Bùi Huy Tín -Nhà tư sản nặng lòng với văn hóa, với dân tộc, với Huế

14:46 15/05/2023

NGUYỄN XUÂN HOA

Cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX, dưới ảnh hưởng của chế độ bảo hộ, thực chất là đô hộ của Pháp, xã hội Việt Nam trải qua những biến động lớn, làm xuất hiện hàng loạt xu thế chưa từng có trong các thời đại trước đó.

Ảnh: internet

Ngoài ảnh hưởng còn rơi rớt lại của phong trào Cần vương - Văn thân, một tầng lớp sĩ phu cựu học đã thức tỉnh, chủ trương Đông Du, Duy Tân, vận động hình thành Đông Kinh nghĩa thục. Một số trí thức mới, được đào tạo trong nền giáo dục Pháp Việt ở buổi đầu, vừa tiếp nhận ảnh hưởng của văn hóa Pháp, vừa kêu gọi khai mở dân trí, bảo tồn tinh túy văn hóa phương Đông, với các gương mặt tiêu biểu như Nguyễn Văn Vĩnh, Phạm Quỳnh, Nguyễn Văn Tố, Trần Trọng Kim... Lớp trí thức tân học kế tiếp xuất hiện, chịu ảnh hưởng sâu đậm hơn của văn hóa phương Tây, có điều kiện tiếp cận với tình hình thế giới, tiếp tục hình thành các nhóm thanh niên cấp tiến, hăng hái hô hào chấn hưng thực nghiệp, vận động dân chủ, bảo vệ thợ thuyền, cải cách xã hội, “đoạn tuyệt” cái cũ...

Cùng với những chuyển biến về văn hóa tư tưởng, nền sản xuất hàng hóa ở thuộc địa Đông Dương cũng từng bước hình thành. Một tầng lớp thương gia, nhà sản xuất tiểu công nghiệp, nhà tư sản bản địa đã ra đời, với một số khuôn mặt tiêu biểu như Bạch Thái Bưởi, Hoàng Trọng Phu, Nguyễn Hữu Thu, Bùi Huy Tín (nhất Bưởi, nhì Phu, tam Thu, tứ Tín).

Bùi Huy Tín là một khuôn mặt đặc biệt. Xuất thân từ một trẻ mồ côi lưu lạc sau trận chiến, không hề biết cha mẹ và người thân; được những người lính Pháp hảo tâm nuôi dưỡng, cho ăn học, lớn lên trong trại lính Pháp. Trưởng thành từ trường Thông ngôn của Pháp (trường Trung học Bảo hộ) như Nguyễn Văn Vĩnh và Phạm Quỳnh, nhưng Bùi Huy Tín không đi vào con đường học thuật. Ngay sau khi tốt nghiệp, ông trực tiếp đi làm thư ký thông ngôn cho các nhà thầu và chủ mỏ người Pháp, nhiều năm lăn lộn, học hỏi các phương thức kinh doanh và quản lý của phương Tây; từng bước chập chững làm nhà thầu phụ, rồi trở thành một nhà thầu độc lập có uy tín và thực lực. Gần 20 năm đầu thế kỷ XX, Bùi Huy Tín là nhà thầu trực tiếp thực hiện các công trình hạ tầng tuyến đường sắt Việt Trì - Lào Cai, Sài Gòn - Nha Trang, Phan Rang - Đà Lạt, Vinh - Đông Hà. Đồng thời, qua khảo sát địa hình các tỉnh Bắc miền Trung, Bùi Huy Tín đã đầu tư lập nhiều đồn điền trên các vùng đất hoang hóa như các đồn điền Bỉm Sơn (Thanh Hóa), Yên Lập (Hà Tĩnh), Thạch Xá (Quảng Bình); tham gia xây dựng một số hạng mục công trình Trường Quốc Học Huế, nhà Thương (Bệnh viện) Huế, nhà Tế Sanh (Abattoir) Huế...

Từ những thành công trên bước đường dựng nghiệp, Bùi Huy Tín đã tham gia tích cực vào phong trào chấn hưng thực nghiệp, kêu gọi người Việt Nam bước vào con đường kinh doanh, sản xuất, cạnh tranh với doanh nhân người Hoa, người Pháp bằng con đường vận động dư luận, thông qua báo chí và xuất bản sách báo. Đầu năm 1920, Bùi Huy Tín thành lập nhà in Đắc Lập ở Huế, lập Thực nghiệp Ấn quán và Thực nghiệp Dân báo ở Hà Nội. Với ba cơ sở báo chí, in và xuất bản trong tay, cùng với sự giúp sức của các người cộng sự, Bùi Huy Tín không chỉ là một nhà nhà thầu xây dựng, nhà kiến thiết đồn điền, ông còn là một nhà hoạt động văn hóa có đóng góp không nhỏ vào quá trình phát triển của báo chí và xuất bản, gắn với phong trào chấn hưng thực nghiệp, phong trào đấu tranh đòi độc lập.

Hơn 15 năm hoạt động (tháng 2 - 1920 đến tháng 6 - 1935), với 3.310 số báo còn thu thập được, theo tôn chỉ “Bản báo muốn dâng sức mọn giúp quốc dân về đường công thương kỹ xảo mong sao cho cái thế giới Thực nghiệp của nước nhà ngày càng thêm rạng vẻ gấm hoa sán lạn”, Thực nghiệp Dân báo đã chuyển tải thông tin đa dạng, từ lược khảo về một số nước trên thế giới, nêu vấn đề cạnh tranh kinh tế với Hoa kiều, về phát triển kinh tế ở Trung kỳ, về các ngành nghề sản xuất, thương mại, kỹ nghệ của nước ta... Đặc biệt, về xu hướng chính trị, dù phải tự tiết chế để không bị nhà cầm quyền cấm cản, nhưng Thực nghiệp Dân báo, qua 34 số báo trong các năm 1925, 1926, thực sự là tờ báo quan trọng nhất, đưa tin đầy đủ nhất, quảng bá rộng rãi ra cả nước nhằm hướng dẫn dư luận đòi trả tự do cho Phan Bội Châu; đăng liên tục bài diễn thuyết của Phan Châu Trinh và lễ tang lớn của Phan Châu Trinh tại Sài Gòn, lễ truy điệu Phan Châu Trinh tại Hà Nội và Huế. Từ tháng 2/1930 đến tháng 3/1931, trên 84 bản tin, Thực nghiệp Dân báo đã đưa tin liên tục về “biến động” Yên Bái, thực hiện như một bộ phim thời sự nóng hổi chi tiết, gây xúc động, cảm phục về sự hy sinh của Nguyễn Thái Học, Phó Đức Chính, Nguyễn Thị Giang và những trí thức, học sinh, binh sĩ, cai đội trong lính khố đỏ... cung cấp nhiều sự kiện lịch sử sinh động, xác thực lúc đương thời.

Nhà in Đắc Lập (Imprimerie Dac - Lap, Đắc Lập Ấn quán) do Bùi Huy Tín sáng lập năm 1920 tại Huế, dưới dạng cổ phần (trong đó cổ phần Bùi Huy Tín 28.000 đ/50.000 đ). Tên gọi Đắc Lập do vua Khải Định “ngự ban”, lấy ý “Nhân vô tín bất lập, hữu tín ư đắc lập”. Sau 8 năm, Bùi Huy Tín đã mua lại toàn bộ cổ phần, từ đó nhà in hoàn toàn thuộc sở hữu của ông. Trong 22 năm hoạt động (năm 1942 Bùi Huy Tín bán lại hai tờ báo La Gazette de Hué và Tràng An, có lẽ nhà in cũng ngừng hoạt động), nhà in Đắc Lập vừa là cơ sở in ấn, đồng thời là nhà xuất bản sách báo, là Tòa soạn phát hành hai tờ báo ở Huế là La Gazette de Hué (Tạp chí Huế) và bán tuần san Tràng An (hoạt động từ 1934 đến 1942). Ngoài nhà in, Đắc Lập còn có hai nhà sách, có mạng lưới phân phối sách báo khắp cả nước, có chi nhánh ở Cao Miên và Lào. Quá trình hoạt động, Đắc Lập đã xuất bản hơn 268 cuốn sách, với nhiều tác phẩm có giá trị, gắn với các tác giả nổi tiếng một thời như Phan Bội Châu, Huỳnh Thúc Kháng, Võ Liêm Sơn, Phan Đăng Lưu, Đào Duy Anh, Nguyễn Bá Trác, Lê Thanh Cảnh, Lâm Mậu, Tôn Thất Hân, Hường Nhung, Hường Thiết, Ưng Bình, Ưng Trình, Hồ Đắc Trung, Hồ Đắc Hàm, Lưu Trọng Lư... Đây cũng là nơi Hoài Thanh làm thợ chữa morasse từ 1931 đến 1936, sau đó trở thành nhà báo xuất sắc của hai tờ báo trực thuộc nhà in Đắc Lập.

Năm 1934, khi chuẩn bị đình bản Thực nghiệp Dân báo ở Hà Nội, Bùi Huy Tín đã về Huế, trực tiếp điều hành nhà in Đắc Lập và đứng tên Chủ nhiệm xin thành lập báo La Gazette de Hué viết bằng Pháp ngữ, do Phạm Văn Ký cùng chủ trương và bán tuần san Tràng An do Phan Khôi làm Chủ bút. Tràng An xuất hiện sau gần 8 năm ở Huế đã có các tờ báo Tiếng Dân, Thần Kinh Tạp chí, Du Học báo, tuy nhiên phong cách báo chí Huế vẫn mang nặng tính thủ cựu của các nhà cựu học, từ phương pháp diễn đạt, đến tính tư tưởng và ngôn ngữ, văn phong báo chí. Sự xuất hiện của Phan Khôi, một nhà báo kỳ cựu, từng lăn lộn với nhiều tờ báo trong Nam ngoài Bắc, đang nổi tiếng là cây bút sắc sảo tầm cỡ quốc gia, giữ vai trò Chủ bút tờ Tràng An của Bùi Huy Tín đã mang lại một bầu không khí mới trên diễn đàn báo chí Huế, tạo ra phong cách làm báo sinh động, bổ sung một sắc thái mới cho báo chí Huế lúc bấy giờ. Khác với phong thái đạo mạo của Tiếng Dân, Tràng An có các mục “Có có không không”, “Nhớ đâu nói đó”, “Chuyện rông”, mục “Văn nghệ tạp đàm”, “Chuyện văn chương”, mục “Tiếng oanh” dành cho phụ nữ, mục “Tiểu phóng sự” cho những bài ký dài (như “Một giờ nói chuyện với cụ Ngáo” của Bùi Ái), các mục bình luận chính trị, thời sự quốc tế...

Ngoài sự tham gia thường xuyên của Hoài Thanh, một cây bút mới đang sung sức, quanh Phan Khôi còn có sự cộng tác liên tục của Nam Trân, Trần Thanh Mại, Thanh Tịnh, Lưu Trọng Lư, Lê Tràng Kiều, Phan Khoang, Nguyễn Hòa Phẩm, Bùi Ái, Phan Thị Nga (về sau là vợ của Hoài Thanh)..., hầu hết là những khuôn mặt xuất hiện trong phong trào văn học mới. Đây cũng là tờ báo mà Hoài Thanh đã rèn luyện ngòi bút của mình với các bút danh Hoài Thanh, H.T, Nhà Quê. Từ người thợ chữa morasse Nguyễn Đức Nguyên, trở thành Hoài Thanh, một ký giả xuất sắc đã viết trên 100 bài báo, chuyên giữ mục “Chuyện rông”, tham gia tương đối đều trên các mục “Có có không không”, “Chuyện văn chương” và các trang về văn nghệ, phê bình, bình luận chính trị, thời sự quốc tế, kinh tế, xã hội, với những bài báo lên án tệ hà hiếp dân, nịnh bợ quan Tây, đánh đập người dân vô tội. Chính từ tuần san Tràng An, Hoài Thanh đã viết 4 bài báo tranh luận về nghệ thuật với Hải Triều, với các tiêu đề “Văn chương là văn chương” (số 48 ngày 13/8/1935), “Tiếp theo bài “Văn chương là văn chương” (số 62 ngày 1/10/1935), “Chấm dấu hết cho một cuộc biện luận” (số 70 ngày 29/10/1935), “Một lời vu cáo đê hèn” (số 80 ngày 3/12/1935), dù chính tác giả đã viết: “Nói cho cùng, nghệ thuật nào mà chẳng vị nhân sinh, không vì cái sinh hoạt vật chất thì cũng vì sinh hoạt tinh thần của người ta”, nhưng về sau vẫn có người cho rằng Hoài Thanh là chủ soái phe “nghệ thuật vị nghệ thuật”!

Bên cạnh những bài viết về văn hóa và tư tưởng, Tràng An còn vạch ra những hiện tượng lạc hậu, non kém của bộ máy triều Nguyễn, từ triều đình đến quan lại; nêu những sự kiện người dân bị các quan chức, thư lại chèn ép, bóc lột. Về thời sự quốc tế, Tràng An đề cập đến những điểm nóng của thế giới, lưu ý tình hình nước Đức của Hitler, nước Ý của Mussolini đang chuẩn bị cuộc đại chiến thế giới, nước Nhật đang chuẩn bị chiến tranh thực dân ở Đông Á.

Cuối 1935 , Phan Khôi đã có bài phê bình văn học “Nên bài xích lối văn không thành thực”, chỉ ra tính chất sáo rỗng ở một bài văn phúng điếu, đụng chạm đến triều Nguyễn. Có lẽ vì bài viết này mà Phan Khôi bị buộc phải rời khỏi vị trí Chủ bút Tràng An và sau đó không lâu, Hoài Thanh cùng vợ là Phan Thị Nga cũng bị áp lực phải ra đi. Từ đó, dưới sự điều hành của Chủ bút Lê Thanh Cảnh, Tràng An mất dần sắc thái độc đáo. Năm 1942, trong đà suy thoái của báo chí Huế, Bùi Huy Tín đã nhượng lại hai tờ báo La Gazette de Hué và Tràng An. Sau năm 1945, hoạt động kinh tế của ông sa sút dần, nhiều tài sản được chuyển bán, Bùi Huy Tín đã kết thúc thời kỳ hoạt động sôi nổi để trở về dưỡng già ở tuổi gần 75, tập trung chăm lo Phật sự, rồi qua đời năm 1963, thọ 89 tuổi.

Gần 30 năm sống với Huế, với 3 người vợ, có thêm 3 người con sinh ra muộn màng, rồi gởi lại mộ phần của mình trên đất Huế, Bùi Huy Tín rất nặng lòng với Huế. Ngay từ năm 1935, từ lúc viết lời chào đầu tiên trên tờ báo La Gazette de Hué, Bùi Huy Tín đã cất lời say sưa ca ngợi Huế:

Huế! Huế! Cái tên ngân lên vô cùng êm ái bên tai và lay động đến mê man trái tim những người dù chưa biết Huế vẫn hình dung ra trong trí tưởng tượng đầy mơ mộng của họ, hay những người sống xa Huế nghe gọi tên với lòng nhiệt thành êm dịu qua ảo vọng của hoài niệm khôn nguôi về quê hương.

Huế là tổng hợp tất cả những gì ngoạn mục nhất và thành công nhất mà thiên nhiên đã tạo ra. Huế quy tụ trong một khung cảnh mê ly tất cả những kỳ quan có được của thế giới: một vùng biển êm như lụa, rực rỡ và lấp lánh những vệt trắng như bông tuyết, gần kề bên những ngọn đồi nhấp nhô và những khu rừng rậm rạp ngay cửa ngõ thành phố, một bên là một vành đai núi non với hình dáng uy nghi, được bố trí trong một bối cảnh được sắp xếp một cách tuyệt vời, và bên kia là đồng quê xanh mướt, đẹp như tranh vẽ, được vun trồng một cách tỉ mỉ, và băng qua đồng quê như một dải khăn quàng lung linh là dòng Hương Giang ngọt ngào và độc nhất vô nhị, với nét bình lặng và trong suốt lý tưởng, trải dài một cách quyến rũ dưới ánh mặt trời và phản chiếu trong những làn sóng trong như thủy tinh của nó màu xanh tinh khiết của bầu trời...

Huế là bình minh trên núi Ngự Bình, là sáng trăng dưới rừng thông Nam Giao, là du ngoạn bằng thuyền trên sông Hương với những âm điệu u hoài của một bài tình ca, được êm đềm phụ họa bởi điệu nhạc tuyệt vời làm ngây ngất say, là những giây phút mơ mộng dài bên hồ Tịnh Tâm, trên chiếc cầu nhỏ đơn sơ bắc qua hồ sen đang nở hoa, là vẻ buồn lãng đãng an nhiên của các lăng tẩm, là nét duyên dáng đầy màu sắc và cổ kính của đền chùa và lâu đài vua chúa.

Đó là tất cả và còn có những điều khác”. (Bản dịch của Phạm Thị Anh Nga).

Có thể những câu chữ tiếng Pháp không phải do chính Bùi Huy Tín viết ra? Có thể có vài ý ca ngợi Huế quá đà? Nhưng qua “Lời chào đầu tiên” (Premier salut) trên tờ báo do Bùi Huy Tín làm Chủ nhiệm, chắc chắn đó phải là tấm lòng của Bùi Huy Tín, một người từng nặng lòng với Huế!

N.X.H
(TCSH48SDB/03-2023)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • LTS: Đại Học Huế đang ở tuổi 50, một tuổi đời còn ngắn ngủi so với các Đại học lớn của thế giới. Nhưng so với các Đại học trong nước, Đại Học Huế lại có tuổi sánh vai với các Đại học lớn của Việt như ở Hà Nội và TP Hồ Chí Minh. Trên hành trình phát triển của mình, Đại Học Huế đã góp phần không nhỏ vào sự phát triển kinh tế, giáo dục, văn hoá ở miền Trung, Tây Nguyên, đào tạo nguồn nhân lực trình độ cao cho khu vực và cả nước. Nhân dịp kỷ niệm này, TCSH phân công ông Bửu Nam, biên tập viên tạp chí, trao đổi và trò chuyện với PGS.TS. Nguyễn Văn Toàn, Giám đốc Đại Học Huế. Trân trọng giới thiệu với bạn đọc cuộc trò chuyện này.

  • VÕ ĐẮC KHÔICó một thời người Huế loay hoay đi vỡ núi, phá rừng trồng khoai sắn. Có một thời người Huế tìm cách mở cảng nước sâu để vươn ra biển lớn, hay đón những con tàu viễn xứ xa xôi. Cả nước, các tỉnh thành láng giềng như Quảng Bình, Quảng Trị, Đà Nẵng cũng đều ra sức làm như thế, sao ta có thể ngồi yên?

  • TRẦN ĐÌNH SƠNĐất Việt là cái nôi sinh trưởng của cây trà và người Việt biết dùng trà làm thức uống thông thường, lễ phẩm cúng tế, dâng tặng, ban thưởng từ hàng ngàn năm nay.

  • NGUYỄN XUÂN HOÀNGTừng là đất Kẻ Chợ – kinh đô triều Nguyễn xưa, ẩm thực Huế dựa trên nền tảng triết lý của cái đẹp, món ăn món uống phải ngon nhưng nhất thiết phải đẹp, vị phải đi với mỹ, thiếu mỹ thì không còn vị nữa.

  • TRƯƠNG THỊ CÚCTrong vô vàn những bài thơ viết về Huế, hai câu thơ của Phan Huyền Thư dễ làm chúng ta giật mình:Muốn thì thầm vuốt ve Huế thật khẽLại sợ chạm vào nơi nhạy cảm của cơ thể Việt Nam                                                                    (Huế)

  • FRED MARCHANT(*)                                                                                      Trong chuyến viếng thăm Huế lần thứ hai vào năm 1997, tôi làm một bài thơ đã đăng trong tập thứ hai của tôi, Thuyền đầy trăng (Full Moon Boat). Bối cảnh bài thơ là một địa điểm khảo cổ nổi danh ở Huế. Có thể nói là bài thơ này thực sự ra đời (dù lúc đó tôi không biết) khi nhà thơ Võ Quê đề nghị với tôi và các bạn trong đoàn ghé thăm Đàn Nam Giao trước khi đi ăn tối ở một quán ăn sau Hoàng Thành bên kia sông Hương.

  • TRẦN KIÊM ĐOÀNDu khách là người trong mắt nhìn và qua cảm nhận của chính người đó.

  • TRƯƠNG THỊ CÚCTừ buổi hồng hoang của lịch sử, hình ảnh ban đầu của xứ Huế chỉ thấp thoáng ẩn hiện qua mấy trang huyền sử của đất nước Trung Hoa cổ đại. Tài liệu thư tịch cổ của Trung Quốc đã kể lại từ năm Mậu Thân đời vua Đường Nghiêu (2353 năm trước Công nguyên), xứ Việt Thường ở phương Nam đã đến hiến tặng vua Nghiêu con rùa thần từng sống qua ngàn năm tuổi.

  • HỒ ĐĂNG THANH NGỌCCó một hiện tượng lịch sử lý thú, ở những nơi khác vốn dĩ bình thường  nhưng ở Huế theo tôi là rất đặc biệt, đó là tại mảnh đất này sau hơn ba mươi năm ngày đất nước thống nhất, đã hình thành một thế hệ nữ doanh nhân thành đạt giữa chốn thương trường.

  • MINH TÂMTôi nghe bà con bán tôm ở chợ Bến Ngự kháo nhau: Dân nuôi tôm phá Tam Giang đã xây miếu thờ “Ông tổ nghề” của mình gần chục năm rồi. Nghe nói miếu thờ thiêng lắm, nên bà con suốt ngày hương khói, cả những người nuôi tôm ở tận Phú Lộc, dân buôn tôm ở Huế cũng lặn lội vượt Phá Tam Giang lễ bái tổ nghề.

  • PHẠM THỊ ANH NGA"Hiểu biết những người khác không chỉ đơn giản là một con đường có thể dẫn đến hiểu biết bản thân: nó là con đường duy nhất" (Tzvetan Todorov)

  • TRẦN ĐỨC ANH SƠNSau hơn 1,5 thế kỷ được các chúa Nguyễn chọn làm thủ phủ của Đàng Trong, đến cuối thế kỷ XVIII, Huế trở thành kinh đô vương triều Tây Sơn (1788 - 1801) và sau đó là kinh đô của vương triều Nguyễn (1802 - 1945).

  • TRƯƠNG THỊ CÚC Sông Hương là một trong những nét đẹp tiêu biểu của thiên nhiên xứ Huế. Sông là hợp lưu của hai nguồn Hữu Trạch, Tả Trạch, chảy qua vùng đá hoa cương cuồn cuộn ghềnh thác, đổ dốc từ độ cao 900 mét đầu nguồn Hữu trạch, 600 mét đầu nguồn Tả trạch, vượt 55 ghềnh thác của nguồn hữu, 14 ghềnh thác của nguồn tả, chảy qua nhiều vùng địa chất, uốn mình theo núi đồi trùng điệp của Trường Sơn để gặp nhau ở ngã ba Bàng Lãng, êm ả đi vào thành phố, hợp lưu với sông Bồ ở Ngã Ba Sình và dồn nước về phá Tam Giang, đổ ra cửa biển Thuận An.

  • Chúng ta biết rằng trong thời đại ngày nay, khi đầu tư xây dựng những cơ sở nhằm đáp ứng nhu cầu cao của người đi du lịch, văn hóa ẩm thực được xem như là cánh cửa đầu tiên được mở ra để thu hút du khách.

  • Chúng tôi đi thăm đầm chim Quảng Thái, theo ông Trần Giải, Phó chủ tịch huyện Quảng Điền.

  • I. Chúng tôi xin tạm hiểu như sau về văn hóa Huế. Đó là văn hóa Đại Việt vững bền ở Thăng Long và Đàng Ngoài chuyển vào Thuận Hóa - Phú Xuân.

  • Thúng mủng Bao La đem ra đựng bột. Chiếu Bình Định tốt lắm ai ơi. Tạm tiền mua lấy vài đôi. Dành khi hiếu sự trải côi giường Lào.

  • LTS: Tiến sĩ Nguyễn Thuyết Phong hiện đang dạy tại trường đại học Kent State thuộc tiểu bang Ohio, . Đây là một trong những bài trích ra từ cuốn Hồi ký âm nhạc, gồm những bài viết về kinh nghiệm bản thân cùng cảm tưởng trong suốt quá trình đi đó đây, lên núi xuống biển, từ Bắc chí Nam của ông để sưu tầm về nhạc dân tộc. Được sự đồng ý của tác giả, TCSH xin trân trọng giới thiệu cùng độc giả.

  • Từ sau ngày giải phóng đến nay, tôi chưa một lần gặp lại Anh hùng Vai và Anh hùng Kan Lịch. Về Huế hoài nhưng lên A Lưới lại không đủ giờ và không dễ dàng gì. Những năm trước, đường về A Lưới còn chật hẹp, lổm chổm đất đá, lại hay sạt lở... đi về rất khó khăn và phải mất vài ngày. Đến Huế vào mùa khô thì lại ít thời giờ. Về Huế dịp mùa mưa thì đường về A Lưới luôn tắc nghẽn.

  • Tế lễ, giỗ chạp, cúng kỵ gắn với người Huế rất sâu. Hình như nhạc lễ cổ truyền xứ Huế cũng hình thành từ đó. Món ăn Huế được chăm chút, gọt tỉa để trở thành một thứ nghệ thuật ẩm thực cũng từ đó. Màu sắc, mẫu mã của nhiều loại trang phục Huế cũng từ đó mà được hoàn chỉnh, nâng cao. Cả những phong cách sinh hoạt nói năng, thưa gởi, đứng ngồi, mời trà, rót rượu... đầy ý tứ của vùng đất nầy cũng đi từ những buổi cúng giỗ đượm mùi hương trầm.