Lúm đồng tiền

09:50 04/11/2011
PHẠM THỊ BÍCH THỦY Lần ấy, tôi có dịp về quê Huy, vừa công tác, vừa nhân tiện ghé thăm Lý - vợ Huy, bạn chí thiết của tôi ngày còn ở trường đại học.

Ảnh: internet

[if gte mso 9]> Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 <![endif][if gte mso 9]> <![endif][if gte mso 10]> <![endif]

- Xin lỗi, nếu tôi không nhầm thì chị là chị Lý, có phải không ạ?

- Vâng... nhưng mà sao anh lại «không nhầm»... ơ, có phải anh là Tuyến... - Cái nhìn ngỡ ngàng ánh lên từ đôi mắt không thể nói là đẹp nhưng sâu thẳm, đầy ưu tư của chị.

- Thế là chị cũng chẳng nhầm đâu đấy.

Chúng tôi cười vui vẻ giữa cuộc tái ngộ của hai con người chưa hề gặp nhau.

***

Hồi cùng học Đại học, tôi và Huy rất thân với nhau. Ở quê. Huy có một người bạn gái dịu hiền, thùy mị. Năm lên mười tuổi, cô bé có vóc người mảnh dẻ, yếu ớt ấy đã mồ côi cả cha lẫn mẹ. Một quả bom rơi đúng căn hầm bố mẹ em đang trú, khi em đang ở trường. Từ đấy, em trở thành đứa con nuôi của người láng giềng thân thiết với gia đình em từ lâu. Người đó chính là bà cô ruột của Huy, góa chồng, không con. Lý kém Huy ba tuổi. Năm Huy nhận được giấy báo trúng tuyển đại học. Lý vào cấp ba. Ngày còn ở nhà, tình cảm mà Huy dành cho Lý là tình thương của người anh trai đối với em gái. Đi học xa, hai anh em thư từ cho nhau đều đặn. Những lá thư mang tính chất gia đình ấy ngày một len lỏi sự thay đổi tinh tế trong tình cảm mỗi người. Hai trái tim cùng rung lên những nhịp đập đồng điệu khác thường, mà chẳng cần lấy giờ phút thổ lộ làm vạch mốc.

Không bao giờ tôi nghĩ rằng mình quá lạm dụng khi được Huy cho xem tất cả những lá thư hai người gửi cho nhau, mà bao giờ cũng có vài dòng dành cho tôi; hoặc là chuyển lời hỏi thăm của tôi hoặc là gửi lời thăm tôi. Trái lại chính điều đó giúp tôi càng hiểu thấu đáo hơn bạn tôi, người yêu của bạn, người mà tôi chưa một lần gặp mặt, chỉ biết qua vài tấm ảnh chụp cỡ nhỏ. Chính những bức ảnh mà Lý gửi từ quê ra và những tấm hình tôi và Huy chụp chung ở trường là lý do của điều «không nhầm» lần ấy. Ra trường. Mỗi người nhận một nhiệm vụ khác nhau. Tôi về nhà máy cơ khí. Huy vào chiến trường. Bây giờ gặp Lý, tôi coi như gặp lại Huy sau tám, chín năm xa cách. Trưa hôm ấy, tôi ở lại dùng bữa trưa với chị. Lý làm cơm, tôi chơi với cháu bé, thằng nhỏ chưa đầy năm, thật kháu. Gương mặt bầu bĩnh nước da trắng hồng giống mẹ, cái miệng nhỏ xíu, chúm chím, trông đáng yêu quá. Không biết thừa hưởng của ai, cháu lại có đôi má lúm đồng tiền tròn xoe. Chỉ tội chẳng hề có một nét gì, dù là phảng phất, của bố.

- Chị Lý ạ, cháu bé chẳng công bằng tý nào cả. Nó ở với mẹ nên lấy lòng mẹ đấy! Giống hệt mẹ - Tôi đùa khi ngồi vào mâm.

Lý mỉm cười, nhưng tôi đã kịp nhận thấy một thoáng mây bất chợt thoảng qua màu mắt vốn đã buồn, rồi lại bất chợt tan biến. Tôi chuyện trò với Lý một cách sôi nổi. Lý ân cần hỏi han tôi về gia đình vợ con, nhưng lại rất ít nói về mình. Tôi kể cho Lý nghe những năm ở trường, nói về tình bạn đẹp đẽ của hai chúng tôi, Lý ôn lại kỷ niệm về những ngày hạnh phúc ngắn ngủi bên chồng. Tuy nhiên cho đến lúc phải tạm biệt Lý, tôi cũng chẳng biết gì thêm về Huy thời gian gần đây nhất. Ôi dào, thời buổi chiến tranh ngay cả những lá thư gửi đi cũng khó lòng đến được với người nhận! Tôi bằng lòng với ý nghĩ ấy. Nhưng sau đó, những lúc nghĩ về bạn bè, cái thoáng mây bất chợt lần ấy vẫn cứ trở lại trong tôi, mà tự mình, tôi không thể lý giải được.

Thời gian cứ trôi qua với biết bao sự kiện nóng bỏng trên đất nước này. Thế rồi năm 1975 lịch sử. Biết bao cuộc tái ngộ, đầy nước mắt và cũng không ít những nụ cười đau đớn. Miền Nam giải phóng rồi, chắc chắn ngày trở về của Huy là ngày hạnh phúc nhất của đôi vợ chồng ấy. Về phần mình, sau giải phóng, theo sự phân công của Đảng, tôi vào công tác ở miền Nam. Năm 1978, tôi mới có dịp gặp lại Huy, ngay tại quê anh. Giữa sân, Huy đang ngồi nấc lại vành rổ, thằng bé đã lớn, nó cứ ôm lấy cổ Huy.

- Ứ, bố phải cõng trả con đã, bố thua mà... - Chắc là hai bố con vừa đánh đố gì với nhau đây.

- Thì đợi bố tí nữa, bố buộc xong chỗ này, cún bông đáng yêu của bố ạ - Giọng Huy thật âu yếm.

- Huy! - Tôi bỗng thốt lên.

Anh ngơ ngác quay lại. Một phút ngỡ ngàng im lặng. Bất ngờ kỷ niệm ồ ạt xô về. Quá khứ hiện tại trộn lẫn vào nhau. Đôi mắt Huy có cả ánh vui gặp gỡ hiện hữu lẫn nét buồn mơ hồ xa xăm, một nét lạ ở anh mà bây giờ tôi mới thấy. Huy lao tới ôm chầm lấy thân hình đầy bụi đường của tôi…

Tôi hỏi thăm Lý và được biết chị đang theo học khóa đại học nông nghiệp tại chức ở tỉnh, mấy hôm nữa mới về. Còn Huy bây giờ về công tác ở ủy ban nhân dân huyện.

Đêm ấy hai đứa không ngủ. Trăng cuối tháng lên muộn nhưng càng về khuya càng sáng. Giọng Huy đều đều kể lại chuyện riêng của đời anh. Tôi thật sự ngạc nhiên trước câu chuyện, và còn ngạc nhiên hơn về thái độ bình thản pha chút thâm trầm trong giọng kể của Huy.

Cưới nhau chưa đầy tháng, Huy vào chiến trường để lại người vợ dịu hiền yếu ớt và một mẹ già đã ngoài sáu mươi. Bảy năm biền biệt. Đơn vị anh, ngày càng tiến sâu về phía Nam. Tin tức ở quê nhà thỉnh thoảng anh mới nhận được qua những lá thư hiếm hoi. Năm 1970, được tin mẹ mất, nỗi đau không thể nói hết bằng lời. Và thương lắm người vợ hiền sẽ phải sống cảnh đơn chiếc trong căn nhà vốn chẳng rộng lớn gì, nhưng đối với em từ nay sẽ thật trống trải. Nhưng, còn chiến tranh, biết làm sao được!

Năm 1972, Hải - liên lạc của đại đội Huy - được ra miền Bắc. Nhân tiện anh gửi cho vợ gói quà và một lá thư. Hải còn trẻ, mới 23 tuổi, nước da trắng mịn trên đôi má bầu bĩnh, tròn xoe đôi lúm đồng tiền. Trông Hải hiền và dễ thương như một cô gái, nhưng không vì thế mà cậu ta thiếu đi tác phong nhanh nhẹn rất cần cho một chiến sĩ liên lạc. Là đại đội trưởng. Huy có điều kiện gần gũi với liên lạc của đại đội mình. Anh nhận thấy ở Hải một tâm hồn đa cảm, pha chút yếu đuối, hay xúc động. Huy gần gũi Hải còn do sự đồng cảnh của Hải với vợ mình. Hải đi rồi, ở lại đơn vị, anh đếm từng ngày Hải trở lại để được biết tin về Lý. Một tháng sau. Hải về với gương mặt phờ phạc, có lẽ vì đi đường vất vả. Không kịp cho cậu ta tắm rửa, Huy chận Hải trước cửa, mở chiến dịch hỏi. Hải trả lời gần hết những câu hỏi đó, duy chỉ có điều cậu ta không thỏa mãn được cho anh: không có thư của Lý.

- Cậu vội đi lắm hay sao mà vợ mình không kịp viết cho mình mấy chữ?

- Dạ không, cơn bão số 6 kéo dài và, mạnh quá nên em phải ở lại chỗ chị hai ngày liền.

- Những hai ngày sao vợ mình lại không viết? - Huy ngạc nhiên - Tại sao? Tại sao?

Làm thế nào mà biết được qua ánh mắt thảng thốt như có điều gì khủng khiếp ám ảnh kia một lời giải đáp, mặc dù Hải đã ấp úng: «Chị vừa ốm dậy… nên vẫn còn mệt, thủ trưởng ạ».

Thế rồi, trận tấn công căn cứ Ninh Gian, liên lạc viên băng qua trảng cỏ trống, chuyển công văn hỏa tốc. Một viên đạn xuyên trúng ngực. Hải ngã xuống. Trái tim sung sức ấy đã không bao giờ còn đập nữa. Sau trận đánh, đơn vị đưa Hải về chôn cất ở cánh rừng tràm, bên cạnh một cây thông già đơn độc.

Ba tháng nữa qua đi sau ngày Hải hy sinh. Huy chưa nguôi bùi ngùi thương xót cậu liên lạc mà thật ra đã trở thành đứa em trai, thì bỗng nhiên, Huy nhận được thư vợ. Phong bì không đề tên người gửi nhưng nhìn nét chữ mềm mại không thể trộn lẫn kia, Huy biết ngay thơ Lý.

«Anh.

Gần 8 năm mình xa nhau. Trong khoảng thời gian dằng dặc ấy, em đã viết cho anh bao nhiêu lá thư, dù biết đến được tay anh chỉ là hãn hữu. Trong những lá thư ấy, em đã dành cho anh tất cả những lời yêu thương tha thiết nhất, những lời mà chỉ có yêu nhau người ta mới dành cho nhau. Vậy mà giờ đây, chỉ một lời yêu thương thôi, vâng, dù chỉ một lời với em cũng là điều đáng hổ thẹn. Em không dám hình dung sự bàng hoàng vì nỗi đau đớn không lường trước sẽ xảy ra trong anh, khi đọc hết lá thư này. Nhưng biết làm sao, xin anh hãy bình tĩnh nghe em nói. Năm tháng vừa qua, không đêm nào em ngủ trọn giấc không đêm nào giấc chiêm bao khủng khiếp không về ám ảnh em, khi nghĩ rằng ngày chào đời của đứa con mà em đang mang thai đang xích lại gần. Em biết anh không thể nào tin điều vừa đọc. Nhưng sự thể lại như sét đánh vậy đấy. Đứa con của em. Khi lớn lên nó có tha thứ cho lỗi lầm này của mẹ nó không? Và anh nữa xin anh hãy độ lượng với người lính của mình, Hải chính là bố của con em…

Tội lỗi này hoàn toàn thuộc về em, người vợ phản trắc bất hạnh của anh...

Khuất thị Hoa Lý»


Như bị một quả đấm vào mặt, tất cả hoa lên quay cuồng đảo lộn trước Huy. Hai ngày liền như lên cơn sốt, không thiết gì ăn uống, anh cất kỹ bức thư dưới đáy chiếc ba lô đã sờn cũ, không muốn một ai hay biết về nỗi bất hạnh của mình. Thế là hết! Giá như không có chuyến về phép, không có gói quà và bức thư: Phải rồi, đã không có lấy một dòng thư... không một lời nhắn gửi cho chồng. Hoa Lý! Huy im bặt khi thốt lên tên gọi vốn vô cùng trìu mến ấy. Thế nào, hãy nhìn thật sâu vào lòng mình đi, cái tên ấy đối với mình còn có nghĩa gì nữa không? Hoa Lý, bông hoa nhỏ thơm từng ngây ngất hồn anh bỗng nhiên như một vết cứa rạch đau xé. Đúng rồi, cái ánh mắt thảng thốt kỳ lạ của Hải năm tháng trước đây anh chưa kịp lý giải...

«Hải chính là bố của con em», Có cái gì nhói buốt trong lồng ngực thế này? Một người vợ sống bên chồng chưa trọn tháng và bảy năm đơn chiếc... Ừ, mình chưa kịp để lại cho cô ấy một đứa con, niềm an ủi thật lớn trong cảnh ngộ ấy. Một người lính mới 23 tuổi thì đã ba năm ở chiến trường, chưa một lần biết đến cái hôn nóng bỏng của tình yêu. Suy cho cùng thì họ cũng chỉ là những con người bình thường, cũng khao khát tình yêu và hạnh phúc...

Không thể thoát ra khỏi những ý nghĩ lẫn lộn dày vò, nếu như anh không cố sức bật dậy, xỏ dép vào chân bước ra ngoài. Bầu trời vẫn xanh đấy như tịnh không một thoáng gió. Mọi ý nghĩ đều ngưng đọng. Một điều gì rất mới vừa chợt đến, khiến bàn chân anh cứ bước về phía rừng tràm và cây thông già đơn độc kia. Cỏ đã kịp lên xanh, có phải là để nói với người đang sống về giấc bình yên của người đã nằm xuống? Huy đứng bất động trước nấm mồ người đồng đội, nước mắt Huy trào ra. Những giọt nước mắt vừa xót thương vừa trách móc.

Năm 1975, đất nước hòa bình. Huy có mặt trong quân đoàn làm nhiệm vụ quy tụ mộ liệt sỹ ở chiến trường về nghĩa trang liệt sỹ Trường Sơn. Sơ đồ ngôi mộ của Hải đã được ghi khắc trong lòng anh. Huy đã cùng đồng đội luồn rừng đến nơi Hải yên nghỉ. Bom đạn đã cày xới, san bằng ngôi mộ. Nhưng nhờ gốc thông đánh dấu tuy đã cụt ngọn, các anh đã cất được hài cốt của Hải đưa về nghĩa trang…

Khuya lắm rồi. Gió biển về đêm se lạnh. Trong hương vị mặn mà của biển mà gió đưa tới có chút gì nồng chát. Huy đã ngừng lời. Từ đầu câu chuyện đến giờ tôi im lặng. Và bây giờ cũng không muốn nói một câu gì thêm, sợ rằng một lời nào trong lúc này cũng làm cho tâm hồn anh thêm tê buốt. Tôi vẫn cầm trong tay bức thư của Lý. Màu mực lâu ngày có phai đi chút ít nhưng các mép giấy vẫn thẳng. Tôi là người thứ hai được đọc bức thư ấy và bức thư cũng mới chỉ được đọc hai lần. Có lẽ Huy không muốn phải nhìn lại lần nữa bằng chứng mà anh không muốn tin, dẫu biết rằng không thể trốn chạy sự thật.

Huy cố xoa dịu vết thương bằng cách dìm sâu chôn chặt nỗi đau khổ của mình xuống nơi sâu kín nhất của tiềm thức. Anh không bao giờ nhắc lại chuyện ấy để tránh khơi dậy nỗi dằn vặt. Anh luôn tự nhủ mình hãy bình tĩnh để xua đi sự dằn dỗi, bực bội thường xuất hiện trong lòng mỗi khi trong cuộc sống Lý có điều gì đó chưa thật vừa ý anh, trong hạnh phúc làm lại có điều gì chưa thật suôn sẽ và trọn vẹn.

Hai chúng tôi vẫn nằm yên lặng như đã ngủ. Tôi chìm mình trong một ý nghĩ, một cảm xúc gì rất giống với sự phẫn nộ trào lên. Muôn đời đáng nguyền rủa nỗi cô đơn trống trải của những người vợ mòn mỏi chờ chồng. Và muôn đời đáng nguyền rủa cái đêm mưa bão dữ dội, đêm mà hai cuộc đời đơn côi gặp nhau trong sự đồng cảnh và bất ngờ hòa tâm hồn vào nhau…

Huy ngồi dậy vặn to ngọn đèn dầu, tay với ống điếu lào mồi thuốc. Đôi mắt đen trũng sâu ánh lên vẻ đau khổ rắn rỏi. Tiếng rít thuốc ngắn và uể oải, nhưng cháu bé vẫn giật mình, trở dậy, gọi bố thảng thốt. «Ngủ đi con yêu của bố, ngủ đi rồi mai mẹ về sẽ mua quà cho con». Lời vỗ về âu yếm của anh lại khiến cháu tỉnh hẳn, và bất giác nhoẻn cười. Chao! nụ cười ngái ngủ mà tươi rói. Đôi lúm đồng tiền cứ chụm vào rồi lại giãn ra, đôi lúm đồng tiền vẫn xoáy sâu, tròn xoe, nhức nhối.

Huế, tháng 6-1985
P.T.B.T.
(18/4-86)







Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • CHƠN ĐỨCLTS: Trường Trung cấp phật học Huyền Không thuộc hệ phái nguyên thuỷ Thừa Thiên Huế dịp tết Nguyên Đán Ất Dậu 2005 đã phát động cuộc thi sáng tác thơ văn nhằm khuyến khích Tăng Ni sinh trên con đường “Duy tuệ thị nghiệp”.Sông Hương trân trọng giới thiệu truyện ngắn “Cuộc đi cuộc về” của CHƠN ĐỨC được giải nhất trong cuộc thi này.

  • LTS: Đây là truyện ngắn đầu tay của nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường, hồi đó ký tên là Chiêm Thanh, in ở báo Mai, số tháng 11/1964. Ngày ấy tác giả mới 27 tuổi. Truyện mang hơi hướm của văn học hiện sinh rất phổ biến thời bấy giờ: Một nỗi cô đơn đến xa lạ, cùng với niềm kiêu hãnh thầm kín về chính bản thân mình, và tình yêu cũng trở thành một chỗ ẩn náu không an toàn trước một chủ thể đã tự khẳng định trong sự đề kháng như một thứ tự do tuyệt đối.Sau đây, chúng tôi xin giới thiệu lại truyện ngắn “Vườn cỏ ngủ yên” để bạn đọc hiểu rõ hơn con đường văn học đầy trăn trở của tác giả.

  • CAO THỊ VÂN ANH          Kính viếng cô yêu dấu!Từ khi là một cô bé con tôi đã mong Tết về. Tôi mong Tết về không phải là vì được nghỉ mấy ngày Tết rong chơi ngoài đồng cùng lũ bạn trong xóm, càng không phải là do bữa cơm ngày Tết của nhà tôi có bánh chưng và nhiều món ăn ngon khác hẳn với ngày thường. Tôi mong Tết đến là vì một lý do rất đơn giản: - Năm nào cũng vậy, cô tôi sẽ lại trở về quê vào một ngày giáp Tết.

  • Ý GIANGKhông biết vì sao cứ về chiều là nó buồn. Mà vì sao lại buồn nhỉ. Nó cứ đi đi lại lại mà miệng cứ lầm bầm cái gì đó chẳng có ai hiểu nổi. Mà chính nó cũng không hiểu nữa cơ mà.

  • TRÂN GIANGCây cải mẹ trồng nay đã hóa thành cây cải dạiLặng lẽ giữa đồng, ngơ ngác trổ hoaCon vô tình, chiều thơ thẩn bước quaNghe mùi cải cay nồng trong sống mũi

  • LÊ THỊ DIỄM HẰNG(Nhóm nghiên cứu - phê bình lý luận trẻ)

  • Nguyễn Văn Luân - Phan Thị An (Khoa Văn ĐHSP Huế)

  • LÊ THỊ QUANG HYPhải chi anh đừng đếnPhải chi em đừng đếnÁnh mắt tìm ánh mắtXốn xang trước xuân thì

  • LTS: Như đã thông báo ở cuộc toạ đàm “Văn học trẻ Huế - nhìn lại và phát triển”, chuyên mục Trang viết đầu tay trên Sông Hương từ nay sẽ xuất hiện đều đặn trở lại và dành cho những trang sáng tác đầu đời của các tác giả tuổi dưới ba mươi. Chuyên mục chờ đón tất cả những sáng tác đầu tiên của các tác giả trẻ trên khắp mọi miền đất nước. Tác phẩm gửi về cho chuyên mục này xin ghi rõ “Bài gửi Trang viết đầu tay” và có vài dòng thông tin về tác giả.Dưới đây, xin giới thiệu ba tác giả trẻ đến từ các trường đại học ở Huế và ở Hà Nội.

  • ...Dáng mong manh, dáng ngời ngờiCó mang dáng mẹ một đời bận conLòng trong trắng, mắt mỏi mònHừng hừng sau những mấy ngàn mây che...

  • ...Ôi thời gian của những tháng ngày quaTa vô tình hái hoa và bắt bướmĐể bây giờ nuối tiếc quãng đường đi...

  • LÊ PHƯƠNG THẢOSân ga thưa thớt bóng người. Vài chiếc xe đang nằm đợi khách trên nền gạch bỏng rát. Nắng hầm hập đỏ lửa. Quán xá vắng vẻ khách, bà chủ quán miệng móm mém nhai trầu, tay cầm quạt, quạt phành phạch để cố xua đi cái nóng đang bám lấy người.

  • Ngô Thị Thục Trang - Đinh Ngọc Anh - Lê Thị Quỳnh Thư - Hoàng Thị Huyền Trang - Lê Thế Lạp - Nguyễn Thị Huỳnh Nga

  • NGÔ HỮU KHOATruyện ngắn

  • Lâu nay Trang viết đầu tay luôn là một không gian thoáng đãng dành để “trưng bày” những cây bút có triển vọng trên khắp đất nước. Từ đấy, khá nhiều tác giả đã tìm được mình trong cuộc dấn thân đầy bi lụy. Số báo này, Sông Hương xin giới thiệu hai khuôn mặt hoàn toàn vô ưu trong nếp nghĩ và trong sáng trong cách thiền định; như một chút tình mong hồi âm tới tâm hồn vốn rất nhạy cảm của những bạn thơ.

  • ĐẶNG NHƯ PHỒN - TRẦN VĂN LIÊM

  • PHAN ĐÌNH ĐẢMTruyện ngắn

  • NGUYỄN LIÊM - NGUYỄN ĐỨC DUY

  • BẠCH DIỆPLGT: Cách đây hơn 20 năm, tôi được mời đi sáng tác về ngành Công an cùng vợ chồng nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường - Lâm Thị Mỹ Dạ. Đi cùng chúng tôi là một nữ công an trẻ xinh đẹp, hát  hay, tên là Bạch Diệp. Rồi cuộc mưu sinh cơm áo dằng dặc, tôi không còn biết Bạch Diệp trôi dạt về đâu nữa. Tình cờ mới đây, tôi nhận được điện thoại của Diệp: “Diệp vẫn còn sống đây. Vẫn ở Huế...”. Mới hay Bạch Diệp mở một gallery tranh nhỏ ngay đầu cầu Trường Tiền. Gặp lại Bạch Diệp, điều ngạc nhiên nhất đối với tôi là em làm thơ. Một thứ thơ mới mẻ, đầy tâm trạng. Xin giới thiệu với bạn đọc chùm thơ mà theo Bạch Diệp thì “còn non lắm”...                                                            NGÔ MINH

  • Bỗng dưng đi dọc phốGặp trong ánh mắtChủ những căn nhàNhư thể vỡ oà những điều họ nghĩ...