Thơ Sông Hương 8-2006

15:10 23/12/2008
Tôn Phong - Nguyễn Hữu Quý - Nguyễn Thị Hợi - Lưu Ly - Lê Ngã Lễ - Thu Nguyệt    

TÔN PHONG

Lao xao đời

Lật từ
ký ức lao xao
ai gọi tôi tiếng thầm thào rất xa

Kể từ
mộng mị bước ra
trần ai một cõi như là hanh hao

Sóng đời
va đập chát chao
con người chìm nổi xiêu xao lạ thường

Nghĩ mình
ngoài cuộc tơ vương
mà đem cơm áo luông tuồng tấm thân!

Trăng vênh

Trong ngần
là giọt sương sa
nói lời mờ nhạt là ta hay mình

Vòng vòng
xoáy nước mặt duềnh
lội qua phận số có mình có ta

Cũng từ
động tĩnh sinh ra
dại khôn cũng chỉ là ta với mình

Đã đem
vào cuộc lênh đênh
trăng trinh nữ cũng chênh vênh méo tròn


NGUYỄN HỮU QUÝ

Với Huế

Có chi say vậy Huế ơi
trăm năm còn đó những lời rêu phong
Cố đô chẳng khuất má hồng
Long-Ly-Quy-Phượng bên vòng tay thơm

Tìm về Vỹ Dạ khói sương
hồn thơ lá trúc còn vương đến giờ
Huế thơ, em cũng là thơ
cái tà áo tím hoá bờ Hương nghiêng

Dìu nhau lên tới đỉnh thiêng
nửa xanh vi vút, nửa đền đài bay
e rồi mình cũng gió mây
tan trong cõi tím của ngày hư vô

ơ này, lá cũng nam-mô
chắp tay thành búp sen hồ Tịnh Tâm
nét hương cũng Huế thâm trầm
trách chi hoa trắng tôi nhầm ngày xưa

Cầu Trời chầm chậm cơn mưa
để tôi cưới Huế thuở chưa có chồng...
6-2004

Bên bóng rêu xanh

Tìm gió cũ đêm Nô-en rét tím
tà áo dài tháng chạp lấn bấn hương
tôi là ai giữa phố nhiều tơ tưởng
“dạ” là em như Huế giọng mềm

Chỉ có vậy, chẳng nhiều mô kỷ niệm
tôi là ai đi tìm Huế bây chừ
thành quách cũ, phố nối dài với phố
thuyền bên thuyền, sông nhớ sóng nằm nghiêng

Tôi là ai
em chẳng đợi, chẳng mong
biết là vậy vẫn tìm về Xứ Tím
thu bao tuổi, Huế đang mùa chín
ai rao buồn se sẽ bóng rêu xanh...


NGUYỄN THỊ HỢI

Em nhớ

Những chiếc lá trên phố
chao chát rụng
Những mặt hồ trên phố
run rẩy rung
Những sợi nắng đứt dây
buông mành tối
Người hoạ sĩ
chuyển gam màu tóc người thiếu nữ
Trắng
Khi em nhớ anh!.
                    
  Hà Nội, 28/5/06

Với Huế

Đêm trong lòng Huế
Tiếng lục lạc khua nước dậy Hương
Nhịp Trường Tiền cong như vành nón
Câu Nam Ai trút lá cuối con đường

Cho em một lần đến Huế
Ngắm dòng sông một bờ*
Hỏi xem bờ bên ấy
Đã sang được bờ kia?
                       Hà Nội, 28/5/06

---------------------------------
* Thơ Nguyễn Khắc Thạch


LƯU LY

Bản tango màu tím

Những ký hiệu (...)
Anh dành cho em
Hàng ngày nhảy múa

Vũ điệu không lời
Nâng bàn tay em
Chạm vào Hạnh Phúc

Ký hiệu
Trở thành cầu nối
Giữa em - anh
và giữa những tình nhân

Bản tango màu tím
Phù phép trái tim
Và nụ cười anh
in vào đáy mắt!
Huế, 14.12.05


LÊ NGÃ LỄ

Nợ (*)

Tôi như còn nợ thời gian
Câu thơ chưa viết đã tàn chiêm bao
Đợi khi khuya khoắt ngàn sao
Rụng trên bờ mộng níu vào thinh không.

Bước xuống cuộc đời

Phiêu lưu bước xuống cuộc đời
Mà nghe chớm lạnh trong tôi mỏi mòn
Tình yêu theo vết lăn tròn
Cuộc đời mấy tuổi mình còn lăn theo.

Bắt bóng

Tặng anh Tôn Thất Búa

Bên thềm bắt bóng cuộc đời
Ngẩn ngơ ta cũng ra người suy tư

Bên thềm ngơ ngẩn trầm tư
Hao gầy ngày tháng ưu tư cửa thiền

Lặng yên một cõi vô biên
Khoảng không in dấu triền miên bến bờ

Lần theo chiếc bóng được chưa
Cuộc đời không bóng mịt mơ hư vô.
3/1995

---------------------------------
(*) Chùm thơ rút trong tập Thơ Lê Ngã Lễ, NXB Thuận Hoá, tháng 7-2006


THU NGUYỆT

Cạn (*)


Ớn người ta ra đảo chơi
Nhìn biển để thấy cuộc đời nhỏ nhoi.

Thăm thẳm nước, bao la trời
Ta quay bốn phía một đời vẫn không.

Biển ngàn năm vẫn mênh mông
Ta vài năm đã nghe lòng cạn khô.

Ta loanh quanh mãi trên bờ
Đi trên cát rã mà mơ  vĩnh hằng.

Miền không bay

Ta là cái kiếp thiên di
Nương theo lực hút mà đi theo đàn
Thuận theo thời tiết mùa màng
Một chiều trở chứng rẽ ngang thình lình!

Xa xứ đứng hót một mình
Thấy hoàng hôn giống bình minh lạ lùng
Quay về lực hút đàn chung
Phận non thì phải bay cùng thế thôi
Lâu lâu làm chuyện ngược đời
Tách đàn ra đứng khơi khơi...
lại vào!

Lạc đàn ta chẳng muốn đâu
Mà sao thỉnh thoảng cứ nhào ra riêng.

Gió lùa theo hướng chữ DUYÊN
Ta bay chung để đến miền không bay.

Theo mùa

Lòng người chẳng hạ chẳng đông
Lòng ta hạt nhớ đem trồng đất quên.

Cây đời ta mọc mình ên
Ngả nghiêng rồi cũng làm nên bóng tròn.
Lẽ thường nắng tắt mưa tuôn
Ta không có bóng vẫn còn có ta.
Không cần trái,  chẳng cần hoa
Xanh xanh vài chiếc lá là có cây.

Lộc non chăm chút tháng ngày
Vậy rồi...
ta thả lá bay theo mùa!

-------------------------
(*) Chùm thơ rút trong tập Theo mùa NXB Trẻ TP.HCM, Tháng 4-2006


(nguồn: TCSH số 210 - 08 - 2006)

 

 

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • ...kẹt cửa run nắm tay dịu dàngem đã về chưakhông có tiếng đáp lời, không còn ai...

  • Thành phố tôi như một ráng mâyTrôi ngoài cửa gióNhững lóng rêu lần qua tay áo rũ   Cuối sông lơ đãng rượu như mình

  • Em đừng thả nửa giấc mơĐể không qua kịp nửa bờ lá dâu

  • những tình cờ mà con người ngỡ là sự sắp đặt của thượng đếtôi đã gặp ôngmột lầnhai lần

  • Morningtonban mai chạy tới chân mây rắc bạcgặm bình minh nở gặm cỏ non tơlốm đốm trắng những chú bò đực kiêu hãnh

  • lưng chừng sángngực em căng đầy giấc mơ anhlong lanh xanhmùa Đông phương trinh tiết

  • Vú nóngngười đàn bà dán thân thể nâu bóng vàonỗi đợi

  • Một tháng 30 ngàyMột năm 12 thángThời gian có thể đưa ra đong đếmTình yêu không thấy hình hài

  • Ta lặn vào nhau chênh chao nỗi nhớNhững niềm yêu lấm cát cuộn tràoÁnh lửa khuya phải chăng là ảoVẫy vùng trong mắt em sâu?

  • Người đàn bà se bóng tối trong tôikhông đêm tân hôntạo hóa nhọc nhằn đẩy bánh xe tạo hóavòng quay rớt một con ốc như con ốc sên nhòe nhoẹt nước                                                                  trên đường đi qua

  • Người bước vào bức tranh tôikhông sắc màunét cọ vẽ bằng sóng - sóng vang không gian 18 chiềuchật chội cơn mơ

  • Hành hương về núi Thần ĐinhLên chùa Kim Phong trên nghìn bậc đá

  • Mở những khát vọng raCánh cửa đập tan bờ sóngTrái tim không thể hú hớ nổi ngọn gió thơ trên đồi hoang vuMênh mông vỡ vụn và tự mất dần bóng tối lung linh

  • Tôi về vốc nước dòng sôngChút rong rêu cũ phiêu bồng đã lâuCòn đây sóng vỗ chân cầuTiếng đàn xưa lạnh, ngọn cau nắng tàn

  • LTS: Đây là một trong những bài thơ của anh Thanh Hải trong những ngày cuối đời. Bài này chúng tôi chép trong sổ tay của chị Thanh Tâm, vợ anh. Bài thơ không có đầu đề.

  • Trong ánh chớp rừng mũi tên tua tủa Mỵ Châu lao trên mình ngựa kinh hoàng Vết lông ngỗng rơi cùng nước mắt Trái tim đớn đau đập với nỗi mong chờ...

  • Những người vợ tiễn chồng về phía ấycó bao giờ quên đâucon sông đã một thời cuồng xô như máu chảynhư khăn sô khoanh sóng bạc ngang đầu

  • hay Một đêm của nhà thơ Cao Bá Quát (trích)những con cá vàng ngủ mê trong điện Thái Hoàcặp mắt dấu sau bóng tốitiếng thở dàibàn tay nơi không thấy bàn tayphút chốc đốm lửa loé sángngười lính canh bên con nghê