Thơ Sông Hương 11-2008

10:23 03/12/2008
Phan Đạo - Nguyễn Quang Hà - Phạm Tấn Hầu - Vũ Hồng - Trần Dzạ Lữ - Ngô Thị Hạnh - Vương Kiều - Ngô Minh - Trần Hữu Lục  

PHAN ĐẠO

Khát vọng bình thường

Tôi
Sẽ đem những hạt đêm
Vãi xuống ruộng lòng em
Cho em biết khóc biết cười
Với cha ông ngày trước
Chắc em cũng rộng lòng đón nhận
Bởi
Con người không suy nghĩ bằng chân

Tôi
Sẽ tô đậm màu đêm lên trang sử đời em
Cho em biết buồn đau là châu ngọc
Ôi
Những chuỗi cười sặc mùi tự mãn
Em có khóc không, hay chỉ ngậm ngùi?

Tôi
Sẽ tập cho em đi những bước lùi
Để gặp gỡ
Sự hồn nhiên cỏ cây và tầm sâu mộng tưởng
Nơi đã cho máu sương, não cân thịt da tôi lửa sống
Giữa vạn vòng quay chóng mặt
Lạnh căm


Cuối cùng
Tôi sẽ dìu em
Bước lần theo những tiếng chuông khuya vào khoảng trời xanh biếc
Bởi
Thế hệ chúng ta đang mù loà điếc đặc
Trước sự mênh mông
Của hai chữ "Con - Người"

Là cánh chim
Tôi khát gió biển trời
Là trang thơ
Tôi si cuồng câu chữ

Là tôi
Tôi muốn lặn xuống dòng sâu sự thật
Rồi mượn ngôn từ
Rao giảng những điều trên…
1988

Vắng bóng người

Khuya mùa thu
Những vòm cây xám ngắt dưới màn mưa
Ánh điện đường thức đêm giờ ngủ gật
Những bóng ma
Lao đi
Chậm rãi
Vẹo xiêu
Về an nghỉ sau đêm dài bới tìm năng lượng


Khi gần
Khi xa
Xé không gian
Xé lòng ai
Tiếng gà gáy
Còi tàu…

Nơi đây
Dưới vòm cong lạnh ngắt của khách sạn cuộc đời
Có những ả búp-bê
Những chàng rô-bô thực dụng
Có những gương mặt hằn đen ngàn nếp nhăn câu chữ
Những nụ cười thoang thoảng sự thừa dư
Những ánh mắt thèm thiên sẵn sàng làm nổ tung trái đất
Bên nhạc quay cuồng
Và nỗi khát thịt da
Đứng
Đi
Nói
Cười
Ngồi
Nằm
Như những vở tuồng rối mù trên sân khấu…
Vâng!
Chúng tôi là những - hành - khách lạc - lõng
Là những con người
Chỉ một - nửa - người thôi
Khát khao tìm những dáng hình nguyên vẹn
Cứ lặng im
Cứ thẫn thờ
Bên tách cà-phê và sương mù thuốc lá
Đang nhỏ lần
Nhỏ lần
Như một điểm đích xa…

Giữa màn sương bồn chồn ngái ngủ
Có cái gì nhức buốt trong tim:

Có lẽ đúng
Có lẽ đúng bạn ơi
Những gì người ta thở than với Đấng Toàn Năng là có thật
Khi họ và tôi
Đang đau khổ kiếm tìm

Hỡi Đấng Toàn Năng
Trần gian luôn mới lạ
Những phiên bản của Người
Đang nẩy nở sinh sôi
Nhưng
Hỡi ơi
Chung quanh tôi
Đang
Vắng - bóng - con - người!
      1986

NGUYỄN QUANG HÀ

Thơ tặng những mối tình si

Như hai kẻ điên
Như hai con sóng thần lừng lững
Đổ ầm vào nhau
Không hề tính toán

Khi còn mỗi đứa mỗi nơi
Là hai con số không vô nghĩa
giờ những gì vô lý
bỗng thành thiêng liêng

Có đời thuở nào
Vai kề vai mà vẫn nhớ
Dẫu một phần mười cũng là tất cả
Sương mù bay vào mê man

Tình si không sắc màu
Thích xanh thì xanh thích đỏ thì đỏ
Trời ơi! Hoang vu quá
Muốn tan biến vào nhau

Chàng ở đâu nàng ở đâu
Mà đánh thức những lãng quên, khát vọng
Những gì lạnh rồi lại nóng
Vỗ cánh thăng hoa

Tình si làm kẻ tha phương được trở lại quê nhà
Mỗi nhánh lá cũng mượt mà đằm thắm
Mỗi ngọn gió cũng nôn nao sâu lắng
Hai trái tim thầm thì thèm yêu nhau.

PHẠM TẤN HẦU

Gởi thời đã yêu

Em là vừng trăng cuối cùng của mùa gió bão
Là ánh sáng đêm dài không che hết
Xứ sở của chiều hôm mãi mãi
Cho cánh chim mệt mỏi kịp quay về
Cho giấc mơ tôi có sỗ sàng khuôn mặt
Được nâng lên từ bọt sóng
Nát tan
Tựa như từ đau đớn xé ra
Chúng ta sống chia lìa, rời rạc
Theo dáng hình của bao cổ tích
Đã hư hao, thất lạc giữa dòng…

V Ũ H ỒNG

Rêu Huế

Tặng nhà thơ Võ Quê

Huế mỏng mảnh thả đò xuôi chớp bể
Ai mưa nguồn trắng tóc chiều rơi
Tôi trễ lắm khi một lần ghé Huế
Dáng mưa xưa về nhà cũ đâu rồi

Dáng mưa xưa về nhà cũ xa xôi
Sông Hương bước thẹn thùng không quay lại
Tôi tỏ tình chậm dài theo bờ bãi
Vọng trong chuông tím một khúc Trường Tiền

Vọng trong chuông tím vạt áo Văn Lâu
Tôi đã già nua đứng bên này Đập Đá
Tôi tìm chi, tìm gì vườn Vỹ Dạ
Gỡ chút rêu xưa chờ hồn vía quay về

TRẦN DZẠ LỮ

Không còn nắng trên đồi

Không còn nắng nữa trên đồi
Tôi lên với bóng nói cười quạnh hiu
Thiên An ơi, một nửa chiều
Công Huyền Tôn Nữ nơi heo hút nào?

NGÔ THỊ HẠNH

Hạnh phúc từ những ngón chân


Những ngón chân của em

càng ngày càng đẹp và rạng ngời hơn khuôn mặt em giữa những người quen cũ
nên em ghen với nó, vợ anh ghen với nó, anh vì nó mà phì cười hoặc hạnh phúc hoặc thương đau
Những ngón chân của em
khi rửa bằng nắng sớm
khi rửa bằng nụ cười anh
chúng sáng lên ai cũng tưởng mặt trời
em bật khóc
sao trước đây em không biết chúng đẹp như vầy
Không phải, hạnh phúc là ảo giác
chúng có thật nhờ ngôn ngữ thơ ca
ngôn ngữ không có thực, em nghe mà đừng tin em thấy mà đừng tin
chỉ những ngón chân em là có thực
Tôi đau, khóc và hỏi: "tôi là ai?"
Những ngón chân của tôi mỉm cười:
hạnh phúc...

VƯƠNG KIỀU

Niệm khúc cho nàng

Nàng năm ấy
đẹp như dòng sông lá vàng
và tôi yêu nàng
như yêu phù sa
trên miền quê Đồng Tháp
nàng là bông hoa, đêm đêm
ngát hương
trên sóng nước mênh mông.

Ôi! lênh đênh mối tình thuở ấy
tôi gặp nàng,
trong quán khách huyền mơ
nơi tiếng vỹ cầm
trộn lẫn cơn say
tựa như nàng không hề có thực
và lòng tôi xao xuyến lạ lùng.

Mười mấy năm qua rồi
quán khách huyền mơ xa lạ
con sông mỗi tối em về
lục bình vẫn trôi như mây
thuở phiêu bồng
như niệm khúc buồn
về mối tình
không hề có thực
tựa như em
không hề có thực

nên tôi mãi tìm
trong những cơn say
thầm tiếc mơ hồ
tiếng vỹ cầm xót đau
giữa ngực

NGÔ MINH

Không đề

Rồi ngày còn một mình
bỗng thèm nghe em mắng mỏ
ta ngu dại một đời
chẳng biết làm cây đứng gió

rồi mùa còn một mình
sầu đông rụng lá
gió khách qua vô tình

rồi đời còn một mình
lặng im nấm cát
thơ như cỏ tìm…?

Ảnh tượng

Đêm anh vẽ em bằng bóng tối
Môi như trăng nhú chân trời
mắt đăm đắm như điều chưa nói
lúm đồng tiền cuộn xoáy sông ơi

anh lại vẽ em nửa đêm chợt tỉnh
mắt như sương rớt lạnh cõi lòng
môi như chén rượu Chuồn nóng bỏng
lúm đồng tiền huyệt mộ vùi chôn…

nhưng em đã xa bên kia biển sóng
anh thành đá vọng vô ngôn…
9-2006

TRẦN HỮU LỤC

Một góc riêng ở Seattle

Seattle mùa này, rặng thông nhuốm chiều Đà Lạt
Thư mail em ấm áp màu xanh cao nguyên
Còn nhớ hoa anh đào vàng, trắng lay lắt
Năm tháng chia xa đâu rồi dấu chân êm?

Seattle  tuyết mùa vương trên hoa hồng, tulip…
Trong sân vườn bóng dừa nghiêng khóm la ngà
Đá cuội ngu ngơ đâu biết em phương ấy?
Thác đổ sau nhà ầm ào trái tim xa.

Rét ngọt bên nhau đêm về qua dốc phố
Quê nhà giờ này, biết còn nhớ hay quên?
Màu mưa rêu mang theo là màu xứ sở
Lúc nhớ nhau, em ẩn mình trong "góc riêng"

Mùa thu Seattle chẳng thể nào thay thế được
Cả đá cuội lối đi không nguôi nỗi buồn
Đau đáu bờ vai xa, nhớ đêm rét ngọt
Khi yêu dù biên giới cũng hoá nên gần.

(nguồn: TCSH số 237 - 11 - 2008)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • … Đêm naytôi chơi chọi cỏ gà cùng em giữa lờ mờ sáng tốibên thì thầm tâm sựvà đổi ngôi rất thành thạo…

  • Lê Thái Sơn - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Thanh Kim - Nguyễn Thị Anh Đào - Ngô Công Tấn - Đức Sơn - Huy Trụ

  • Nguyễn Chí Hoan, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hồng Thị Vinh, Lê Vũ Hạnh Phúc, Đỗ Văn Khoái, Công Nam, Cao Xuân Tứ

  • Chùm thơ nhớ Bác Hồ

  • Tặng chiến sỹ Đoàn Kinh tế 92 - QP A Lưới

  • Cu gườm gù ấm bờ sôngHình như có sợi tơ hồng mới se?Nắng vàng lốm đốm bóng treTrâu lim dim ngủ chẳng nghe sự đời!...

  • LTS: Sau tập ĐÀN - tập thơ ngoài lời rất lạ về sự “cưỡng bức” cho thơ một hình thái ngôn ngữ mới, Dương Tường xuất bản tiếp tập thơ MEA CULPA VÀ NHỮNG BÀI THƠ KHÁC do Nhà xuất bản Hải Phòng ấn hành vào đầu năm nay. Dù in sau nhưng đây là tập thơ cả đời ông “đứng về phe nước mắt” để kiếm tìm cách biểu đạt riêng cho mình.Sông Hương xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc một số bài trong chùm thơ nói trên.

  • Mới chớp mắt thôi đã nghìn nămCảnh sắc đổi thay biết bao lầnSau nghìn năm nữa ai tìm đếnGương hồ còn rộng thế này không?

  • …giếng làng giếng làng ơichiếc quai nón vướng vào ký ứcsóng sánh mắt người buổi chiều như động đấtem qua rồi đòn gánh trĩu nơi đây…

  • … Tôi ra đi từ bến sông                  về ngủ cạnh bến sông                                và mơ chết chôn mộ sóng…

  • … giật mình đàn bồ câu bay lêntiếc nuối hạt lúa vàng cuối chợai đó gọi tên mìnhchìm trong câu ru em ngủ…

  • Nguyễn Quốc Anh - Nguyễn Thị Minh Lộc - Ngô Đức Tiến - Hồ Thế Phất - Hoàng Xuân Liễu

  • Hồ Xuân Hùng - Trần Hoàng Phố - Hải Trung - Mạnh Lê - Trịnh Thanh Sơn - Phổ Đồng - Phạm Trường Thi - Phan Văn Chương - Lê Mai - Trần Việt Kỉnh

  • TỪ NỮ TRIỆU VƯƠNGSinh năm 1980.Cử nhân báo chí.Tốt nghiệp Trường Viết văn Nguyễn Du tại Hà Nội.

  • Võ Thị Kim Liên - Thuý Nga - Phạm Thị Anh Nga - Lê Thu Thuỳ - Kim Minh - Tôn Nữ Thu Thuỷ - Võ Ngọc Lan - Châu Thu Hà - Đào Duy Anh - Nguyễn Trọng Bính - Đức Sơn - Bùi Đức Vinh - Diễm Châu - Phạm Xuân Trường

  • Nguyễn Khắc Thạch - Hạ Nguyên - Lưu Ly - Đông Hà - Hà Huy Hoàng - Từ Nữ Triệu Vương - Lê Tuấn Lộc - Lê Anh Dũng - Hồ Ngọc Chương - Ngàn Thương - Đặng Kim Liên - Lê Viết Xuân - Vĩnh Nguyên - Duy Phi - Đỗ Văn Khoái - Nhất Lâm - Phan Văn Chương - Phạm Tấn Hầu - Hà Minh Đức - Lê Thị Mây - Nguyễn Ngọc Phú - Ngô Hoàng Giang - Văn Hữu Tứ - Nguyễn Quốc Anh - Nguyễn Thanh Mừng - Trần Cao Sơn - Hồng Thị Vinh - Mai Văn Hoan

  • Kiều Trung Phương - Tạ Văn Sỹ - Lê Tấn Quỳnh - Trần Tịnh Yên - Quang Huy - Tôn Nữ Thu Thuỷ - Phan Tuấn Anh - Lê Ngã Lễ - Ngô Cang - Nguyễn Quân - Đào Duy Anh - Nguyễn Thị Ngọc Hà - Huy Tập - Đức Sơn - Nguyễn Văn Quang - Lê Vĩnh Thái - Phan Trung Hiếu - Thanh Tú - Lâm Thị Mỹ Dạ - Văn Cầm Hải - Duy Từ - Lê Thái Sơn - Thuý Nga - Châu Nho

  • Đường Xuân Sử - Trần Kim Hồ - Anh Đào - Phạm Văn Thảo - Hoàng Xuân Thảo - Phạm Huy Ngữ - Xuân Thiên - Nguyễn Tấn Thái

  • Nguyễn Lãm Thắng - Trần Lan Vinh - Hồ Tiểu Ngọc - Nguyễn Thái Sơn - Nguyễn Quỳnh Thi - Nguyễn Văn Vinh

  • Tôi bay khỏi hành tinh khi em cúi mặtánh đèn vụt tắtbỏ lại sau lưng trái đất hệt quả camtrôi giữa dòng sông vàng bất tận...