Trong bối cảnh cần khẳng định văn hóa doanh nghiệp Việt Nam, việc tìm ý tưởng sáng tạo từ “Truyện Kiều” được cho là con đường ngắn nhất. Như GS. Phong Lê, Chủ tịch Hội Kiều học Việt Nam nhận định: “Doanh nhân dùng chữ tâm ấy để tiến là phúc cho họ, cũng là phúc cho xã hội vậy”.
Lễ trao giải Doanh nhân trẻ khởi nghiệp xuất sắc 2017
Soi sáng chữ “nghiệp”
“Một buổi sáng, bảo vệ bắt được một công nhân ăn trộm sản phẩm. Nếu đơn giản thì để công an xử lý và cho thôi việc là xong. Nhưng trong Kiều có câu đã ảnh hưởng đến tôi khi đưa ra quyết định: Tha ra thì cũng may đời/ Làm ra thì cũng ra người nhỏ nhen. Nói chuyện mới biết cậu ta chơi bài và nợ, tôi phân tích, rồi còn cho cậu ta thêm tiền sắm sửa nồi niêu, gạo nước và một ít để sinh hoạt. Sau buổi ấy, anh tỉnh ngộ, làm việc nghiêm túc, giờ đã lấy vợ, sinh con và có cuộc sống yên ổn”, TS. Phạm Văn Tuần, Tổng Giám đốc Công ty Hanvico nhớ lại. Suốt quá trình xây dựng và phát triển sự nghiệp, ông đã dựa vào chữ “tâm” trong “Truyện Kiều” như “ngọn lửa” dẫn đường như vậy. “Chữ tâm ứng xử với bạn hàng ra sao, chữ tâm làm ra sản phẩm như thế nào... Người giám đốc phải có tâm mới yêu quý công nhân, mới dẫn dụ họ đồng tâm hiệp lực xây dựng công ty”.
Tại Hội thảo “Doanh nhân với Truyện Kiều, Truyện Kiều với doanh nhân” tổ chức nhân kỷ niệm 197 năm ngày mất của Đại thi hào Nguyễn Du, nhiều câu chuyện được kể về sức mạnh của Truyện Kiều với nghiệp doanh nhân. Theo GS. Phong Lê, đó như một sự khẳng định: “Chữ tâm soi sáng chữ nghiệp và sinh ra nhân văn. Có nhân văn, giải quyết công việc mới thấu lý đạt tình”. Doanh nhân Nguyễn Thị Kỳ, Giám đốc Doanh nghiệp tư nhân Anh Quyền đúc kết, trong cuộc đời, điều bà nhớ nhất chính là những trưa hè, dưới lũy tre rợp bóng, người mẹ đưa võng à ơi: Thiện căn ở tại lòng ta… Những câu thơ cất lên tưởng thoảng qua mà cực kỳ thấm thía. Để đến thời kỳ chật vật làm kinh tế, trở thành doanh nhân, bà vẫn nghiêm túc, miệt mài theo đúng nghĩa: Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài.
“Tôi quên sao một ngày đông giá rét, có bà mẹ một tay bế đứa trẻ mới 3 tháng tuổi, tay kia dắt đứa con chỉ hơn 1 tuổi, ba mẹ con tím tái vì rét. Bỗng bên tai tôi văng vẳng câu Kiều: Tấm thân nào biết thiệt thòi là thương… Rồi tôi nhận cô vào làm công nhân trong dây chuyền sản xuất giấy dầu, đưa cô tiền mua nhà và cho trả dần. Giờ đã gần 20 năm, hai con cô một cháu đã xây dựng gia đình, một cháu đã vào đại học…”. Với doanh nhân Nguyễn Thị Kỳ, đạo đức là cái rốt ráo nhất trong kinh doanh. Có tiền trong tay nên để nó sinh sôi nảy nở một cách chân chính, biến nó thành mầm thiện để gieo cho đời bằng những việc làm ý nghĩa.
Thước đo phẩm chất doanh nhân
“Dù rằng xã hội đã thay đổi nhiều nhưng còn rất nhiều thử thách phía trước đòi hỏi sự lao động chân chính, kiên trì. Để trở thành doanh nhân, tất cả mọi người đều phải vượt qua vô vàn cản trở trong cuộc đời lập nghiệp. Đối với doanh nhân chân chính, tiền là phương tiện, công cụ, không phải mục đích hay lý tưởng cuộc đời, lý tưởng cao cả của họ là được cống hiến tài, lực cho phồn vinh xã hội”. Chủ tịch Trung ương Hội Khoa học phát triển nguồn Nhân lực - Nhân tài Việt Nam Vũ Ngọc Phương |
“Cha tôi vẫn bảo, khi giảng Kiều, ông nội con hay nhắc đi nhắc lại rằng: Đồng tiền là đen là bạc, là nén bạc đâm toạc tờ giấy. Cụ Nguyễn Du qua đó để lên án mạnh mẽ một tầng lớp con buôn lọc lừa, xảo trá. Nhưng cũng nên qua đó mà nhìn nhận đúng về tính hai mặt của đồng tiền, chọn lấy mặt tốt làm động lực phát triển kinh tế, làm sức mạnh cống hiến nhiều hơn cho xã hội” - doanh nhân Trần Thị Chung, Giám đốc Công ty TNHH Chung Thuận Phát, Phó Chủ tịch Hội Nữ chiến sĩ Trường Sơn Việt Nam nói. Đây cũng là điều được dược sĩ, doanh nhân Nguyễn Duy Như, Công ty TNHH Tuệ Linh ý thức sâu sắc: “Đúng là đồng tiền có sức mạnh hết sức ghê gớm nhưng bản thân nó không có tội. Đồng tiền sạch hay bẩn là do con người làm ra và sử dụng nó. Nhiều tiền thì ai mà chẳng muốn, nhưng làm tiền theo cách của Tú Bà, Mã Giám Sinh, Sở Khanh… thì thời đại nào cũng đáng lên án”.
Có ý kiến cho rằng, doanh nhân làm ra sản phẩm sẽ coi như con đẻ của mình nếu họ có tâm. Họ thổi hồn vào công việc, để thành quả được xã hội tiếp sức cho sức sống lâu bền. Một khi giá trị tinh thần được thăng hoa, tâm hồn doanh nhân cũng thanh thản. Ngược lại, những người đưa ra thị trường chiêu trò lừa đảo, tạo dựng sự trắng đen lẫn lộn, thật giả khó phân thì trong hoàn cảnh đó, bài học từ Truyện Kiều lại càng cần hơn bao giờ hết. Chỉ ra những mỗi quan hệ giữa Truyện Kiều với việc kinh doanh, doanh nhân - nhà Kiều học Trần Đình Tuấn cho rằng, Truyện Kiều như một thước đo phẩm chất doanh nhân. Giá trị của kiệt tác có thể được nhận định cụ thể, sâu sắc tùy thuộc vào từng lĩnh vực đặc thù của doanh nghiệp.
Đồng tình với quan điểm này, GS. Nguyễn Đình Chú, Trường ĐH Sư phạm Hà Nội chỉ ra: Cuộc sống con người dù “thiên hình vạn trạng” nhưng chung quy vẫn ở hai phương diện: Đời sống vật chất và đời sống tinh thần. Cách xử lý mối quan hệ giữa hai phương diện đó thế nào thể hiện là người biết sống hay chưa biết sống, biết sống sâu hay chỉ sống hời hợt… “Trong những nhân tố, điều kiện cốt thiết cho sự hình thành và bản lĩnh một doanh nhân chân chính, rất cần có tư chất văn hóa, còn gọi là văn hóa doanh nhân. Hiểu được những giá trị thực sự thì nghiệp kinh doanh sẽ phát triển bền vững”.
Theo Hải Đường - ĐBND
Thư Sông Hương Vậy là năm đầu của thế kỷ XXI, của thiên niên kỷ III Công lịch đã qua. Mới ngày nào đó, khắp hành tinh này còn rộ lên niềm hoang mang và hoang tưởng về một ngày tận thế ở năm 2000 bởi sự “cứu rỗi” của Thiên Chúa hoặc bởi sự “mù loà” của máy tính. Mới một năm thôi mà thế giới loài người đã qua biết bao bất trắc, xung đột, khủng bố... và máu và nước mắt! May mà đất nước chúng ta vẫn được bình yên, ổn định, phát triển theo Đường lối Đại hội IX của Đảng. May mà dân ta vẫn còn nhu cầu Văn hoá tâm linh. Văn hoá tâm linh cũng là thuộc tính của văn học nghệ thuật. Các tờ báo văn nghệ tồn tại được chính nhờ nhu cầu đó. Qua một năm nhìn lại, Tạp chí Sông Hương chúng tôi ngày một được bạn đọc tin cậy hơn, cộng tác càng nhiều hơn, thật là điều vinh hạnh. Song, ngược lại, chúng tôi cũng lấy làm áy náy vì bài vở thì nhiều mà trang báo lại có hạn, không thể đăng tải hết được, nhất là số Tết này. Ở đây, nó mang một nghịch lý chua chát, bi hài như một nhà viết kịch đã nói: “Số ghế bao giờ cũng ít hơn số người muốn ngồi vào ghế”. Ngoài sự bất cập ấy, hẳn còn có những điều khiếm nhã khác mà chúng tôi không biết làm gì hơn ngoài lời xin lỗi, lời cảm ơn và mong được thể tất. Chúng tôi xin cố gắng chăm lo tờ Sông Hương luôn giữ được sắc thái riêng, có chất lượng để khỏi phụ lòng các bạn. Dù thế giới có biến đổi thế nào đi nữa thì Sông Hương vẫn mãi mãi muốn được thuỷ chung với bạn đọc, bạn viết của mình. Nhân dịp tết Nhâm Ngọ, Sông Hương trân trọng chúc Tết các bạn sang năm mới thêm dồi dào sức khoẻ, thành đạt và hạnh phúc. S.H
Các bạn đang cầm trên tay số kỷ niệm 25 năm thành lập Tạp chí Sông Hương. Mới ngày nào đó, một ngày hè tháng 6 năm 1983, trong niềm khao khát của không khí đổi mới trong văn học nghệ thuật, Tạp chí Sông Hương số 01 ra mắt và đón nhận sự hưởng ứng của công chúng. Đó là một sự khởi đầu được mong đợi từ hai phía: người viết và bạn đọc.
Gần đây đọc các bài của Trần Mạnh Hảo và Nguyễn Hùng Vĩ bàn về ba bài thơ Thu của Nguyễn Khuyến trên Văn nghệ (1), tôi thấy câu "Nước biếc trông như tầng khói phủ" trong bài Thu vịnh là câu thơ sáng rõ, không có gì khó hiểu mà lại được bàn nhiều. Mỗi người hiểu mỗi cách mà đều hiểu không đúng, chỉ vì không để ý rằng câu thơ này được viết theo lối "đảo trang".
(Nhân đọc: "Truyện Mã Phụng - Xuân Hương") * Truyện "Mã Phụng - Xuân Hương" trước đây còn được quen gọi dưới nhiều tên khác nhau, lúc là Vè Bà Phó, Vè Mã Phụng - Mã Long, khi là Thơ Mụ Đội, khi lại là Truyện Mã Ô - Mã Phụng v.v... là một tác phẩm văn học dân gian vốn được nhân dân Bình - Trị - Thiên rất yêu thích, phạm vi phổ biến trước Cách mạng Tháng Tám 1945 khá rộng.
Trên Tạp chí Sông Hương số tháng 3, nhân sự kiện Trần Hạ Tháp dành được giải A trong cuộc thi truyện ngắn của báo “Văn nghệ”, tôi vừa lên tiếng về sự “lặng lẽ” - một điều kiện cần thiết để làm nên tác phẩm văn học nghệ thuật có giá trị, nay lại nói điều ngược lại, vậy có “bất nhất” có mâu thuẫn không?
Trên thực tế, việc bảo tồn những vốn quý của cha ông để lại quả không phải là việc đơn giản, dễ dàng. Nhưng chúng ta sẽ không thể có sự chọn lựa nào khác bởi vì sẽ không có một nền văn hóa tiên tiến đậm đà bản sắc dân tộc nào cả nếu từ bây giờ chúng ta không biết giữ lấy những gì mình đang có.
Mang tên dòng sông duyên dáng thả mình bên thành phố Huế - SÔNG HƯƠNG, những trang tạp chí này là dòng chảy của những cảm xúc tươi đẹp trên “khúc ruột miền Trung” đất nước.
Từ xa xưa đến bây giờ, thường tục vẫn nói "sông có khúc người có lúc". Không biết Sông Hương bản báo năm rồi (năm tuổi 15) là sông hay là người? Có lẽ cả hai. Vậy nên cái khúc và cái lúc của nó đã chồng lên nhau - chồng lên nhau những khó khăn và tai tiếng!