PHAN ĐẠO
Bài ca thoát mình
Minh họa: Nhím
Tự xưa đến nay từ đông sang tây
vẫn vậy
nay thoát A
mai thoát B
mốt thoát C
ngày kia thoát 1, 5, 9... 7...
nhưng sao ở đâu trên hành tinh này cũng chật chồng
hàng tỷ tỷ bức tranh nước mắt cung bậc lời than
Ôi!
lực quán tính vô thỉ của chữ câu con số của thân phận cá thể
bầy đàn
Giữa vô số gái trai trẻ già quan dân chủ tớ
hỏi có ai ngày đêm thức ngủ
vẫn miệt mài hăm hở
soi mói tận thăm thẳm lòng để thấy ra lối nẻo
thoát mình.
Thuở lên ba
tôi nhớ
hắn như cành lau trước gió đông vào những
ngày đêm khuya khoắt
khi nghe mẹ cha bà con nói về những giấc mơ thoát khổ
thoát buồn thoát mù vi tính...
họ mơ về giấc mộng thoát
mình thì co ro trong nỗi sợ giấc người
Thế là tôi dệt cho hắn mình nó một giấc mơ
50.000.000 mùa thu hoặc hơn nữa giữa đường đời
tôi đã thoát vợ hắn đã thoát con mình đã rời lịch sử em đã
bỏ tộc dòng con đã thoát tổ quốc mẹ đã thoát loài người cha
đã thoát
diễn viên vô thức bạn đã lìa...
Không đêm nào tôi thấy được sắc ngửi được hương đóa vô ưu
1000 năm mới nở một lần trên quê hương của Người đã dâng cho
thập phương tam thế bài ca bất hủ:
Thoát mình.
1000.000.000 mùa xuân hoặc hơn nữa giữa hun hút đường lòng
giữa bát quái trận đồ thoát vướng víu nhau từ vô lượng thiên hà
hắn
một mình đi miệt mài lặng lẽ
trên phi lộ vô cùng tận
Thoát mình.
Bãi Dâu - Gác Cực Lạc, 2014
(SH308/10-14)
TRẦN HOÀNG PHỐ
HẢI BẰNG
PHẠM TẤN HẦUKhúc hát nhỏ gởi thành phố của tôi
Võ Quê sinh năm 1948 tại An Truyền, Hương Phú, Bình Trị Thiên. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam. Võ Quê làm thơ từ năm 16 tuổi và có thơ in trên các sách báo văn nghệ tiến bộ ở miền Nam từ năm 1968. Nguyên là trưởng ban báo chí Tổng hội sinh viên Huế, anh đã bị ngụy quyền bắt giam ở Côn Đảo năm 72 và năm 73 được thả, thoát ly lên chiến khu. Anh là một nhà thơ được quần chúng yêu mến trong phong trào đấu tranh của sinh viên học sinh miền Nam.
TRẦN HOÀNG PHỐ Để tưởng nhớ nhà thơ Ngô Kha và Trần Quang Long đã hy sinh
TRẦN VÀNG SAO
LÊ VĂN NGĂN
VĨNH NGUYÊNDòng sông cảm nhận
PHẠM NGUYÊN TƯỜNGCà phê với bạn thơ ở Sài gòn
FAN TUẤN ANHĐoản khúc số 56
LÂM THỊ MỸ DẠThiên thạch
HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG Kính tặng Hà Nội - Trái tim
THÁI NGỌC SANHà Nội của tôi
HỒNG NHUNhặt được ở sổ tay 1
PHẠM TẤN HẦU Để nhớ TNS“tiếng thét trong bóng đêm mới mẻ, chỉ cần hát và chỉ cần khóc” J.BRODSKY
NGUYỄN KHẮC THẠCHNgón trăng1
LTS: Tại nhà thờ họ Lê của làng Mỹ Lợi, huyện Phú Lộc, vào tháng 10 năm 1950 đã diễn ra Hội nghị Họp ban thành lập Hội Văn nghệ Thừa Thiên, đánh dấu sự ra đời sớm nhất của một hội văn nghệ địa phương trong cả nước. Kỷ niệm 60 năm sự kiện đầy thiêng liêng và ý nghĩa ấy, những ngày tháng Tám, Trại sáng tác Về Nguồn đã được Hội LH VHNT tổ chức ngay tại mảnh đất Mỹ Lợi.
LTS: Đào Tấn (1845-1907) nhà thơ, nghệ sĩ tuồng xuất sắc. Ông đã ở Huế nhiều năm, viết nhiều vở tuồng có giá trị trong văn học sử Việt Nam. Cảnh sắc thiên nhiên và con người Huế cũng là nguồn cảm hứng của thơ, từ của ông. Chúng tôi xin giới thiệu một số thơ, từ của Đào Tấn viết về miền đất sông Hương qua bản dịch của nhà nghiên cứu tuồng Vũ Ngọc Liễn.
LÊ VĨNH THÁIKhi chúng ta không là của nhau
LTS: Ngô Minh sinh ngày 10-9-1949 tại An Thủy, Quảng Bình. Bắt đầu in thơ từ năm 1975. Được giải thưởng thơ hay báo Nhân dân 1978…Ngô Minh đã từng là bộ đội chiến đấu ở chiến trường miền Nam nhiều năm, vì thế thơ anh viết về nhiều đề tài cuộc sống, nhưng vẫn mang đầy hơi thở của một người lính: sâu đằm, bỏng cháy…