LÊ MINH PHONG
Tranh của Lê Minh Phong
Ơ tề
ơ tề
sao em lại nói thế
để anh úp mặt vào tay
kiếp phong trần anh cũng không mang
mẹ cũng không mang
hôm qua mẹ gửi vào cho anh những tiếng thét của mẹ
em biết không
trên núi Hồng Lĩnh chim Phượng không về
trái mùa thối rữa
ơ tề
em đừng nói nữa
chốn quê người anh có ai đâu
mẹ xát muối trong đêm
tiếng kêu như thủy tinh vỡ
ơ em
xin em đừng nói nữa
gửi heo may cho rồi
em về đứng bên kia núi
em về em hát trong khe
em về lõa thể dưới đèo
nhưng van em đừng khoác tang lên bầu vú
đừng quấn người bằng khăn trắng…
em nha!
mênh mông ơi là mênh mông
sông rộng người ơi sông rộng
trong cơn đau mẹ nói với anh suýt nữa mẹ chạm được vào cầu vồng
nhưng nhiều mưa quá
ướt cả giấc mơ
trở mình thức giấc
vết thương còn đó
bầm đau
sâu quá
con không chạm được vào đáy của vết chém
mẹ ơi
bỏ đi
đừng níu nữa
trên đỉnh núi Hồng thông có reo đâu
dưới đáy sông Lam ai ru con nghe xót quá
chà muối vào mắt
cho quên mặn chát
cho lòng thung sâu
thung sâu ơi hỡi thung sâu
ơ tề
em đứng bên đèo và em lõa thể
để bên này anh úp mặt vào tay
úp mặt vào tay
mẹ vói qua đèo
gửi vào cho anh những niềm tuyệt vọng
anh nhấn chúng xuống sông Hương
lông chúng ướt
ướt mất rồi
anh khóc
rồi anh hát
anh hát rằng:
cả gió nên đã đắt cau
người đi quên cả rừng lau rụng tàn
chạy trốn
trói
trói đi
trói những giấc mơ ấy lại
mẹ không còn sức
cha say khướt chợ chiều…
xòe bàn tay
xòe bàn tay ấy
em vá nổi không
mắt anh rách nát dưới huyệt mộ từ ngày bặt âm biệt xứ
máu đã loang dòng
anh biết nói chi đây
chông chênh ơi là chông chênh
ơ tề lòng người bạc ác
mẹ nghiến nát đêm
trên đồi Hồng Lĩnh
chim Phượng không về
huyền thoại vỡ
em vá đi
em không đủ sức
mẹ đã mỏi
cha say khướt trên đê rồi đu mình theo đôi cánh của loài mộng du
mộng du
mộng du
ơ tề
ơ tề
ai hát dưới thung
mà nghe mờ quá
…
(SH314/04-15)
LÊ HUỲNH LÂM
NGÔ MINH
NGUYỄN KHẮC THẠCH
PHẠM BÁ NHƠN
Nếu như “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh xoáy sâu và bi kịch tình yêu và bi kịch con người thời hậu chiến với những ám ảnh chiến tranh thì Trần Vàng Sao đã tái hiện sắc nét một tiếng khóc lớn của những người đã hy sinh trong chiến tranh nhưng vẫn mang trọn nỗi bi kịch - bi kịch của liệt sĩ thời hậu chiến.
LÊ VĨNH THÁI
NGUYỄN TRỌNG TẠO
LÊ VĨNH THÁI
NGÔ CÔNG TẤN
ĐỨC SƠN
HẢI BẰNG
NGUYÊN QUÂN
NGÔ MINH
(Trích)
55 năm qua, từ những giảng đường Đại học Huế, biết bao thế hệ cầm bút đã đem tâm tình của mình viết thành lịch sử. Trong khuôn khổ kỷ niệm 55 năm thành lập Đại học Huế, TCSH xin giới thiệu chùm thơ của một số tác giả quen thuộc. Sự chọn lựa này không mang tính đại diện cho những thế hệ ở Đại học Huế, nhưng đây là những tên tuổi đã ít nhiều góp phần quan trọng cho sự phong phú đa dạng của một xứ sở được tôn vinh là của thi ca.
"đòi hỏi một chủ nghĩa anh hùng lâu dài nhất, kiên trì nhất, khó khăn nhất của công tác quần chúng và hằng ngày"
LÊNIN
BẠCH DIỆP
LTS: Nhà thơ Ngô Kha sinh năm 1935 tại Huế, dạy văn ở trường Quốc Học Huế khoảng từ 1960-1973. Bạn đọc ở các đô thị miền Nam trước đây đã từng biết Ngô Kha qua hai tập thơ buồn của anh: Hoa cô độc (1962) và Ngụ ngôn của người đãng trí (1969).
QUỐC MINH
LÊ VĨNH THÁI