LÊ HUỲNH LÂM
Ảnh: internet
Nghe mưa phiên dịch
Cho Tuệ
Anh ngồi một mình
Chiếc ghế trống
Không chờ đợi
Cơn mưa vỡ trên gương mặt cuộc đời
Con chuột băng ngang giấc ngủ muộn
Những bộ mặt không vui buồn
Những chiếc giường
Những chuyến xe
Và tiếng khóc la
Anh ngồi nghe mưa
Tạt vào am lòng
Những căn phòng bệnh viện
Lạnh hơn ngọn gió mùa đông bắc
Ùa về từng chuyến đêm
Con đường mềm như thịt da người con gái
Anh nhớ bàn tay gầy hái hoa trong khuya khoắt
Đặt trước cánh cửa bước vào tình yêu vĩnh cửu
Những cánh cửa đóng kín
Chỉ còn bàn chân chuyển động
Và trong ngôi đền một nỗi nhớ thức dậy
Tiếng chuông chùa vọng lên trong tiềm thức thành phố
Chiếc bóng đổ dài dưới bờ vai cột đèn
Men ái tình làm buốt trái tim
Anh về bên ngôi nhà kí ức
Lần tìm dấu vết của nụ hôn trong cơn mưa mùa hạ
Và mùi hương của lá trắng em ủ trong nắm tay mùa thu
Thành phố chỉ còn một lối đi
Mỗi bước chân anh vỗ xuống mặt đường
Trên bầu trời một đóa sao mời gọi
Anh dang cánh tay dài hái tặng người con gái
Trong giấc mơ của ngày
Em bày biện bốn mùa trên từng phiến lá
Anh ngã vào màu trắng của những đám mây
Có cơn say nhen lên tự đáy lòng
Anh ngồi nghe mưa
Như kinh ái tình vọng vào nỗi nhớ
Như tiếng mỏ gõ vào giấc mê địa cầu
Hằn lên những đường đau chạy dài qua cơ thể
Anh trở về trên con đường sáng thế
Nghe mưa phiên dịch.
(SH298/12-13)
NGÔ MINH
VĨNH NGUYÊN
LTS: Những ngôn từ nối nhau như sợ không kịp diễn tả những cảm xúc trào dâng. Như thể, chỉ chậm một khoảnh khắc là thiên nhiên xanh trên trái đất này sẽ biến mất, như vó ngựa trên thảo nguyên, như thoáng ánh cầu vồng sau cơn mưa, như hơi thở nhẹ…
Đó là những gì có thể cảm nhận từ thơ của Nguyễn Hoàng Anh Thư (bút danh Nhật Thu), hiện là cô giáo dạy văn trường Hai Bà Trưng - Huế. SH xin giới thiệu chùm thơ của chị.
LGT: Thảo Nguyên là bút danh của cô giáo Hồ Thị Thảo khi dành cho thơ. Sinh năm 1974, cử nhân ngữ văn (ĐHSP Huế), Thảo Nguyên hiện là Phó hiệu trưởng trường Tiểu học Trần Quốc Toản, thị trấn Phong Điền, Thừa Thiên Huế.
PHAN LỆ DUNG
LTS: Ngày 28/3 vừa rồi, nhà thơ Lữ Quỳnh đã ghé về Gác Trịnh, chụp hình của nhà thơ ngồi bên bức tường gạch cũ trong căn nhà Trịnh Công Sơn đã ở ngày xưa tại Huế, và gửi cho bạn là họa sỹ Đinh Cường. Hình ảnh ấy khiến họa sỹ Đinh Cường rất cảm động và ứng tác ngay một bài thơ. Một bài thơ khác, làm hôm 29/3, họa sỹ Đinh Cường nhìn tranh của Trịnh Công Sơn vẽ ở Đơn Dương năm xưa, và nhớ…
ĐỨC SƠN
Xuân Hoàng - Lâm Thị Mỹ Dạ - Nguyễn Trọng Tạo - Hồng Nhu
HẢI BẰNG
LÊ HUỲNH LÂM
Để tặng họa sĩ Đinh Cường, thi sĩ Trần Vàng Sao và người con gái bên góc phố nâu gầy.
NGUYÊN QUÂN
LÊ VĨNH THÁI
NHỤY NGUYÊN
LÊ TẤN QUỲNH
PHẠM TẤN HẦU
NGUYỄN KHOA ĐIỀM
PHẠM TẤN HẦU
NGÔ MINH
HỒ THẾ HÀ
BẠCH DIỆP