có gì khó hiểu mà lại được bàn nhiều. Mỗi người hiểu mỗi cách mà đều hiểu không đúng, chỉ vì không để ý rằng câu thơ này được viết theo lối "đảo trang".
(Nhân đọc: "Truyện Mã Phụng - Xuân Hương") * Truyện "Mã Phụng - Xuân Hương" trước đây còn được quen gọi dưới nhiều tên khác nhau, lúc là Vè Bà Phó, Vè Mã Phụng - Mã Long, khi là Thơ Mụ Đội, khi lại là Truyện Mã Ô - Mã Phụng v.v... là một tác phẩm văn học dân gian vốn được nhân dân Bình - Trị - Thiên rất yêu thích, phạm vi phổ biến trước Cách mạng Tháng Tám 1945 khá rộng.
Trên Tạp chí Sông Hương số tháng 3, nhân sự kiện Trần Hạ Tháp dành được giải A trong cuộc thi truyện ngắn của báo “Văn nghệ”, tôi vừa lên tiếng về sự “lặng lẽ” - một điều kiện cần thiết để làm nên tác phẩm văn học nghệ thuật có giá trị, nay lại nói điều ngược lại, vậy có “bất nhất” có mâu thuẫn không?
Trên thực tế, việc bảo tồn những vốn quý của cha ông để lại quả không phải là việc đơn giản, dễ dàng. Nhưng chúng ta sẽ không thể có sự chọn lựa nào khác bởi vì sẽ không có một nền văn hóa tiên tiến đậm đà bản sắc dân tộc nào cả nếu từ bây giờ chúng ta không biết giữ lấy những gì mình đang có.
Mang tên dòng sông duyên dáng thả mình bên thành phố Huế - SÔNG HƯƠNG, những trang tạp chí này là dòng chảy của những cảm xúc tươi đẹp trên “khúc ruột miền Trung” đất nước.
Từ xa xưa đến bây giờ, thường tục vẫn nói "sông có khúc người có lúc". Không biết Sông Hương bản báo năm rồi (năm tuổi 15) là sông hay là người? Có lẽ cả hai. Vậy nên cái khúc và cái lúc của nó đã chồng lên nhau - chồng lên nhau những khó khăn và tai tiếng!