Lễ hội hoa

14:33 11/02/2009
KOMASHU SAKIO (Nhật Bản)Sinh 28/1/1931 tại Osaka (Nhật Bản). Nhà văn chuyên viết truyện khoa học giả tưởng nổi tiếng của Nhật Bản.Tốt nghiệp Đại học Tổng hợp Kyoto , chuyên ngành Văn học Italia.Từ năm 1957 là phóng viên Đài Phát thanh Osaka và viết cho một số các báo. Năm 1961 chiến thắng trong cuộc thi truyện ngắn giả tưởng xuất sắc do tạp chí "SF Magasines" tổ chức.Tác phẩm của Komatsu đã được dịch ra rất nhiều thứ tiếng trên thế giới.


Dọc hai cánh tường vây bên lối vào công viên vắng ngắt. Yosiko tình cờ đi ngang qua đang ngạc nhiên về điều này, chợt có tiếng nói:
- Nhiệt liệt chào mừng quý khách, xin mời.
Cô hoảng sợ ngoảnh lại. Đứng trước mặt cô là một chàng thanh niên vóc dáng cân đối.
- Xin được phép tháp tùng cô chứ ạ?
- Cái gì, các anh hiếm khách vậy sao? – Yosiko hỏi.
- Từ tuần trước đến giờ cô là người đầu tiên. – Chàng trai nhã nhặn mỉm cười. -  Mọi người đã ngừng để tâm đến cái đẹp rồi. – Chợt trong giọng anh ta vang lên những âm sắc kim khí. – Vào cửa mất tiền – một trăm năm mươi đồng – dành cho hướng dẫn viên. Xin mời trả tiền.
Yosiko trao tiền. Chàng thanh niên để cho cô đi qua cửa quay.
- Cô qua đi, - anh ta nói. – Hơi tối, nhưng cô cứ đi vào đi, rồi chờ tôi một lát.

Khi mắt Yosiko đã quen với bóng tối chập choạng, cô nhận thấy mình đang đi lên đồi, còn xung quanh là những bóng cây đang thẫm dần. Phía sau chúng bầu trời buổi rạng đông vừa hiện.
- Cô thích không? – giọng nói âm vang ngay phía trên tai cô.
Yosiko bất giác rụt đầu lại.
- Thế những bông hoa đâu?
- Có ngay. Nhìn này, - chàng thanh niên nói. – Dành cho cô đấy.
Có cảm tưởng như anh ta đang quay tay quay của một cỗ máy nào đó.
Bầu trời phía Đông rạng dần, đường chân trời nhuốm màu vàng óng, sau đó ngả hồng, những cụm mây phát sáng lóng lánh xuất hiện, những tia nắng mặt trời chiếu xuyên qua đám cành đan bện vào nhau.
Trên các thân cành trơ trụi phồng căng lên những nụ hoa bé xíu, xinh xắn màu hồng dìu dịu. Những bông hoa nở bung ngay trước mặt.
Yosiko đứng dưới trời xuân giữa hoa anh đào đua nở.
- Thật là đẹp biết nhường bao! – cô bất giác thốt nên lời.
- Cô thích không? – chàng thanh niên nói, nhìn đăm đăm vào khuôn mặt Yosiko. – Nhưng cô tuyệt đẹp hơn những bông hoa.
Yosiko đỏ mặt. Chàng thanh niên đưa tay mời cô đi theo mình.

Đi xuống phía dưới theo dọc hành lang anh đào nở hoa, chàng thanh niên bí mật nhấn chiếc nút gắn trên một trong các thân cây. Từ đâu đó thoảng tới ngọn gió ấm áp. Những cánh hoa xoay tròn trong không khí như cơn bão hồng nhợt nhạt.
- Đúng, dịch vụ của các anh rất cao cấp, - Yosiko mỉm cười.
- Tất nhiên, - chàng thanh niên nói.
Lối đi dưới những hàng cây anh đào đã kết thúc. Bên chân đồi, từng chùm hoa đậu tía diễm lệ màu phơn phớt tím từ trên cao buông rủ la đà. Ong phấn hoa kêu vo ve mơ màng. Trên mặt nước ao tối đen vươn lên những thân cỏ xanh, những cánh hoa bách hợp nặng trĩu, êm mượt, sắc trắng chói lóa lặng lẽ hé nở.
Càng đi tới, phía trước Yosiko đua nở thêm càng nhiều loài hoa mới lạ hơn. Nhưng bất chợt quang cảnh trở nên thẫm tối. Vầng trăng đã lên đồi. Trên bãi trống, trong những tia sáng bạc lấp lánh, cỏ lau kaya dợn sóng nhấp nhô, còn đằng sau ngọn đồi đêm hiện lên thêm một bãi trống nữa ngập trong hương thơm nồng đượm của hoa cúc. Những hoa cúc vườn, những hoa cúc đồng nội... Tiếng hươu kêu chói đanh bay vụt qua thung lũng chìm trong rừng phong cháy rực. Lá rụng xào xạc dưới bước chân. Yosiko run rẩy.
- Sắp đến cửa ra, - chàng thanh niên nói. – Chúng ta đã ở trên đồi và đi vòng quanh nó. Cô thích chứ?

Yosiko im lặng. Mưa bụi ảm đạm và buốt chạm vào má cô. Gió bắt đầu lạnh thấu tận xương. Lá rụng như mưa.
- Sắp đến cửa ra rồi, - chàng thanh niên nói. – Cô có thật thích không? Tôi hi vọng cô sẽ trở lại với chúng tôi lần nữa chứ?
- Không. Xin miễn cho. Thế là đủ rồi.
- Cô sao vậy? – chàng thanh niên buồn rầu hỏi. – Không lẽ như vậy còn chưa kì diệu?
- Ồ, tất nhiên là kì diệu rồi! Anh thấy ngay nó đáng bao nhiêu tiền còn gì! Thực quả là tiện, khi ngay lập tức trong chừng đâu có nửa giờ đồng hồ được ngắm hoa của tất cả các mùa trong năm. Nhưng tôi cảm thấy hình như cái đẹp thực sự chỉ có thể bắt gặp khi ta được ngắm độ nở hoa ngắn ngủi theo đúng nhịp đất trời mà thôi. Đã rõ là một trăm năm mươi đồng không phải là giá đắt với những gì mà anh cho tôi xem, nhưng... - Yosiko bỗng cười sặc sụa. – Nhưng trong công viên của anh cả thông lẫn mận đều không có [hai loại cây luôn có mặt trong tranh phong cảnh Nhật Bản truyền thống].

Khi Yosiko đã đi khỏi, một gã râu ria tua tủa từ sau thân cây ló ra.
- Hừ-hừm! – gã ta nói. – Dở ẹc! Cô gái nói về những cây thông và mận nào đó. Cậu có biết, như vậy là sao không?
- Tôi làm sao biết được? – chàng hướng dẫn viên – người máy có thân hình cân đối đáp lời.
KIỀU VÂN dịch

(nguồn: TCSH số 192 - 02 - 2005)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • HANS CHRISTIAN ANDERSON   

    Hans Christian Andersen sinh tại Odense, Đan Mạch, thuộc gia đình bình dân, cha là thợ đóng giày, mẹ là thợ giặt. Tuy gia cảnh tầm thường, cha ông lại say mê văn học, ông có cả một tủ sách văn học quý giá. Từ sau khi cha qua đời (năm Andersen 11 tuổi), cậu bé đã được thỏa thích đọc những quyển sách cha để lại.


  • George Saunders - Franz Kafka

  • Brazil, nhà văn danh tiếng Jorge Amado nói, không phải là một quốc gia mà là một lục địa. Trong phần đóng góp mới nhất của loạt nhà văn trẻ xuất sắc được tạp chí Granta giới thiệu, họ kể những câu chuyện rộng lớn và hấp dẫn của xã hội Brazil hiện đại và ai là tương lai của nó; trong những nhà văn chưa từng được dịch và giới thiệu này góp mặt có Ricardo Lísias đã xuất bản hai tiểu thuyết rất hấp dẫn người đọc.
    Xin chuyển dịch sang Việt ngữ từ bản dịch sang Anh ngữ của Daniel Hahn: “My chess teacher”.
                                  Dương Đức dịch và giới thiệu

  • Daly sinh trưởng tại thành phố Winchester, bang Indiana, Hoa Kỳ. Ông có bằng Cử nhân Văn chương của đại học Ohio Wesleyan University và bằng Bác sĩ Y khoa của đại học Indiana University. Trong 35 năm, ông là bác sĩ phẫu thuật tại Columbus, Indiana. Ông từng là một bác sĩ phẫu thuật cấp tiểu đoàn trong chiến tranh Việt Nam.

  • AMOS OZ

    Sáng sớm, khi mặt trời chưa mọc, tiếng gù của đôi chim bồ câu trong bụi cây bắt đầu trôi qua ô cửa sổ để mở.


  • ALBERTO MORAVIA

  • KATHERINE MANSFIELD (Anh)     

    Thời tiết thật tuyệt vời. Người ta sẽ không có một bữa tiệc ngoài trời hoàn hảo hơn nếu họ không tổ chức tiệc vào ngày hôm nay.

  • Shun Medoruma (sinh năm 1960) là một trong những nhà văn đương đại quan trọng nhất của Okinawa, Nhật Bản. Ông được giải Akutagawa Prize năm 1997 với truyện ngắn “Giọt nước” (Suiteki).

  • Có lẽ tác giả tâm đắc lắm với truyện này nên mới chọn để đặt tên cho cả tuyển tập. “The Persimmon Tree, and Other Stories (1943)” gồm 15 truyện ngắn, góp phần mang lại chỗ đứng vững vàng trong văn đàn nước Úc cho nhà văn nữ Marjorie Barnard (1897-1987), người có thể sáng tác nhiều thể loại khác nhau, kể cả phê bình và lịch sử.

  • MARK TWAIN  

    M. Twain (1835 - 1910) là nhà văn lớn của Mỹ, từng phải lăn lóc nhiều nghề lao động chân tay trước khi trở thành nhà văn, do đó văn của ông rất được giới lao động ưa chuộng.

  • L. TOLSTOY

    Các anh em từng nghe nói rằng: mắt đền mắt, răng đền răng; còn ta nói với các anh em rằng: đừng chống lại kẻ ác. (Phúc Âm theo Matthiew V, 38, 39).

  • VẠN CHI (Trung Quốc)

    Tôi nhớ hình như ở đây có một bến ô tô buýt. Phải, phải rồi, ngay chỗ giờ đây cô gái kia đang đứng, dưới ngọn đèn đường ảm đạm ấy. Tôi thong thả bước tới, hỏi thăm.

  • Peter Bichsel sinh tại Lucerne (Thụy Sĩ) ngày 24 tháng 3 năm 1935, là con của một người thợ thủ công. Ông là nhà giáo dạy tại một trường tiểu học cho tới năm 1968.

  • Chitra Banerjee Divakaruni sinh năm 1957 tại Calcutta, Ấn Độ. Bà học đại học tại Đại học Calcutta. Năm 1976, bà đến Mỹ học thạc sĩ và tiến sĩ, sau đó dạy văn chương tại các đại học ở đó. Bà làm thơ, viết tiểu thuyết và truyện ngắn, được trao nhiều giải thưởng văn học. Ngoài ra bà còn sáng lập tổ chức Maitri chuyên trợ giúp phụ nữ Nam Á bị xúc phạm.

  • SAKI   

    1. Saki là bút hiệu của nhà văn Hector Hugh Munro (1870 - 1916), sinh tại Miến Điện (nay là nước Myanmar) khi nước này còn là thuộc địa của Anh.

  • Kevin Klinskidorn trưởng thành ở Puget Sound - một vùng ven biển tây bắc bang Washington và hiện sống ở bờ đông tại Philadelphia. Anh đã được giải thưởng Nina Mae Kellogg của đại học Portland State về tác phẩm hư cấu và hiện đang viết tiểu thuyết đầu tay.

    Truyện ngắn dưới đây của anh vào chung khảo cuộc thi Seán Ó Faoláin do The Munster Literature Center tổ chức năm 2015.

  • NAGUIB MAHFOUZ  

    Naguib Mahfouz là nhà văn lớn của văn học Arab. Ông sinh năm 1911 tại Cairo (Aicập) và mất năm 2006 cũng tại thành phố này. Mahfouz đã viết tới 34 cuốn tiểu thuyết và hơn 350 truyện ngắn. Cuốn tiểu thuyết lớn nhất của ông là Bộ ba tiểu thuyết (The trilogy) (1956 - 1957).
    Mahfouz được trao giải Nobel văn chương năm 1988.

  • Pete Hamill sinh ngày 24 tháng 6 năm 1935, tại Brooklyn, New York, Hoa Kỳ. Ông là nhà văn, nhà báo. Ông đi nhiều và viết về nhiều đề tài. Ông từng phụ trách chuyên mục và biên tập cho báo New York Post và The New York Daily News.

  • Truyện này được dịch theo bản tiếng Pháp nên chọn nhan đề như trên (Je ne voulais que téléphoner, trong cuốn Douze Contes vagabonds, Nxb. Grasset, 1995) dù nó có vẻ chưa sát với nguyên bản tiếng Tây Ban Nha của tác giả (Sole Vina a Hablar por Teléfono) - Tôi chỉ đến để gọi điện thoại thôi.

  • Eugene Marcel Prevost, nhà văn và là kịch tác gia người Pháp, sinh ngày 1/5/1862 tại Paris, mất ngày 8/4/1941 tại Vianne, thuộc khu hành chính Lot- et-Garonne. Năm 1909, ông được mời vào Hàn lâm viện Pháp.