Trên những trang giấy trắng kia Anh đã trải hết lòng mình Những que diêm đã cháy Những ngọn nến đã đốt hết đến chiếc bấc lụi tàn Những tro bụi nồng nàn Sẽ đặc quánh cả những đắng cay của những ngày chỉ mình anh nhận biết Đôi khi dưới cánh bay trong những hành trình dằng dặc của em Những núi đồi sông suối trở nên nhỏ nhoi Vậy mà đời người mấy ai qua được Anh sẽ ở mãi với thành phố này Mỗi ngày xuôi ngược mỗi ngày thấy mình cũ mòn đi Chỉ nỗi buồn là mới Hẳn em đã quên Chiếc thuyền giấy em gấp trên chiếc bàn con trong tấm ảnh em gửi anh Sẽ không ra được với dòng nước kia Dù ngoài trời đang mưa Chiếc dương cầm vẫn đợi chờ bàn tay em Bàn tay anh cảm nhận được cả sợi gân xanh Nhưng dương cầm ạ, Người con gái bước ra một ngày và chưa trở lại Đừng hỏi vì sao anh không đến với em Nói với em câu gì đó Biết đâu đôi mắt ấy sẽ không còn lấp lánh niềm vui Biết đâu đôi môi sẽ héo khô… BÙI PHAN THẢO (nguồn: TCSH số 232 - 06 - 2008) |
BẠCH DIỆP
LÊ HUỲNH LÂM
NGÔ MINH
NGUYỄN KHẮC THẠCH
PHẠM BÁ NHƠN
Nếu như “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh xoáy sâu và bi kịch tình yêu và bi kịch con người thời hậu chiến với những ám ảnh chiến tranh thì Trần Vàng Sao đã tái hiện sắc nét một tiếng khóc lớn của những người đã hy sinh trong chiến tranh nhưng vẫn mang trọn nỗi bi kịch - bi kịch của liệt sĩ thời hậu chiến.
LÊ VĨNH THÁI
NGUYỄN TRỌNG TẠO
LÊ VĨNH THÁI
NGÔ CÔNG TẤN
ĐỨC SƠN
HẢI BẰNG
NGUYÊN QUÂN
NGÔ MINH
(Trích)
55 năm qua, từ những giảng đường Đại học Huế, biết bao thế hệ cầm bút đã đem tâm tình của mình viết thành lịch sử. Trong khuôn khổ kỷ niệm 55 năm thành lập Đại học Huế, TCSH xin giới thiệu chùm thơ của một số tác giả quen thuộc. Sự chọn lựa này không mang tính đại diện cho những thế hệ ở Đại học Huế, nhưng đây là những tên tuổi đã ít nhiều góp phần quan trọng cho sự phong phú đa dạng của một xứ sở được tôn vinh là của thi ca.
"đòi hỏi một chủ nghĩa anh hùng lâu dài nhất, kiên trì nhất, khó khăn nhất của công tác quần chúng và hằng ngày"
LÊNIN
BẠCH DIỆP
LTS: Nhà thơ Ngô Kha sinh năm 1935 tại Huế, dạy văn ở trường Quốc Học Huế khoảng từ 1960-1973. Bạn đọc ở các đô thị miền Nam trước đây đã từng biết Ngô Kha qua hai tập thơ buồn của anh: Hoa cô độc (1962) và Ngụ ngôn của người đãng trí (1969).
QUỐC MINH