Gloria J

08:40 17/07/2019

TRẦN BĂNG KHUÊ  

1. Nàng bứt rứt ngồi xuống chiếc ghế gần giá sách nhỏ của Gloria J. Chỉ có lèo tèo một vài quyển, còn lại là các tờ bướm quảng cáo du lịch, hay offer café, nhà hàng nào đó đang giảm giá vài chục phần trăm rải rác trên thành cửa sổ.

Mịnh họa: Lê Văn Ba

Thế giới ở đây thật nhỏ bé. Hệt như, nàng chỉ cần mở bàn tay ra, là có thể nắm trọn toàn bộ hơi thở của thế giới này lại và chơi đùa với nó vậy.

Nàng nhớ Huế.

Khá lâu rồi, nàng quên mất mình là một phần của Huế. Một thứ cảm thức ngây thơ, hồn nhiên của tuổi trẻ, những năm mười bảy mười tám tuổi. Nhớ Huế, vì nhớ người ở Huế, hoặc người đã rời Huế mà đi. Như nàng vậy. Mùa đông xứ sở này, giống hệt với Huế. Một cây cầu nhỏ bắc ngang qua thành phố, đứng từ xa, nàng vẫn thấy một màn sương mù buổi chiều tối giăng đầy khiến nàng mơ hồ nghĩ đó là cây cầu Bạch Hổ.

2. Gloria J, chỉ lạnh lùng một chút thôi vào những ngày đông giá. Nhưng, chàng biết nó cũng đủ dịu dàng ủ ấm những trái tim nhạy cảm. Hãy nghĩ về mùa hè vui vẻ, mùa thu lãng mạn, mùa xuân mời gọi tình yêu. Chàng đã mơ thấy nhiều lần về một cô gái lạ mặt, có nỗi buồn khắc trên mi mắt. Và chàng thì chưa có người yêu. (Đã lâu chàng không biết đến tình yêu là gì). Chàng cần phải có người yêu, (ai cũng bảo chàng cần phải sớm có người yêu) để còn tranh thủ hò hẹn như thời tuổi trẻ. Trái tim chàng lúc nào cũng mới mẻ, như chưa bao giờ yêu vậy. Vì thế chàng đến Gloria J. Chàng muốn tìm cô gái có đôi mắt buồn. “Chàng vốn dĩ là người rất yêu đời”, chàng nghĩ, thế giới sẽ cần đến chàng, những người cô độc sẽ cần đến chàng, và dĩ nhiên, chàng tự tin rằng, “chắc chắn chàng sẽ biết cách làm một cô gái có đôi mắt buồn vui vẻ”.

Thứ bảy, chỉ thứ bảy, chàng mới có thời gian để đến Gloria J tìm kiếm cô gái ấy. Hệt như việc chàng tìm kiếm những ánh nắng lấp lánh ẩn nấp dưới từng tán lá vàng kì lạ của mùa thu (dù rằng mùa thu trước đã đi qua từ rất lâu rồi, và mùa thu này nữa cũng sẽ sớm từ bỏ chàng thôi).

3. Không ai phát hiện ra Gloria J đẹp lung linh trong những ngày mùa đông. Có rất nhiều người đến Gloria, đủ loại tầng lớp. Nhưng đa phần là các nam thanh nữ tú, sinh viên, hoặc một vài người đi làm công sở gần đó tranh thủ giờ giải lao. Họ đến Gloria J, chọn cho mình một góc ngồi thích hợp và lặng im mải miết với các thiết bị công nghệ cầm tay. Thế giới di động trên những màn hình cảm ứng, không phải bên ngoài bầu trời - mặt đất, không phải dưới cơn mưa rào phớt nhẹ trong nắng bất chợt, hay ở đám hoa cỏ đủ màu sắc bung nở bốn mùa.

Gã quan sát thế giới loài người trong không gian của Gloria J. Gã, một nghiên cứu sinh kiến trúc có tâm hồn mơ mộng. Đề tài của gã liên quan đến không gian công cộng. Có thể Gloria J cũng là một không gian công cộng có ý nghĩa nào đó đối với gã. Hoặc đơn giản hơn, nó chỉ là một nơi gã muốn đến, muốn ngồi xuống ngay đó, gần cây sao già rụng lá lả tả mùa tàn thu.

Gã thích nhạc cổ điển, thích đọc sách, thích God father. Gã nói, gã đã xem đi xem lại rất nhiều lần God father mà vẫn thấy không thỏa mãn. Có bận, gã nói với bạn gã rằng, (một người bạn cũng mê những câu chuyện về các ông trùm của miền Sicily như gã): “hãy chú ý đến những biểu tượng trong God fa- ther. Mọi thứ tồn tại đều hàm chứa một lý do nào đó. Dù chỉ là một quả cam”.

4. Thi thoảng gã có làm thơ.

Mà thôi, gã nghĩ lại, gã vẫn chỉ là kẻ xa lạ với thế giới. Gã không nên làm thơ. Gã nên sáng tác nhạc, chơi guitar cổ điển và cần một cô gái có đôi mắt biết nói ở bên cạnh. Gã đã hơn ba mươi tuổi. Loài người vẫn xa lạ với gã biết bao nhiêu. Họ chẳng thích gã làm thơ đâu. Kể cả một cô gái nào đó ở thời buổi này.

Gloria J, theo như gã biết là một điểm hẹn dành cho những người trẻ. Họ sẽ tìm kiếm nhau bằng những click, bằng những tin nhắn rồi sau đó gặp gỡ. Gã chẳng thấy hứng thú lắm. Nhưng đôi khi gã cũng thử lướt lướt qua các profile, những khuôn mặt. Rồi gã thất vọng. Bỏ qua. Vì thế, cuối cùng gã vẫn cô đơn. Một người đàn ông thành đạt, đẹp trai, lãng tử. Gã không nghĩ mình lại cô đơn. Hơn ba mươi tuổi, trải qua vài mối tình không đâu vào đâu, gã vẫn chăn đơn gối chiếc giữa một căn phòng trong một căn phòng khác và nằm mơ về những bức tường ngột ngạt.

Gã từng nghĩ, chẳng phải vì gã thích Gloria J, cũng không hẳn là nơi khiến gã tò mò lắm về các cuộc hò hẹn hay những mối quan hệ khác sau một cái click của thời đại công nghệ số. Gã muốn đến Gloria J để tự an ủi sự cô đơn vui vẻ bằng cách tìm kiếm thêm những nỗi cô đơn khác.

Nhưng thật ra, là vì gã mơ mộng thì đúng hơn. Gã muốn quan sát nhịp sống của thế giới di động xung quanh một không gian nhỏ như Gloria J. Hoặc vì vài lý do tẹp nhẹp khác. Chẳng hạn, ngắm những đổi thay sắc màu trên một cành cây lớn. Bầu trời nấp trong lá, mặt đất cũng nấp trong lá. Mùa đông, cây chỉ còn xương gầy mong manh. Gã ở bên ngoài những thứ tinh tế đó. Một mình quan sát thế giới cô độc giữa những vòng khói thuốc.

5. Nàng lại đến Gloria J.

Nàng lại nhớ Huế.

Hầu như thời gian nàng đến Gloria J là chỉ để hoài niệm về những năm tháng cũ kỹ, mường tượng về một thế giới riêng không ai có thể chạm đến được. Nàng có đôi mắt khá buồn. Rưng rức. Chỉ cần nàng ngước mặt, cả một khoảng không gian chỉ muốn tan chảy rơi lệ. Huế của nàng cũng buồn như thế. Nhiều lần, nàng để ý thấy một đôi mắt khác, rất long lanh, rất vui vẻ. Đôi mắt đó khiến Gloria J xám lạnh cũng trở nên hoạt bát, lấp lánh ánh nắng ấm áp.

“Thế giới thật đông đúc, nhưng hẳn là rất cô đơn”, nàng gõ một dòng ngắn ngủi trên màn hình điện thoại rồi nhấn nút send. Chỉ là một dòng tin nhắn. Nàng không để ý đã gửi nó đến đâu, và người nhận sẽ là ai. Nàng chỉ nhớ mang máng, hình như đó là một chàng trai có đôi mắt kính vui vẻ.

Xung quanh nàng, tại Gloria J này, cô đơn vây kín. Ở đây chẳng có những cuộc hò hẹn như nàng đã từng nghĩ về tuổi trẻ. Vậy mà họ không hề biết mình cô đơn. “Hoặc giả, có thể họ cảm thấy cô đơn thật sự trong chốc lát và sẽ cô đơn dài lâu nếu thiếu những thiết bị công nghệ cầm tay có màn hình cảm ứng đó”. Nàng liếc nhìn đôi bạn bên cạnh, mỗi người cầm trên tay một chiếc smartphone, họ chưa nói với nhau câu nào. Nàng cụp mắt xuống buồn bã, nghĩ ngợi, “họ thật là cô đơn”. Nhưng, ngay lập tức nàng có cảm giác ai đó đang nhìn nàng, quan sát nàng, hệt như nàng đã lén quan sát Gloria J này vậy.

6. Thế giới loài người bây giờ thật kỳ lạ. Không phải bên ngoài khung cửa sổ, không phải bên ngoài bầu trời - mặt đất lấp lánh thứ linh hồn cuộc sống kì diệu mà chàng thấy mỗi ngày. Chàng có cảm giác như giá trị mỗi khoảnh khắc tồn tại của con người thật sự đã tan biến mất trong thế giới này thì phải?

Hôm nay, cuối tuần. Chàng quyết định rời khỏi office. Chàng cho phép mình thả lỏng sự mơ mộng một ngày đẹp trời, cuối mùa thu. Gió hắt nhẹ qua khung cửa sổ. Chàng ngồi đối diện cô gái có đôi mắt buồn ấy, len lén quan sát nàng. Hệt như nàng đang lén quan sát thế giới thu nhỏ trong Gloria J.

Chàng vẫn một mình đến Gloria J, gọi tách cà phê ấm nóng, chầm chậm thưởng thức nỗi cô độc nở hoa trong lòng và quan sát cô gái có đôi mắt buồn, cùng với một thế giới di động nhấp nháy trên màn hình có ánh sáng xanh. Chàng bất giác nhìn xuống gót giày mình, một cục bông mịn màng đang cọ cọ cái mũi xinh xắn vào gấu quần jeen của chàng. “nỗi cô độc đáng yêu nhất ở Gloria J đây rồi”.

Chàng cúi người, bế chú mèo tam thể, vừa tự hỏi “nỗi cô độc đáng yêu này từ đâu đến nhỉ?” “Nó là Gloria”, tiếng nói thốt ra rất nhẹ, thoảng như gió. Chàng ngước nhìn và bắt gặp một đôi mắt buồn thăm thẳm.

“Lại thêm một nỗi cô độc đáng yêu”, chàng thầm nghĩ.

“Gloria à”, chàng giả vờ đáp lời hờ hững. Nhưng lòng thì đã rộn ràng, rồi chàng bắt đầu lúng túng. Hơn ba mươi tuổi chàng vẫn bị lúng túng trước những vẻ đẹp bí ẩn kì lạ đó. Nàng hồn nhiên như cỏ hoa bên ngoài thế giới mà chàng vẫn thường xuyên quan sát và chiêm ngắm một mình. Nàng ngồi xuống chiếc ghế còn lại, đưa tay đón Gloria từ chàng. Gloria dụi đầu vào lòng nàng, lặng lẽ hưởng thụ cảm giác được âu yếm, vuốt ve. Nàng không nói gì thêm. Chàng cũng vậy. Họ lặng im ngồi ngắm thứ ánh sáng trên ngọn cây qua lớp kính mỏng, cho đến giờ nhân viên quán đến thông báo, rằng họ sắp đóng cửa. Chàng đứng dậy. Nàng cũng thế. Không chào hỏi, không hẹn hò gặp lại. Chàng bước ra đường. Nàng quay đầu ngược hướng. Gió hắt xuống vai nàng, len lỏi vào trong những sợi tóc mai, buốt lạnh. Trên vỉa hè, lá rụng thành từng lớp chồng lấn lên nhau. Tàn thu.

7. Gã trở về phòng, bần thần, nghĩ ngợi về Gloria J.

“Có khi nào đây là nỗi cô độc gã đang tìm kiếm”.

Gã nhớ trên phần profile hò hẹn của gã còn một tin nhắn từ đâu đó gửi tới mà gã chưa kịp đọc. Gã hồi hộp mở nó ra, duy nhất một dòng ngắn ngủi, “Thế giới thật đông đúc, nhưng hẳn là rất cô đơn”. Phía trên profile lạ, chỉ có một chữ J.

Gã khá thích thú với những cuộc chơi mang tính đánh đố, thử thách. Một chữ J bí ẩn. Chẳng thể nào là Gloria, con mèo tam thể đáng yêu đó, hoặc là cô gái có đôi mắt buồn mà gã vẫn thường xuyên nằm mơ, và gã nghĩ dường như đã gặp nàng ở quán café Gloria J.

“sẽ đến Gloria J vào thứ bảy”, gã lẩm bẩm, thật tình thì gã muốn đến sớm hơn nếu không bận bịu với công việc nghiên cứu và làm thêm gần như kín tuần.

Gã biết rằng trong thế giới di động trên màn hình cảm ứng vẫn còn có những sắc màu cuộc sống khác ẩn nấp đâu đó nếu gã chịu khó quan sát và tìm kiếm. Con người có thể cô đơn nhưng thế giới thì không. Gã nhớ Glo- ria J. Lần đầu tiên gã thấy nhớ một quán cà phê và nhớ một con mèo tam thể. Gã ngước mắt nhìn ra phía nhánh cây xương gầy và lạnh bên ngoài cửa sổ ngay vị trí ngồi trong office của gã. Gió tạt nhẹ. Vài chồi non bắt đầu đâm lộc mùa xuân. Tình yêu đến từ bầu trời và mặt đất. Hoặc cũng có thể từ Gloria J. Gã biết gã là người đàn ông có đôi mắt vui vẻ. Gã có thể chia sẻ nó cho cô gái có đôi mắt buồn kia.

8. Thứ bảy.

Gloria J đã tràn nắng từ sáng sớm.

Chàng trai đến muộn hơn. Nhưng, Gloria J vẫn còn nắng, dù là cuối mùa thu, và đông sắp về. Chàng nghiên cứu sinh kiến trúc, hơn ba mươi tuổi, đưa mắt tìm kiếm nỗi cô độc trong góc ngồi quen thuộc gần kệ sách nhỏ. Cô gái có đôi mắt buồn ngồi đó. Chú mèo tam thể cũng lặng lẽ rúc vào lòng cô lim dim mắt. Cô gái đang đọc sách thì phải. Chàng đến. Chàng tiến gần về phía nàng, đầy tự tin. Chàng cất tiếng, nhắc lại nguyên vẹn dòng tin nhắn lạ chàng vừa đọc, “Thế giới thật đông đúc, nhưng hẳn là rất cô đơn”. Nàng buông quyển sách xuống bàn, nhìn chàng, nhìn đôi mắt kính long lanh vui vẻ, rồi nói. “Phải, em là J”.

Một cơn mưa bất chợt ào ào đổ xuống bên ngoài mái hiên.

Nàng ngước nhìn cơn mưa rồi lẩm bẩm, “mưa như Huế”. Chàng thì thào, “hóa ra đây là người có đôi mắt buồn mà tôi luôn tìm kiếm”. Nàng quay lại nhìn chàng, dợm hỏi, “Anh làm gì ở thế giới cô độc này?” “Chăm chỉ mơ một giấc mơ bình dị của loài người”. Chàng trả lời hóm hỉnh.

Chàng liếc nhìn quyển sách nàng đang đọc. “God father” của Mario Puzo. Chàng ngạc nhiên, mỉm cười. “thế giới tròn như quả bóng”, rõ ràng là thế rồi. Chàng mạnh dạn hỏi về những biểu tượng trong tác phẩm mà ít người chú ý. J nói, “hãy chú ý đến những quả cam”. Chàng gật gù, đắc ý, nhấp một ngụm café. Lâu rồi chàng mới có lại cái cảm giác hẹn hò thú vị này. Một cô gái có đôi mắt buồn, một chú mèo tam thể, và một quyển sách.

Đời này, chỉ cần một chữ duyên là đủ.

Chàng lén nhìn đôi mắt buồn của nàng. J.

Chàng sẽ biết tên nàng sớm thôi, và nhiều thứ khác nữa, kể cả điều gì đã khiến đôi mắt nàng buồn đến vậy? Chàng nghĩ tiếp về một vài viễn cảnh khác, rằng, chàng biết chơi guitar cổ điển, chàng biết làm thơ, thi thoảng, chàng có sáng tác nhạc, hoặc bình phim chẳng hạn. Dĩ nhiên chàng cũng biết cách kiếm tiền.

Xung quanh chàng và J, người ta vẫn mải mê lướt tay trên những màn hình smartphone buồn chán, tẻ nhạt. Loài người đã hóa zoombie. Duy chỉ có chàng và J là không. Trong lòng chàng hân hoan, chàng không cần phải tự ti nhận mình là một gã đàn ông cô độc, một nghiên cứu sinh đa tài, hơn ba mươi tuổi vẫn yêu đời với căn phòng chăn đơn gối chiếc. Chàng có quyền hy vọng về thứ ước muốn giản dị, “tìm một nỗi buồn, và yêu thương, bảo bọc lấy nó”.

J bất chợt quay sang hỏi lại chàng lần nữa, “Anh làm gì ở thế giới cô độc này?”.

Nàng thật kỳ lạ, tuy nhiên chàng vẫn vui vẻ trả lời hóm hỉnh một câu duy nhất, “chăm chỉ mơ một giấc mơ bình dị của loài người”.

Một câu chuyện không đầu không cuối, không mở không kết ở Gloria J, quán café nằm trên góc Lorne st, mà tôi vẫn thường đến để quan sát thế giới và tuổi trẻ ở đó.

T.B.K  
(TCSH364/06-2019)



 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • PHẠM THỊ HOÀI

    Ngày mười lăm tháng hai năm một ngàn chín trăm tám mươi bảy, tòa án nhân dân thành phố H. mở phiên tòa xử một trường hợp đặc biệt.

  • NHẬT CHIÊU 

    Đúng là công viên rồi. Nhà của nhà thơ ở gần đây thôi. Chỉ cần xuống trạm xe buýt gần công viên, đi bộ năm phút là đến nhà tôi, đó là lời dặn dò của nhà thơ mà tôi còn nhớ như in.

  • NHỤY NGUYÊN

    Tôi thấy mình như quả bóng bị hút vào khoảng không, dính lên trần nhà, thoáng nhìn xuống, chính lúc này tôi đã rú lên.

  • ĐỨC BAN

    Giáo sư Lê Văn đến công tác tại tỉnh H. Ở đó ông được nghe một câu chuyện về vị vua Hàm Nghi thời nhà Nguyễn, trước khi bị giặc Pháp bắt đưa đi an trí bên châu Phi xa xôi, đã để lại cho dân làng Gia Ninh heo hút trong rừng sâu ba con voi vàng và một bộ long bào.

  • PHẠM DŨNG

    Các đại biểu về dự hội nghị văn thơ đều biết chị. Vì chị là tác giả của nhiều tiểu thuyết nổi tiếng và cũng bởi chị có một cách sống, như nhiều người nhận xét, kiêu ngạo và trác táng.

  • LÊ MINH PHONG   

    Huế trở lạnh. Đó là một điều hết sức quý giá với tôi. Buổi chiều, tôi mông lung bước trên hè phố khi tiếng chuông nhà thờ đang bay như những cánh chim trên không trung. Tất nhiên đó là những cánh chim không rõ hình thù.

  • NGUYỄN HIỆP

    Bước đi của ông nghiêng bên này, ngả bên kia, bóng nhảy qua nhảy lại thành hai chiếc bóng của một người.

  • NGUYỄN HUY THIỆP

    1. Gây chuyện
    Trong số người quen của tôi, tôi rất nể phục nhà nghiên cứu văn học K. Anh am hiểu các vấn đề lý luận văn học ở ta, lĩnh vực mà thú thực tôi không hiểu gì mấy. Những bài viết của K. có thời được nhiều người ví như "ngọn roi" quất vào "con ngựa sáng tác văn học" giúp nó phi nhanh hơn và không trật đường.

  • TRẦN BĂNG KHUÊ    

    1. Gã có thói quen mỗi buổi sáng thức dậy, gã thường tợp một ngụm Tequila và nhìn chăm chăm vào bức tường. Sau đó mới rời khỏi nhà, đến công sở. Nơi nào gã đến cũng có một bức tường tương tự như thế. Chỉ thiếu mỗi Tequila. Những bức tường xuất hiện ở khắp mọi nơi. Chỉ Tequila là không thể. Gã phải đến quán rượu. Ghé quầy bar của lão họa sĩ già.

  • LGT: Trần Bảo Định là một “tác giả mới”, từng là cựu sinh viên Văn khoa Đại học Đà Lạt, năm 2014, tròn 70 tuổi, mới công bố tập truyện ngắn đầu tay Kiếp Ba Khía (Nxb. Văn hóa văn nghệ) với giọng điệu Nam Bộ khá độc đáo, nên sách vừa in ra đã bán hết.

  • NGUYỄN THANH ĐẠM 

    Ba ngày nữa kết thúc chương trình hợp tác một năm dạy tiếng Pháp tại trường Đại học Đà Lạt, Lavande bần thần trước thời gian vụt trôi nhanh quá.

  • TỐNG NGỌC HÂN

    Đường vào Sài Cang là một con dốc không có tên vì xem ra chưa có cái tên nào xứng với nó. Vừa cao, vừa dài, vừa hẹp, lại vừa quanh co gấp khúc.

  • PHẠM NGỌC CẢNH NAM

    Thay vì cúi xuống đặt mũi dao đúng vào nơi quy định, giữa lỗ tròn của tấm khăn mổ trắng lóa thì anh lại bất giác nhìn lên mặt bệnh nhân.

  • PHẠM THANH THÚY

    “Em mang thuốc đau đầu này. Anh uống đi.”
    Nàng đưa cho anh viên thuốc, cùng chai nước lọc.

  • THÁI NGỌC SAN

    Hình ảnh của Hảo trên sân ga làm cho tôi đau đớn. Nàng giống như một nữ tu kín trong ngày ép xác, cả người trùm kín trong chiếc áo khoác và tấm khăn choàng nỉ đen, hơi sương giá tháng ba như những mũi kim găm vào da thịt làm mặt nàng tím ngắt.

  • TRẦN THÚC HÀ

    Đoàn Mã Kỳ đã tìm thấy vùng núi thiêng. Đến được đấy còn phải đi một quãng xa. Mã Kỳ chọn đám đất trống, tầm nhìn quang, buông tay nải, tựa lưng vào gốc cây lớn, cởi dép cỏ, duỗi đôi chân sần sùi vết xước còn tươm máu nghỉ sức.

  • NGUYỄN THỊ KIM HÒA

    I.
    “Linh hồn tội lỗi hãy rửa sạch trong dòng nước thịnh nộ của các thần
    Trái tim tội lỗi hãy tẩy xóa trong luồng gió thịnh nộ của các thần.”

  • LÊ THỊ KIM SƠN  

    Dì luôn hỏi nó “Vậy có ác hôn con? Có ác hôn con? Lũ chim ngoài kia được bay tơi bời vui vẻ, mình bắt nhốt con này trong lồng vầy có tội nó hôn con?”.

  • TRIỀU NGUYÊN

    Ông Tự ngước mắt lên nhìn bàn thờ. Cái bát hương đặt chính giữa từa tựa chiếc bình sứ lớn, hình như được trang trí bằng một cái đầu con rồng thì phải.