ĐỨC SƠN
Phá Tam Giang - Ảnh: wiki
Người mẹ phá Tam Giang
Biển mặn rồi đừng mặn thêm
Cỗi cằn bờ, đến bao giờ sống dậy!
Còn phá Tam Giang lòng mẹ lành trong
Dành cho làng neo
Cho mênh mang mùa nước
Con nước vào ra rong rêu
Thôi thì biển phản dòng hải lưu
Đầm phá muôn thuở mặn lợ
Ở bên ni gọi bên nớ làm sao nghe thấu
Mẹ hiện hữu Tam Giang và quá vãng ắp đầy
Nuôi con, nuôi làng bao dung tha thiết
Ân cần như bình minh dang cánh rộng
Bay tới mũi thuyền
Mắt lưới ngắm mặt trời
Còn gì bằng mớm nước gọi đàn chim
Từng khuya đầm phá sấp mặt
Gõ đều nhịp mạn thuyền
Nhịp đập va mặt sóng chẳng thấy buồn
Xúc động sương phả dồn hơi ấm
Đâu bằng nơi đây
Đêm lướt tới bến bờ
Thời gian con mắt thuyền đi suốt
Đâu khởi đầu, đâu là đoạn kết
Vùng vục khỏa nò sáo
Khỏa đời đường gân da thắm
Khỏa lưới chài tự nhiên
Mẹ nâng niu trong xanh, nâng niu chắt chiu
Cơn dông ngoài biển trào
Mẹ ngoái nhìn thương cảm
Đừng làm đau lòng mẹ phá Tam Giang
Đừng nông cạn pha lẫn màu nước biển
Mẹ trong veo đến vô ngần
Đến bây chừ chống đời bằng cây sào cập bến
Đo gang tấc nổi chìm
Như nhiệt kế môi sinh
Phá Tam Giang sinh ta từ tấm bé
Của làng đậm đặc mưu sinh
Ngoạn mục kiếp hồi sinh
Phả màu ánh bạc
Lấp lánh buồn vui, lấp lánh tháng ngày
Giăng giăng nò sáo cứu rỗi lo toan
Đi hết mái chèo, đường chân trời mẹ của ta.
(TCSH339/05-2017)
NGUYỄN LOAN...Không thể vớt bóng trăng chìm đáy giếngcũng không thể xâu nỗi buồn thành chuỗi ngọc làm tin...
TRIỆU NGUYÊN PHONGĐi gần hết một đời mới nhớQuê nhàMái lá phên treCỏ cây vô tình như dòng khe nhỏChảy dài đến hết cơn mê
DZẠ LỮ KIỀUĐi qua...trăm suối ngàn khevẫn chưa tìm được đường về cội duyên
NGUYỄN VĂN QUANGNgười cúng vong linh cúi đầu khấn lạyNgười đốt vàng mã cho quỷ nhảy múaTiếng cười tiếng khóc tranh giành ngọn lửaLòng tro như máu chuyển mặt đen bầm
TRẦN TỊNH YÊNĐi qua dòng sông phù sa bật khóc. Dưới chânnấm độc gỗ đá chiêm bao.Bước xuống nhân gian làm người trần thếNhặt nghìn giọt lệ thả qua kiếp người
LÊ VĨNH THÁI...tìm ảo ảnh hào quang của chiếc đèn dầuchân lý ẩm mốc trăng mờ tỏ cũng là trăng...
LGT: Những dòng thơ này có một điều khác những dòng thơ khác là chúng được viết giữa những bản tin thời sự, giữa những cảnh quay hay những phút bất chợt im lặng ở phần hậu kỳ truyền hình... Những dòng thơ lắng nghe mình dặn mình, nghe tim mình rung lên giữa những ngày chưa đến, chưa qua và những ngày đã cũ, một cái gì đó rất xa ở thế giới này... Tất cả, đó là một cái gì đó rất thật như cuộc đời này, như thơ của những người làm báo.
một ngón ma thuậtmột ngón im lặngmột ngón kiếp trướcmột ngón đốm lửamột ngón tàn tro
Người con gái đã quay lưng và bước điNơi ấy tôi ngồi trong bóng chiềuGẩy tình tang lên cây đàn cũ
Có thể anh quay đivà khóctrong ngày em trở về…
Tháng 5một đêm hè nóng bỏngmặt đất gập ghềnh mặt trăng như con thuyền treo ngượctôi nhận một cái hônrồi ngỗ nghịch cười vang
Viết cho Khang
Bên thềm mưa khoan nhặtNhững hạt mưa trong vắtMà khơi lắm nỗi niềm!
Cung đàn xưalắng vào tim thầm lặngbên em bao lần giữa Huế rồi xacâu Lý mười thương nghe sao mà thương quá!đưa ai về Vỹ Dạ, Kim Long…
Mỗi mùa hè con trở về thăm mẹMẹ tuổi cao như trái chín trên cây
Đường vô “bỉ ngạn” xanh rìCái đêm hôm ấy đêm gì, em ơi!Vầng trăng Đại nội bên trờiNghiêng soi mờ tỏ mặt người đế vương…
17 tháng 6 ngày của ChaCon viết bài thơĐề lên bia mộĐất đã khô mà tim conVẫn ướt!Tháng năm dài Cha ở nơi mô?!
Ta dìu em đi về giữa yêu thương.Thoang thoảng trong gió hương hoa đồng cỏ nội.
Hàng chục năm xa quêNay lại vềăn bát cơm quêcủa mẹ
đêm miên man nắng hạtừng lớp phượng hồng lá vàng lót dưới chân emcả trong cơn mơ cũng có tiếng ve gọi mùa gay gắtmà anh dịu êm hiền hoà như đấtem tựa vào vồng ngực căng mềm như gối cưới tân hôn