TRẦN BÁ ĐẠI DƯƠNG
Chân dung
Anh phải nói không với tình yêu của em
Dẫu
trái tim
không dối lừa
Dẫu
anh không có gì
để mất
Bởi
nếu điều đó
xảy ra
Sẽ làm tổn thương nhiều người khác.
Anh nói không với một chân dung
Không
vì anh
có nhiều khuôn mặt
Ai
có thể
vẽ
nên những buồn vui
Những tình yêu
những khổ đau
anh
nếm trải
Trong một tấm hình?
Buổi sáng ở sơn đăng
Khi mặt trời
mới
nhô lên từ biển
Một nửa thành phố
còn chìm
trong bóng tối.
Trèo lên đỉnh sơn đăng
đón mặt trời
Đèn trong ngọn hải đăng
vừa tắt.
Không phải
sự an bài của tạo hóa
Để vượt qua
bao cơn đại hồng thủy
núi lửa phun trào
sóng thần và động đất…
Con người
luôn biết cách
tìm ra
nguồn sáng
Vượt qua
mê muội.
Những con thú
có thể đánh hơi
để phát hiện ra
sự nguy hiểm
rình rập
Con người
không thế
Mà vượt qua
bằng sự thông tuệ.
Khi mặt trời
mới
nhô lên từ biển
Một nửa thành phố
còn
chìm trong bóng tối.
Đất nước mình
thống nhất 42 năm
Mà ranh giới
vẫn còn
bởi lòng người
chia cắt
Thế giới phẳng
nên con người
dễ nhận ra nhau
Sao
ta chỉ biết
một phần sự thật?!
(TCSH340/06-2017)
LTS: Thái Ngọc San sinh năm 1947 tại An Thủy, Lệ Ninh. Thơ in trên các báo Sài Gòn cũ từ năm 1963. Trưởng thành qua phong trào đô thị, là nhà thơ tranh đấu của thành phố Huế và các đô thị miền Nam, những bài thơ xuống đường của Thái Ngọc San lưu hành trước năm 1975 đã khẳng định phong cách thơ riêng của anh.
HẢI BẰNGChuông Thiên Mụ
PHẠM TẤN HẦUXứ sở dịu dàng
TRẦN HOÀNG PHỐMùa xuân trong mưa
LÊ THỊ MÂY
NGUYỄN KHOA ĐIỀMmẹ và quả
LÊ HUỲNH LÂMNghĩ về những ngày mưa gió
(Hưởng ứng cuộc thi thơ lục bát)
LTS: Sinh năm 1972, hội viên Hội Nhà văn TT.Huế. Thơ Tường có ấn tượng từ khi còn sinh viên và đã được nhiều giải thưởng như Tác phẩm tuổi xanh, giải VHNT Cố đô Huế, thơ hay Tạp chí Sông Hương, Tạp chí Cửa Việt…Sau 2 tập thơ Hoa cúc mùa thu và Lá tháng chạp, Tường “nín” một thời gian khá dài rồi lại “Quang gánh” với trường ca. Đã vậy, Sông Hương cũng “Quang gánh” lại trường ca này với đề tựa của nhà thơ trẻ Lương Ngọc An.
NGÔ MINHViếng anh Thanh Hải
ĐỖ VĂN KHOÁIMưa trên sông tôi về
NGUYÊN QUÂNĐêm trên Bạch Mã
HẢI TRUNGBờ kè hạnh phúc
THANH TÚĐồng điệu xanh
Ngày 1 - 4 - 2010, Đại tá, nhà thơ Nguyễn Trọng Bính vĩnh viễn không còn làm thơ nữa! Quê gốc Hà Tĩnh, Nguyễn Trọng Bính nguyên là Hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế, một con người nặng tình với Huế và Tổ quốc ông từng cầm súng bảo vệ này. Viết bài thơ dưới đây, ông như đã đoán định được ngã rẽ phía trước dẫu còn nhiều trăn trở đúng với nỗi lòng của một nhà thơ mang theo mình 40 năm tuổi Đảng.
LÊ VIẾT XUÂNĐi tìm
NGÔ MINHCơm niêu
HẢI BẰNG Rút từ trong di cảo Ký ức thơ
NGUYỄN LÃM THẮNGNgợp tình
NGUYỄN KHOA NHƯ ÝĐắm đuối