PHAN ĐẠO
Theo tiếng chuông rơi rụng…
Minh họa: Nhím
Lại một chối bỏ
Từ núi từ sông từ ruộng đồng phố phường ngày đêm thức ngủ
Về tìm tôi đang mụ mẫm bước vào khuôn kén đủ sắc hình
Rời nhà kho chiếu giường cũ mốc
Rời bộ dạng xác ướp
Rời chữ câu hom hem phút trước
Rời
Hắn nhét vào túi mình những vì sao xa lắc hái từ quá khứ tương
lai xa lắc trong lòng tôi
Đi theo chối bỏ suốt ngày đêm
Tôi dần ra khỏi đời mình đời hắn đời ta đời em đời con đời mẹ
cha tổ tiên đất nước loài người không một lời luyến tiếc không
một thoáng dùng dằng
Ngày: - khóa cổng thân
Đêm: - khóa cổng lòng
Thức: - khóa cổng lời
Ngủ: - khóa cổng mộng
Vui: - khóa cổng cười
Buồn: - khóa cổng khóc
Tôi khóa kín những gì làm tôi rời lối cõi hắn mình riêng
Bận bịu suốt
Và thế là tôi
Nắng - mưa - đi - đứng - nằm - ngồi - nói - nín
Kéo nghĩ suy khỏi phòng ốc
Kéo chữ câu khỏi quan tài nồi niêu vinh nhục
Kéo thơ khỏi truyền thông hè hội đúng sai
Sau thời tụng Kinh khuya sau cơn say bất tỉnh ngày sau sự rã rời
của cuộc tình thường nhật
Hắn nằm trên chiếc võng dệt bằng dây vô sắc
Nghe
Những giọt mưa khuya của bốn mùa vẫn lì lợm thầm thì hát về
gót chân chối bỏ
(Những gót chân sáng hơn cả muôn triệu mặt trời)
Ngày đêm đi
Khắp hang cùng ngỏ hẻm đông tây trên dưới ngoài trong phải trái
Cõi miền chung
Bong…
Bong…
Quê hương câu chữ mở mắt
Bao Vinh, sáng thỉnh chuông
(SH306/08-14)
Thân gửi Tuyết và Khoái“Thuyền về Đại Lượcduyên ngược Kim LongNơi đây là chỗ rẽ của lòng…”
Là em chẳng phải là em Thanh thanh gương trán, dịu hiền nét môi Thân thương cái dáng em ngồi Cái tay em để, nét cười thực hư
Hải Bằng tên thật là Vĩnh Tôn. Anh sinh năm 1930 tại Huế. Cách mạng tháng Tám thành công, anh thuộc lớp thanh niên Huế đầu tiên gia nhập Vệ quốc đoàn chiến đấu trong trung đoàn Trần Cao Vân.