NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Định nghĩa
Đàn ông chẳng để em yên
bởi vì em sóng vỗ, bởi vì em nghiêng ngả
bởi vì những ngón tay em vươn ra ngoài cửa sổ
và gió đã chạm vào
chẳng bao giờ ngừng ve vuốt
những đôi cánh đam mê
Bởi vì khuôn ngực em ngoan cố sáng lên trong bóng tối giấu che
và sắc xám đã phủ trùng trùng
lời thở than ánh bạc
biết bao nhiêu gọi mời biết bao nhiêu đắm say huyền hoặc
lờn vờn thế cái câu em thích, em thích mà
tại sao em thích nhiều đến vậy
Tôi chờ đợi và tôi buông ra vầng trăng của tôi
chúng nói về những vầng trăng khác nữa
về con người chìm nổi trong giọng nói chính mình,
ôi cái giọng mù sương
nghìn trùng là âu lo, nghìn khinh khi ngạo mạn
bởi vì em mềm, em chực ngả vào những lời đường mật
em là ly rượu chiết ra từ dằn vặt
họ muốn uống cạn em để sang bờ bến mới
nơi hồ nước màu hổ phách, và nơi
những hoàng hôn đổ về hòa tan nhau
trong dịu êm chăn gối nát nhàu
Em có nụ cười của cơn đau
thảng thốt nở vào những ngày không nắng
dưới làn da mịn tái buồn như thời gian chết
yên tĩnh còn giữ được em không?
Cho mùa hè mới
Vụt qua hoàng hôn một chiếc bóng
ai đang bay trong lốt của chim?
Ai gửi nhầm hộp màu lặng im
theo tin nhắn vào màn đêm sần sượng?
Tôi nhấm nháp bình minh trong những hạt hướng dương.
(TCSH366/08-2019)
Em huyền ảo với mùi hương hoa đạiVà trắng trong như một búp sen hồTôi lầm lỡ nói lời vụng dạiKẻ phàm phu tục tử đến sân chùa.
Người nghệ sĩ lang thangMùa xuân chạm khắc nụ cười ẩn sâu trong từng ô vuông cửa khép
Ơi con chim nhỏ của ta ơiBão tố đêm qua đã dịu rồiNước nước vây quanh thành ốc đảoChỉ còn chim nhỏ với ta thôi
...Ta chỉ là hạt bụiGiữa đất trời mênh mông...
ngày tình yêu chớm nởnhững bông hồng ngát hươngbây giờ hoa, em hỡicánh rã rơi lạnh lùng
...Đàn bướm bay quaÔi những đàn bướm cứ bay qua vườn...
...Bao năm dựngđá nằm chơi với rừng...
...Bon chen lắm chỉ mệt ngườiHồn nhiên bố sống cuộc đời hiền lương...
Linh hồn đã bay...
...Hoa giấy có màu sao không nói...
Có ai không? Tiếng kêu ném vào chiều. Mùa xuân im lặng. Nghe rõtiếng những mầm cây cục cựa. Thì ra chiều này chưa gió ở hoàng hôn.
Tôi đi về phía cánh đồngBất chợt nghe tiếng nhọc nhằn lúa hátVọng từ thẳm sâu đất đai trăn trở...
Khư khư ôm bóng Lam Kiềutrăng lùa Cuội xuống phì nhiêu cánh đồng
Áo em màu trắng mịnDưới trăng ngời sáng trongÁo anh sờn vai bạcTrăng sáng xanh màu rong
Chừng hoa hồng kiếp trước đã hoa khôi và hoa lựu cũng từng là đốm lửa
Cánh đồng tuổi thơ gặt gió heo mayNgày cưỡi lưng trâu, diều trăng đêm thả
Hoang vu. Đêm màu xanh trở dạ. Đom đóm lập loè ma trơi. Lũng sâu mưa khóc. Sáng ra rừng lộng lẫy triệu chồi non. Tôi ca vui trong nắng.
Giọng nói chỉ còn thoang thoảngđồng cỏ hoa vàng
Chợ hoa phiên Tết thêm đôngNgười xinh bán cúc bán hồng khéo chưa?
Trên thiên đường ai biếtBao kiếp người kiếm tìm