Mùi Tịnh Tâm - Nguyễn Hữu Trường
Ảnh: internet
MÙI TỊNH TÂM
(Phòng công ty đô thị Huế)
Về
Về như thảm cỏ đời mình
Lối qua
Hòn đá ngoái nhìn chân rêu
Về đây
Ráo tạnh mây chiều
Tiếng quê gọi thức cánh diều em thơ
Dòng sông
Như thử tình cờ
Chao lườn nước
Nối hai bờ xanh cây.
Hương Hồ, 1986
Thơ phỏng về một hòn non bộ
Tròn Vuông
Vuông tròn trong đáy chậu
Thẳng cong
Cong thẳng một nét cây
Chuốt đá, gom lời xanh dựng núi
Nước phơi dáng cỗ
Nước long lanh
Ai thả lòng mình lên sự tích
Cổ am rêu bạ đã dường xanh.
Huế, 1986
NGUYỄN HỮU TRƯỜNG
(Phòng văn hóa - thông tin Quảng Trạch)
Không đề
Xin gửi vào vòm lá
Đôi mắt nhìn của em
Và đính lên ở đó
Nụ hương nồng của đêm:
Để ngưng thời gian lại
Để tụ không gian về
Để dẫu ngàn xa ngái
Như vẫn có nhau kề
Và nụ hương thầm ấy
Ấp lửa suốt mùa đông
Một sáng xuân bật dậy
Thành nụ hồng bâng khuâng
Để khi mùa thu tới
Xào xạc lá vàng bay
Đôi mắt nhìn còn lại
Vẫn xanh ngời trên cây
Mùa hạ 1985
(SH25/6-87)
Đừng thở dài nhé emĐêm lạnh lắmCô đơn tìm về lối vắngSao rụng buốt lòng tay
HOÀNG HÙNG HÀCỏ rực nỗi gì dưới chân ta ngày thángPhố xá ngao du lộng lẫy hoa đènQuên mất một người đang còn nhớSớm mai này có kịp nhận ra nhau
DƯƠNG HIỀNChuyến xe tốc hành đưa tôi và Huy đi, chẳng biết nơi đến như thế nào nhưng vì chưa biết nên tôi háo hức với những tưởng tượng kỳ diệu.Những hàng cây và những ngôi nhà lướt qua bên ô kính như những thước phim chiếu về cảnh vật. Có lẽ ít ai khám phá ra kiểu thưởng thức ngắm cảnh qua ô kính xe hấp dẫn và đẹp đẽ như thế…
LINH CHIQuá ngọ. Trời đang xanh ngun ngút, nắng sầm sập, oi nồng ngột ngạt bỗng chốc tối sầm. Mây. Gió. Mưa. Mây vần vũ, gió ầm ào, mưa quăng quít.
LƯU LY...Suy nghĩ làm gì những kẻ rỗi hơiMoi móc đời tư bới lông tìm vếtPhù phiếm đủ điều đặt đơm thêu dệtVới kẻ hơn thua đó là lẽ thường tình??!...
TRẦN KHẮC LOANEm gửi vào thăm anhNiềm tin yêu đồng vọngNgày đêm em lóng ngóngTrong căn nhà neo đơn
PHAN TUẤN ANH (Tặng Phương)Truyện ngắn ...Biển rì rào. Con sóng vỗ miên man vô định, để rồi sau đó chỉ còn là những bong bóng nhỏ, vỡ tan ngay dưới chân Phương. Một bên là hàng dương chĩa tua tủa lên nền trời đêm, như một đạo quân ma quái với vũ khí chết chóc của mình kéo dài đến vô tận. Một bên là biển nhỏ nhắn như một vòng cung. Biển đêm, cái vô hạn của nó bị giới hạn bởi những ngọn đèn sáng chói xa xa của những con tàu đánh cá ngoài đại dương và của những ngọn hải đăng ấm áp mà huyền ảo.
TRẦN THỊ HOÀI HƯƠNGTôi về quê nghỉ hè được hai tuần thì cơn bão bất ngờ ập đến. Hồi sáng, thấy trời đất âm u, biết trời có mưa tôi đã xếp đống củi khô lên giàn, lùa bầy vịt vào chuồng heo và dọn lại chăn chiếu phòng nhà dột.
... Con muốn gửi về cho mẹ một mùa thu Không có heo may hanh khô đôi máKhông có ngõ buồn ngập tràn xác láÔ cửa một mình đếm hạt mưa rơi ...
...Đêm đông - Cả thế giới ngủ yênChỉ dòng sông vẫn chảy...
HƯƠNG LAN"Sao đôi này yêu nhau mãi mà không chịu cưới nhau..." Câu nói đùa của người anh họ vào chủ nhật năm ấy là minh chứng cho hạnh phúc họ có được 5 năm về trước.
LÊ PHƯƠNG Khi bé mười sáu tuổi Lòng gió thổi xôn xao Thoáng buồn vui bất chợt Bóng trăng tròn nao nao
Ý THẢO Rồi bọt biển vỡ tan Nàng tiên cá vỡ cùng theo con sóng Giọng hát trong veo suốt một năm câm nín Bây giờ tràn về từ hư vô...
LTS: Trang viết "đau tay" lần này, Sông Hương xin dành "trọn gói" cho các bạn sinh viên Đại học Sư phạm Huế. Tất nhiên, ở đây sẽ không "tái bản" những cây bút đã vượt qua "mối tình đầu" này như Lê Thị Mỹ Ý, Đông Hà...