Điều không thể biết

10:25 20/05/2009
TÔ VĨNH HÀEm hẹn gặp tôi ở quán cà phê Trung Nguyên. Đó là địa điểm em tự chọn. Cái tên ấy cho tôi biết rõ là giữa hai chúng tôi không có gì nhiều hơn một cuộc trao đổi bình thường. Tuy nhiên, sự mách bảo từ nơi nào đó của linh cảm và cả ước muốn, cứ làm cho tôi tin rằng đó là điểm khởi đầu. Đêm cuối xuân, Huế gần như ít buồn hơn bởi cái se lạnh của đất trời. Huế bao giờ cũng giống như một cô gái đang yêu, đẹp đến bồn chồn. Nếu được phép có một lời khuyên thì chắc hẳn tôi đã nói với tất cả những người sẽ được gần nhau rằng, họ hãy cố chờ đến một đêm như thế này để đến bên nhau. Bầu trời mà Thượng đế đã tạo ra sẽ cho mỗi con người biết cách đến gần hơn với những lứa đôi.

- Em xin lỗi vì đến trễ.

Tôi nhìn đồng hồ. Bảy giờ và chưa đầy một phút. Chỉ vài chục giây mà em đã xin lỗi thì vì sao em lại đến chậm trong cuộc đời tôi? Tôi bắt đầu đoán chắc rằng đó là câu nói dễ thương nhất mà tôi từng được nghe. Tại sao em không hỏi vì sao tôi đã để trễ hàng triệu lần hơn thế khi đến với em?

Tôi ngắm em thật nhanh - thói quen tôi thường có khi tiếp xúc với ai đó lần đầu tiên. Tôi đã gặp em nhiều lần, nhưng tất cả những lần ấy tôi chỉ nhìn mà chưa thấy em bao giờ. Em mặc chiếc áo trắng, được may bằng loại vải đã "tự" nhầu trước khi có thể trở thành áo. Một sự cố tình hoàn hảo khi đi cùng với nó là chiếc quần jeans bạc màu? Hình như quá khứ và hiện tại đang cùng nhau ập đến, trước mắt tôi. Tôi thấy rất rõ dòng sông ở bên này và, biển ở bên kia.

- Việc em xin lỗi là hơi nhiều. Tôi vừa đến. Tôi đã từng chờ em ít nhất là vài triệu phút.

Em cười. Em tin vào sự dối lừa của con người chưa bao giờ lúng túng trước cụm từ thiếu lọc lõi như tôi? Ngay khi nhìn thấy nụ cười bối rối và cả tin ấy, tôi thương em vô cùng. Và, tôi chợt biết rõ, dù sao đi chăng nữa, em sẽ là người không thể thiếu trong suốt quãng thời gian ngắn ngủi còn lại của đời tôi. Thêm một lần tôi lạm dụng sự thật? Tôi có đủ can đảm để vượt qua sự không chịu hiểu của người đời? Dường như tôi đã đi quá xa. Cuộc đời luôn có thể cho ta biết ranh giới vô tận của sự tha thứ. Ngay cả "đàn bò", một khi đã "vào thành phố" thì lời ca "Du mục" vẫn tự nhiên vang lên. Nhưng trong thế gian này có ai đủ tài năng và đau đớn để khóc lên những lời ca như Trịnh Công Sơn?

- Em chưa từng nghe ai nói có sự chờ đợi dài như thế.
- Tôi đã từng nghe một lời nói dối, mà nó dài hơn cả cuộc đời mình.

Em nhìn tôi. Đó là cái nhìn thẳm sâu của một lời nói không có ngôn từ. Ánh mắt ấy không thể là cách nhìn của một người chưa tròn hai mươi mốt tuổi. Em đã già trước tuổi, hay em muốn đuổi kịp tôi trong từng cách nghĩ trước cuộc đời? Vì lẽ gì tôi bắt em phải chịu đựng lời nói cay độc ấy? Mãi sau này, khi em đã bỏ tôi đi; tôi mới biết được "hạt bụi nào" đã ngăn cản em đến với tôi (chứ không phải là ngược lại). Nỗi ám ảnh của quá khứ đó là điều lớn nhất đứng chắn ngang cuộc đời tôi và em. Con người sẽ có hạnh phúc nếu họ biết cách đừng nhớ đến quá khứ. Oái oăm thay, ai cũng đã mở đầu cuộc đời bất hạnh bằng cách luôn nhớ đến cái sai lầm đầu tiên.

- Anh đã làm gì trong suốt thời gian đó?

Câu trả lời của em làm tôi hoàn toàn bất ngờ. Ừ phải, đó là điều tôi chưa bao giờ nghĩ ra trong suốt những năm dài day dứt. Cuộc đời tôi gần giống như là sự chắp vá của những mảnh vụn. Vết sẹo từ một trái tim bị thương tổn nó lớn và sâu lắm. Không có ai đủ sức để làm cho trái tim đó hết đau đớn. Em và tình yêu của em lại càng không thể. Vậy vì sao tôi lại dám nghĩ là mình yêu em? Có khác gì tôi đã làm cho một trái tim khác bị đau hơn. Tôi đã dùng trái tim luôn luôn bị rỉ máu của mình để lừa dối mọi người. Đôi khi tôi còn biết cách tạo ra sự thật từ chính những điều dối trá.

Tôi cười với em:

- Tôi đã làm gì ư? Tôi đã tiến từng bước một, kiên nhẫn và ủ ê trên quãng đời còn lại.

Em nhìn tôi. Một ánh mắt thẳng thắn mà thỉnh thoảng tôi mới được thấy ở một người con gái. Phụ nữ có nhiều điều bí mật. Hàng ngày họ phải vất vả chống đỡ sự quanh co của chính mình. Bây giờ thì tôi đã lờ mờ hiểu ra vì lẽ gì phụ nữ thường thiếu tự tin khi đứng trước cuộc đời.

- Tại sao anh không nói luôn rằng anh đã yêu chị ấy nhiều lắm nên anh mới cay độc đến thế kể từ khi bị dối lừa?

Hình như một lần nữa em lại đúng. Nhưng làm sao tôi có thể nói với em điều sẽ làm em rất đỗi xót xa? Tội lỗi mà ta thường phạm phải trong cuộc đời này hầu hết đều "dành" cho những người mình yêu thương. Em buộc tôi phải bất công?

Em cầm lấy bàn tay tôi. Nhẹ đụng chạm vào những ngón tay thô cứng của tôi như để bày tỏ sự thông cảm. Đã lâu lắm rồi tôi không biết cảm giác được một người con gái vuốt ve mình bằng một sự yêu thương nhiều như thế. Sự tinh tế và dịu dàng hết mực, là những gì tôi tin chắc khi "thấy" thật rõ ràng hương biển mặn nồng, mát rượi đang đến từ hơi thở của em. Kỳ lạ, lúc đó tôi đang ngồi ở quán cà phê của miền cao nguyên!

Chúng tôi hôn nhau trong cơn say tham lam muốn khoả lấp quá khứ nặng nề. Cái nhận hiểu về điều chưa bao giờ biết một đôi môi nào mặn nồng và ngọt ngào hơn, lại ập đến. Hình như Thượng Đế đã trao nhầm cho tôi niềm hạnh phúc bởi từ nhiều năm qua, ông là người keo kiệt và tàn nhẫn.

Sau cái hôn đầu tiên, chúng tôi rời nhau và chẳng ai nói một lời nào. Bất ngờ, em khẽ hát theo lời ca đang vang lên từ chiếc loa của quán cà phê "...em hát cho tình yêu, mình anh thôi". Tôi chưa từng biết bài hát này. Có thể đó là bài ca mà con người rất ít khi hát cho nhau nghe. Tuy thế, tôi nhìn rất rõ ánh mắt em ngời lên đầy quả quyết lúc nhấn mạnh vào ngữ điệu cần thiết. Chẳng trách gì trong ngành văn, môn ngôn ngữ học đã buộc sinh viên phải thử sức với sự chai lỳ của những chiếc ghế nhiều đến thế.

Em thảng thốt trong vòng tay tôi:

- Em muốn nói rằng em sẽ làm tất cả để có anh.
- Tôi không nghe nhầm phải không?

Tôi nói bằng giọng hơi không bình thường. Không bình thường nhất là tôi không thể xưng là anh, trước em. Giữa chúng tôi là muôn vàn những khoảng cách.

- Anh cố tình nghe nhầm.

Câu nói này của em là lời phán truyền của một chánh án đối với một bị cáo trước phiên toà là tôi. Tôi như một kẻ tội phạm tìm mọi cách để lẩn tránh bàn tay quay quắt của sự thật. Dù sự thật tự rất lâu rồi là chân lý đương nhiên của mọi giá trị làm nên lẽ sống của cuộc đời. Nhưng chắc không phải của tình yêu.

- Em đã xem phim "Nhiệm vụ bất khả thi"?

Tôi cố tình thực hiện trò đuổi bắt của ngôn từ.

- Em tin tình yêu trong em đủ lớn để làm cả điều không thể.

Tôi đưa hai tay nâng thật gần gương mặt của người con gái chưa đầy hai mươi mốt tuổi. Đó là tuổi đẹp nhất của một thiếu nữ. Đó cũng là tuổi mà một người con gái khác đã lừa dối tôi. Quy luật của sự bù trừ? Các nhà xã hội học luôn nói như thế. Còn tôi bắt đầu tin đó là điều có thể.

Gương mặt em dịu dàng và cam chịu như một cánh hoa. Một cánh hoa thật tươi trước khi cuộc đời vò héo nó bằng ánh nắng gay gắt của bụi trần hay sự giá lạnh của những cơn mưa thời gian? Bao giờ tôi cũng ngắm những cánh hoa bằng sự xót xa.

- Em hãy nhìn vào sự thật. Trước mắt chúng ta là quãng đường xa tít tắp của cái được gọi là hạnh phúc. Để đến được đó cần phải có lòng tin, sự can đảm, sự tha thứ. Vả lại, chẳng có ai bắt đầu một cuộc hành trình mà không có gánh nặng trên vai mình...

Khi nào anh cũng nhắc đi nhắc lại hai từ "sự thật". Thực ra em bắt đầu cho rằng từ nãy giờ - không phải, từ lâu rồi, anh hiểu cuộc sống chỉ tồn tại bằng mặt trái của nó.

Tình yêu đã cho em khôn ngoan hay những khổ đau mà em đã chịu, dạy bảo cho em biết sự tỉnh táo? Điều thứ nhất cho đến bây giờ trong lịch sử của loài người hình như chưa xẩy ra. Còn điều thứ hai là cái phải ngẫm suy.

- Tôi mệt mỏi và bất lực. Vòng tay của số phận là thực thể hữu hình của nỗi bất hạnh. Tôi không dám tin vào bất cứ một huyền thoại nào.

Em gạt tay tôi khỏi gương mặt em. Rồi khác với cách nâng niu đầy giả dối của tôi, mười ngón tay em chắc hẳn đã làm gương mặt tôi trở nên tội nghiệp lắm. Em giận vì nhìn thấy từ bóng đêm trái tim u tối của tôi?

 Rất từ từ, em nói:

- Huyền thoại nào cũng có cái lõi hiện thực của nó. Anh hãy tin đó là em đây. Hoàn toàn là của anh đây!

Tôi muốn đáp lại em rằng, nền văn minh Việt có quá nhiều huyền thoại. Không ít huyền thoại đã làm cho con người phải buồn. Em có hiểu rằng trong hàng ngàn năm muốn vượt qua mọi khoảng cách để có được một thực thể như bây giờ, từng người Việt đã vấp và trượt ngã như thế nào không?

Những giọt nước mắt tức tưởi gần như kéo dài bất tận trong ngày duy nhất chúng tôi được sống bên nhau là những gì tôi còn nhớ mãi cho đến bây giờ. Tôi đã không trả lời được cho câu mà em đã trả lời rất rõ về số phận của đời tôi. Chúng tôi đã chia tay nhau như thế đó. Lần đầu tiên của mối tình tuyệt vời đầu tiên đã kết thúc ngay khi nó chưa kịp bắt đầu. Vì sao chúng tôi lại xa lìa đó là điều cho mãi đến lúc gần kết thúc cuộc đời, tôi cũng không thể biết.

Huế, ngày 31 tháng 3 năm 2003.
T.V.H
(173/07-03)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • Sông Hương xứ Huế đã bao đời miệt mài làm nên những nét tinh tế và độc đáo của văn hóa Việt Nam. Đó là dòng chảy giao hòa và dung hợp của nét văn hóa truyền thống dân gian với văn hóa cung đình với những con người Huế với những nét đặc trưng không lẫn với bất cứ nơi nào về giọng nói, tiếng cười, điệu hò và những món ăn Huế hấp dẫn.

     

  • ILIA ÊRENBUA
            Trích hồi ký

    Tôi đã viết, tôi đón đợi đại hội các nhà văn Xô-viết hệt như một cô gái đón đợi buổi vũ hội đầu tiên trong cuộc đời. Nhiều trong số những niềm hy vọng ngây thơ của tôi, có thể đã không được thực hiện, nhưng đại hội vẫn còn đọng lại trong ký ức của tôi như một ngày hội lớn, kỳ lạ.

  • HOÀNG LONG 

    Đây là một tiểu thuyết cực tiểu, gồm năm thiên. Và không có tên. Cũng như mọi thứ trên đời này đều như vậy. Tự thân không có tên. Chúng ta đặt tên cho chúng và ban cho vạn vật một ý nghĩa nào đó với chúng ta. Tất cả là do tâm tạo tác. Cái vọng tưởng đó của ta chẳng liên quan gì đến thế giới. Vì thế giới vận hành trong sự không tên.

  • NHÂN KỶ NIỆM NGÀY THƯƠNG BINH LIỆT SĨ 27/7/2013

    HỒNG NHU
              Bút ký

  • NGUYỄN QUANG HÀ
                            

    Vừa mới hôm nào nhận thư Phong Sơn báo tin năm nay sẽ được mùa lớn. Lúa phơi màu rất đẹp.

  • VÕ NGỌC LAN

    Đi trong thành phố xanh này, ở đâu cũng thấy một màu xanh dịu mát. Có lẽ nhờ thế mà mưa nắng cứ đến rồi đi, cỏ hoa cứ bốn mùa làm xanh thêm cuộc hành trình mưa nắng.

  • BẢO CƯỜNG 

    Tiếng sáo làm bạn với con người ngay từ tuổi ấu thơ. Tiếng sáo gợi hồn quê hương dân tộc. Chỉ với một ống trúc giản dị, mục đồng đã chế tạo thành một ống sáo để thổi. Những ngày lùa trâu ra đồng các em ngồi vắt vẻo trên lưng trâu thổi sáo nghe réo rắt, vang xa đến tận cuối làng.

  • MAI VĂN HOAN

    Nhà thơ Hồ Chí Minh từng viết: “Cổ thi thiên ái thiên nhiên mỹ” (Thơ xưa yêu cảnh thiên thiên đẹp). Có thể nói thiên nhiên tràn ngập trong thơ xưa - đặc biệt là mây, gió, trăng, hoa, tuyết, núi, sông… Riêng về cỏ, các nhà thơ xưa rất ít nhắc đến.

  • NGUYỄN KIM CƯƠNG  

    Những ngày đầu Tết Mậu Thân 1968, quân dân ta tấn công và nổi dậy khắp các thành thị miền Nam, buộc lực lượng Mỹ và quân đội Sài Gòn phải phân tán đối phó.

  • CÁI NẾT  

    Trên cánh đồng lúa Mụ Dâu ngút ngàn, lạ thay, người ta không thấy màu xanh non của mạ, chỉ thấy một rừng hoa dài đến tận chân trời…

  • NGUYỄN THỊ THÁI  

    Bao lâu rồi dã quỳ nồng nhiệt, dã quỳ rủ rê, dã quỳ khắc khoải, dã quỳ đớn đau. Tây Nguyên thấp thỏm màu vàng, mỗi người có một lần đợi mong, người thiếu phụ mang trong ngực tháng mười mơ ước, nhập vào sắc hoa hoang dại mênh mang thương và nhớ.

  • NGUYỄN DƯ

    Đi đâu mà vội mà vàng
    Mà vướng phải hố, mà quàng phải xe

    Ngày nay, nhiều người sợ đi ngoài đường. Khác ngày xưa…

  • NGUYỄN TRƯƠNG KHÁNH THI

    Chiều hôm ấy mưa to lắm…
    Được cô cho nghỉ sớm, tôi rời lớp học thêm vật lý và đi dạo cùng đứa bạn thân. Thấy lề đường ướt sũng mà trái tim tôi cũng ướt theo. Nhìn qua thấy đứa bạn đang nói chuyện điện thoại với cha của nó… thì ra, hơn nửa tuổi thơ này… tôi đã không có cha! Trời hôm nay thật lạnh nhưng chỉ lạnh bằng một góc nào thật nhỏ của tháng ngày trước, cái ngày mà cha tôi ra đi… nỡ để lại trước mắt đứa con gái bé nhỏ của ông một cái xác không hồn…

  • HOÀNG HỮU CÁC

    Tiếng chân giày của trung tá Nguyễn Đình Sơn bước bồn chồn trên nền đất ẩm của căn hầm kiên cố dùng làm sở chỉ huy của đoàn B15 bộ binh là âm thanh duy nhất tôi nghe được ở đây trong chiều hôm nay.

  • THÁI KIM LAN

    Con thương yêu,
    Mẹ đang ở Huế, ngồi trong nhà của ngoại viết thư cho con. Con ơi, rời mùa Thu Munich về đây, lại thấy Huế cũng Thu.

  • NGUYỄN KHẮC PHÊ
                  bút ký

    Hồ Tịnh Tâm lại đã đến mùa sen nở. Những cánh sen trắng khiêm tốn lấp ló giữa bạt ngàn lá xanh dịu. Mới đó, năm ngoái, sau cơn bão số 8, ngôi nhà lục bát trên hòn đảo giữa hồ bị đổ nát, cảnh hồ thật tiều tụy. Quy luật xoay vần của thiên nhiên quả là kỳ diệu.

  • TỐNG TRẦN TÙNG

    Xin được giải thích ngay cụm từ “đi mót” ở đây. Theo từ điển tiếng Việt thì nghĩa thứ hai của từ mót là “nhặt nhạnh của để rơi vãi hoặc bỏ sót”.  Tuy vậy, ở quê tôi, khi nói đến đi mót thì người ta nghĩ ngay đến đi mót ngày mùa, mùa gặt lúa, mùa cày khoai, mùa nhổ lạc…

  • THÍCH CHƠN THIỆN
                            Tùy bút

    Kinh Pháp Cú (Dhammapada), một bản kinh phổ biến nhất trong các nước Phật giáo Bắc truyền và Nam truyền (Phật giáo thế giới) ghi: “Những người có đủ 36 dòng ái dục, họ mạnh mẽ rong ruỗi theo dục cảnh, người có tâm tà kiến hằng bị những tư tưởng ái dục làm trôi giạt hoài”. (câu 339)

  • NGUYỄN KHẮC THẠCH  

    Trên bàn tay Phật pháp vô biên hẳn còn nhiều hướng đi khác tích cực hơn và Tạ Thị Ngọc Thảo đã chọn phương pháp Vòng Thời Gian (hay Đạo pháp Calachakra) trong Mật giáo.

  • VIỆT HÙNG

    “Trên đỉnh Trường Sơn, ta gặp nhau giữa đường đi chiến đấu, anh giải phóng quân Lào biên giới đẹp sao...”*- Câu hát từ thời chống Mỹ, đã trở nên xa xăm, song giờ đây, thỉnh thoảng nó vẫn vang lên trên các sóng phát thanh...